Uống chút rượu và đồ ăn, hôm nay lại phải say một trận, sau đó mơ mơ màng màng đến ngày mai, tóm lại là chịu đựng tốt một chút. Vương Hữu Sơn biết rằng cứ như vậy sẽ trở thành một tên phế nhân suốt ngày chỉ biết có rượu, nhưng càng ngày càng không khống chế nổi nữa.
Tiếng bước chân? Ở lâu trong phòng giam quạnh hiu, Vương Hữu Sơn đối với tiếng động rát là mẫn cảm, đây không phải tiếng giao ban của ngục tốt, bởi vì tới không chỉ có một người.
Định làm gì? Trong lòng Vương Hữu Sơn nổi lên một trận hoảng kinh, liền chuyển thành sợ hãi, chẳng lẽ đã đến lúc muốn xử quyết mình rồi. Thân thể Vương Hữu Sơn không kiềm nén được bắt đầu run rẩy. Việc sắp tới đầu, vẫn là sợ chết, vô cùng kinh hãi. Ông ta còn muốn nhìn thấy đứa con trai độc nhất, còn muốn quay về Từ Châu, ngày đó có lẽ chẳng bao giờ đến.
Chính lúc đang suy nghĩ lung tung, lại thấy đám người mang một chiếc ghế thái sư lại đây, đặt ở trước chấn song phòng giam của mình, nhìn thấy dáng vẻ người đó giống như tôi tớ nghe sai vặt, chắc không phải tới xử quyết mình. Vậy đây là...
Một người trung niên mặc áo bào đỏ ngồi trên ghế thái sư, trừ ngục tốt nơi này đã lâu không nhìn thấy người ngoài, Vương Hữu Sơn không khống chế nổi tâm tình kích động, thất thố nhìn chằm chằm vào đối phương.
Nhìn thế nào cũng là một thái giám khôn khéo chốn quan trường, khí chất cũng rất giống, cộng thêm điển hình mặt trắng, không râu, thân phận cũng đã lộ ra chân thật rồi. Đây là vị nào trong hai mươi tư nha môn nội cung. Nhìn điệu bộ như vậy, tối thiểu cũng là một vị Thiếu giám.
Tâm tình Vương Hữu Sơn không ngừng trầm xuống, Đông xưởng tróc nã, bắt giam mình, mà sai khiến được Đông xưởng thì chỉ có nội quan của Ty Lễ Giám. Hiện giờ lại có nội quan đến, lẽ nào hay là xử quyết mình sao?
Mặc kệ Vương Hữu Sơn nghĩ ngợi lung tung, vị nội quan mặc áo bào đỏ kia lại có hứng thú quan sát rất kĩ Vương Hữu Sơn, trong sắc mặt thần tình mang theo chút thất vọng không che giấu được.
Gã hoạn quan kia mở miệng nói.- Vương đại nhân khí sắc không tệ, thiết nghĩ ở trong này không phải chịu khổ quá nhiều.
Vương Hữu Sơn mở miệng nhưng lại phát hiện cổ họng mình đã tắt tiếng rồi, giọng nói phát ra cũng chỉ là thì thào. Nghe giọng điệu đối phương cũng coi như hòa hoãn, mình cũng nên hỏi một câu.- Tới được nơi này thì còn cái gì khí sắc. Vị công công này không biết nên xưng hô thế nào?
Vị công công này khẽ cười nói.- Ta họ Khuông, làm sai vặt ở Phòng lễ nghi. Vương đại nhân gọi ta tiểu Khuông là được rồi.
Vốn Vương Hữu Sơn đang ngồi trên ghế, nghe thấy vậy vội đứng lên chào, cách chấn song đại lao, có chút khách khí, nói.- Hóa ra là Khuông công công, thất lễ, thất lễ.
Phòng lễ nghi chính là Nghi Lễ Phòng trong Ty Lễ Giám, khảo hạch, thưởng phạt, thăng chức của tất cả người trong cung, nội quan đều phải thông qua nơi này, cùng với phòng văn thư là nơi trọng yếu nhất trong Ty Lễ Giám. Cái tuổi này đã làm việc ở nơi đó, đương nhiên mai sau là Thái giám nha môn nào đó, hơn nữa rất có khả năng sẽ làm thái giám hầu bên cạnh nhà vua của Ty Lễ Giám, thậm chí còn cao hơn nữa. Ở nơi đó thật so được với người trong Hàn Lâm Viện ngoài triều. Bên trong Hàn Lâm Viện đều là hạng người sau này đứng đầu Nội các, Lục bộ, Đô Sát Viện.
Sau khi báo ra thân phận, cho dù hai bên tuổi tác không