Thái gia có được nhiều lợi lộc của Triệu Tự Doanh như thế lại vào lúc mấu chốt phản bội, điều này muốn xóa sạch thật không dễ dàng như thế. Cả nhà Thái gia đêu lưu lạc ở bên phía Hà Nam không được về quê nhà, gia sản cũng bị tịch biên quá nửa.
Người già rồi muốn về quê, ý niệm lá rụng về cội vô cùng mãnh liệt, chớ nới chi tới Thái gia lưu lạc bên ngoài. So giữa Hà Nam và Từ Châu càng nhìn ra được khác biệt rất nhiều, hiểu rõ mình về sau hẳn nên chọn lựa như thế nào. Biết con cháu Thái gia mặc dù đắc tội Triệu Tiến, nhưng cắm rễ ở Từ Châu tiền đồ dù sao cũng tốt hơn lưu lạc ở bên ngoài.
Nhưng đắc tội thành cái dạng này, sao cầu được tha thứ, điều này thật là không cách nào suy nghĩ được, về sau cũng không biết ai nhắc tới tên Thái Hoa Quân này, nói tiểu tử này may mắn, không những chẳng bị Thái gia liên lụy ngược lại rất được coi trọng.
Triệu Tự Doanh coi trọng nhất người luyện võ, quý nhất trung thành, nếu như Thái Hoa Quân có đãi ngộ như vậy, thế thì đích thân đi làm một số chuyện thay Triệu Tự Doanh, công lao khó nhọc một khi có rồi, vậy thì có mặt mũi cầu khẩn với Triệu Tự Doanh, tha cho người Thái gia về Từ Châu.
Vì thế Thái cử nhân kê ra điều kiện thật hậu hỉ. Thái gia chia làm hai chi, ai nấy chiếm lấy năm thành gia sản, một chi thì do Thái Hoa Quân làm gia chủ. Tuy nói Thái gia lưu lạc, nhưng của cải vẫn có chút ít. Sau đó chính là để cho Thái Hoa Quân làm con cháu chi trưởng, được vào từ đường, nhập gia phả.
Thái Hoa Quân không thèm cái này. Nếu như cầu giàu sang, năm đó lòng dạ độc ác chút hoặc là xông pha đi theo Triệu Tiến, hiện giờ cái gì cũng không thiếu, đối với từ đường tổ tông này cũng không thấy thú vị, y lúc nhỏ chịu quá nhiều đắng khổ của người Thái gia. Thế nhưng mẫu thân Thái Hoa Quân cực kỳ coi trọng chuyện này, cảm thấy con trai dù sao cũng là người họ Thái, thành gia chủ một chi Thái gia được vào gia phả, từ đường cũng liền rửa sạch xuất thân, mặt mũi vẻ vang, cũng có lợi với đám con cháu.
Nếu như mẫu thân của mình đã ra mặt, Thái Hoa Quân cũng không cách nào khác, chỉ đành sửa soạn cung mã đi đầu nhập, trước đó còn đánh tiếng với mấy bằng hữu trong đội nhân mã. Y quả thật hiểu rõ ràng khuôn phép làm việc của Triệu Tự Doanh, ủy thác của Thái cử nhân y cũng đều nói hai năm rõ mười, không có chút nào giấu diếm.
Đào Quý, Hứa Dũng năm đó nghèo khổ, hiện giờ cũng là liên trưởng trong đội nhân mã rồi là người nói chuyện thẳng được với Triệu Tiến, tất nhiên cũng phải nên đưa y lên trên. Câu phúc đáp của Triệu Tiên cũng rất đơn giản, ngươi tới làm việc, sau khi xong chuyện Thái gia không cần chia làm hai chi, toàn bộ do ngươi tới quản, bằng không đừng nói tới.
Cũng không biết đám người Thái cử nhân lưu lạc ở ngoài tranh cãi ầm ĩ thế nào, chuyện này bất thình lình cứ thế được ưng thuận, Thái Hoa Quân trong lúc bà vợ khóc lóc sướt mướt đầu nhập vào Triệu Tự Doanh.
Y và hơi có chút bất đồng với mấy người luyện võ Bi Châu và Từ Châu lệ thuộc kia, bởi vì thân phận Thái Hoa Quân đáng tin, cho nên người đội Nội Vệ tìm y trò chuyện rất lâu. Thái Hoa Quân gánh vác thay đội Nội Vệ giám thị bên trong, hơn nữa về sau quay về trông coi Thái gia, người đội Nội Vệ cũng hi vọng y tiếp tục làm việc vì Triệu Tự Doanh.
- Lão ca, mấy ngày nay có người cưỡi ngựa từ phía bắc sang đây không? Thái Hoa Quân dắt ngựa hỏi, trong tay lại cầm mấy bao muối nặng.
Con người Thái Hoa Quan nghĩ ắt hiểu rõ, nếu như làm việc, vậy thì phải làm tốt bằng không chẳng cần nói tới tiếp sau nữa. Triệu Tự Doanh coi trọng người luyện võ nhưng người luyện võ này cũng phải lập được công lao, làm được việc. Thái gia vứt rắc rối lớn như thế ở trên lưng mình, nhất định phải lập đại công mới tốt, cho nên y xông lên đằng trước nhất.
Một gia đình đang cắt lúa trong đồng ruộng đều rất gấp gáp, mấy tráng niên tay cầm nông cụ dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng sẽ động thủ. Kẻ tuổi tác lớn nhất mới có chút lễ độ, nghe thấy Thái Hoa Quân có thổ âm Tào Châu mới hơi chút thả lỏng. Thái Hoa Quân không có xuống ngựa, nông dân trên đồng ruộng hiển nhiên yếu đuối, nhưng nếu không người phát giác chuyện giết người cướp của cũng làm được. Thái Hoa Quân từng có một đoạn tháng ngày làm ăn ở Bắc Trực Lệ và Sơn Đông tất nhiên rất quen thuộc.
- Vị quan nhân này, không thấy người cưỡi ngựa nào từ phía bắc tới, ngược lại có mấy mấy hộ dân chạy nạn lại đây, nói phương bắc có đại binh tới.
Thái Hoa Quân khẽ gật đầu ở trên ngựa tiện tay vứt sang một bao muối nặng, cười nói.- Làm phiền lão ca rồi. Nếu có người hỏi nữa chớ nói ta từng qua đây.
Lão ca kia tiếp lấy gói giấy, đâm chọc vừa liếm lập tức vui vẻ ra mặt, liên tục gật đầu nói.- Chớ lo! Chớ lo!
Trong thôn trại ăn muối không dễ, hộ nông dân tầm thường càng khó khăn, nhiều khi muối ăn này chính là tiền tệ. Chẳng qua Thái Hoa Quân cũng hiểu rõ, quân lương từng lần thổi qua, thiên tai từng lần xảy ra, trong nhà còn có được nam đinh trai tráng thu gặt lúa má, cũng không phải gia đình lương dân tầm thường. Đưa cho tiền tệ thường thấy này và mở miệng nói chuyện như người bản xứ, đều là bảo cho đối phương mình là nhân sĩ trên đất này, chớ có dòm ngang ngó dọc gì.
Lúc ở trong doanh trại đã có đồng bọn quát hét nói, chúng ta mang cung tiễn binh khí đi khắp thiên hạ đều không sợ, không có ăn uống vào trong thôn trang ai còn dám không cung ứng nào?
Thái Hoa Quân lúc ấy không có tranh cãi, nhưng y lại không dám tiến vào những thôn trại Sơn Đông này, nếu chẳng may bên trong có giáo chúng thắp hương bái thần gì, đi vào có lẽ không ra được.
Ở Vận Hà cùng với quan đạo phía tây hồ Vi Sơn đã không nhìn thấy thương lái người đi đường, ai cũng không muốn lẫn vào bên trong cuộc binh tai này. Thái Hoa Quân cũng không đi trên quan đạo này, dù sao địa phận này đều là vùng đất bằng phẳng, đường nhỏ bên dưới cũng giống nhau, đi trên quan đạo đích nhắm quá mức rõ ràng, rất dễ dàng chạy không thoát.
Thái Hoa Quân còn nhớ kỹ vùng đất mình vừa mới ngang qua là Sư gia trang, nơi đó cũng là kẻ bám tào vận làm ăn buôn bán, chỉ có điều lại không lộ ra ngoài sáng, đều là người lục lâm giang hồ mua bán với kẻ quen biết trên tào vận, bên trong đó cũng bao gồm hàng đống lớn muối lậu, song hiện giờ hẳn là vất vả rồi. Muối Triệu Tự Doanh buôn bán quá rộng, làm việc lại quá khuôn phép, người khác đều không làm theo được. Thái Hoa Quân không biết bên đó còn có người quen biết mình hay không, nhưng vì tránh rắc rối vẫn là cố ý né ra.
Mặt trời rất tốt, ấm người lim dim buồn ngủ, Thái Hoa Quân lại không dám có mảy may buông lỏng, ở trên ngựa bồn chồn quét mắt nhìn quanh, đại quân hẳn cách nơi này còn xa, nếu không ở nơi địa thế bằng phẳng này cái gì cũng nhìn thấy rõ ràng, đại quân di chuyển chắc chắn là có khói bụi, ngoài mấy dặm, mấy chục dặm đều nhìn thấy được dấu vết.
Ngựa đi rất chậm, vừa đi vừa ăn cỏ khô trên túi treo trước ngực, Thái Hoa Quân biết rõ khi nào nên phóng ngựa lao nhanh, mà hiện giờ là lúc dè xẻng sức ngựa.
Nơi xa dường như có dấu vết, Thái Hoa Quân trừng mắt nhìn, nhìn sang hướng bên đó. Ở giữa đồng ruộng đã thu gặt xong xuôi có một điểm đen đang nhích gần về phía này, từ ruộng lúa còn chưa kịp thu gặt phán đoán chiều cao của đối phương, đây là một tay cưỡi ngựa.
Ánh mắt Thái Hoa Quân nheo mắt, ghìm cương dừng thú cưỡi lại, nhìn thấy đối phương tăng nhanh cước bộ đang chạy gắp về phía này. Thái Hoa Quân vẫn không có nhúc nhích, y ở trên ngựa chờ đợi đối phương tới gần. Lúc xấp xỉ năm trăm bước, Thái Hoa Quân nhận ra thân phận đối phương hẳn là kỵ binh trinh sát của quan quân.
Lẽ ra trinh kỵ ở ngoài, nên mặc thường phục, nhưng vị này lại nghiễm nhiên mặc bào phục giáp nhẹ của quan quân, cho thấy phải mượn áo giáp này để hiển lộ uy phong.
Trinh kỵ quan quân này sau khi tới gần khoảng cách này cũng thả chậm cước bộ. Cách ăn vận của Thái Hoa Quân thật giống như là thương lái buôn nước bọt, nhưng mùa này ở vùng đất này, sao lại có thương lái buôn nước bọt.
Thái Hoa Quân cân nhắc chốc lát, cũng nhanh gọn dứt khoát xoay người xuống ngựa, sau đó dắt lấy dây cương che ngang con ngựa trước người mình.
Lẽ ra lúc này không nên xê dịch thú cưỡi nghênh chiến, hoặc là xoay người bỏ chạy? Xuống ngựa làm cái gì? Trinh kỵ quan quân vốn dĩ đã chậm lại nhưng không có tiếp tục thả chậm cước bộ.
Khoảng cách càng ngày càng gần, lúc xấp xỉ còn hơn trăm bước, trinh kỵ quan quân kia quát lớn.
- Thám mã dưới trướng Tổng binh Bảo Định Lỗ đại tướng quân đi tuần tra, đằng trước là kẻ nào.
- Quan gia, tiểu nhân là người Gia Tường, sang đây thăm người thân. Nghe nói phải xảy ra đánh lớn, lúc này phải gấp gáp về nhà. Khẩu âm Thái Hoa Quân biến thành người bên phía Gia Tường, thậm chí mang theo một chút run rẩy rõ ràng là vô cùng sợ hãi.
Nghe được lời này, lại nhìn ngó yên ắng ở bên đó, con ngựa trên người có nước động rõ ràng. Trinh kỵ quan quân đã đưa ra lời phán đoán, người này e rằng lời nói không phải giả, thú cưỡi hẳn là chạy không còn sức lực rồi, cho nên người này hiện giờ cũng không dám chạy chỉ đành nán lại nơi này chờ đợi.
Trinh kỵ quan quân này khóe miệng đã ngoác tới mang tai rồi, gã thật sự là cười không nín được. Ra ngoài một lần không ngờ có thu hoạch như vậy, thịt được gã quỷ xui xẻo này, soát người bắt ngựa, của cải vô duyên vô cớ có được, thật là ông trời có mắt.
- Không cần sợ hãi, bổn tướng ra ngoài truy tìm gian tặc, chỉ cần tra rõ là bá tánh lương dân, liền thả ngươi về nhà, để cho ngươi mau chút tránh xa chốn binh tai này. Trinh kỵ quan quân này vừa thả chậm giọng điệu, vừa thúc ngựa thêm mấy bước mà tay thì đã rút ra mã đao.
- Tướng gia, tiểu nhân thật là lương dân a, phải gấp về nhà. Thái Hoa Quân thất kinh giải thích, người lại không từ sau ngựa vòng ra, còn giơ một cánh tay ra không ngừng vung vẩy.
Nhìn thấy nghe được lời này, ánh mắt trinh kỵ quan quân kia lộ ra hung quang, trên mặt thì tươi cười như hoa, miệng an ủi không đúng với lòng.- Chớ lo! Chớ lo! Xoay sang đây, nghiệm chứng rõ thân phận thì thả ngươi đi.
Mã đao trong tay trinh kỵ này đã nắm chặt, gót chân đã nâng lên, chỉ cần người từ sau ngựa vòng ra, gót chân đá mạnh vào bụng ngựa, con ngựa chạy thẳng đi, một đao chém xuống.
Khoảng cách đôi bên chẳng quá hai mươi bước, theo ánh mặt trời cái gì cũng nhìn rất rõ ràng. Trinh kỵ quan quân nhận ra mồ hôi trên con ngựa đối phương đã khô rồi. Không ổn, con ngựa này một chút xíu cũng nhìn không ra dáng vẻ mệt mỏi chảy mồ hôi gì, ở nơi đó ung dung ăn cỏ khô trong túi trước ngực. Trinh kỵ quan quân theo đó liếc mắt túi nước treo ở bên yên ngựa, gã nhìn thấy nút túi đã bị nhổ ra. Chẳng lẽ đây không phải mồ hôi, mà là nước giội...
Gã "lương dân" vẫn luôn dùng ngựa che chắn trước người kia đột nhiên từ đuôi ngựa xoay người ra, trong tay cầm cung tiễn, tên ở trên dây, dây cung đã mở một nửa, nâng cung, dây cung trương căng, mũi tên bay đi.
Theo khoảng cách này, vị trinh kỵ quan quân đang sửa soạn thúc ngựa vung đao không có mảy may phòng bị che chắn kia, nét cười độc ác và đắc ý trên mặt gã thậm chí mới vừa có chút kinh ngạc, mũi tên kia đã cắm vào cổ họng của gã.
Yết hầu trúng tên, đao rơi xuống đất, trinh kỵ đó muốn giơ tay nhổ mũi tên ra, mũi tên thứ hai lại tới, cắm thẳng vào mắt phải của gã, lần này gã không có bất kỳ cử động nào nữa, cứ như thế xụi lơ thả rơi xuống đất.
Bởi vì quá mức đột ngột, cử động quá nhanh, hai mũi tên bắn ra, thú cưỡi của quan quân kia mới bắt đầu nôn nóng bất an. Nhưng vẫn chưa kịp kinh sợ giậm chân hí lên Thái Hoa Quân trong miệng phát ra tiếng huýt sáo đã bước nhân tới gần, thuận tay bắt được dây cương con ngựa, tay còn lại móc ra bánh gạo bẻ nát bên trên còn dính chút muối.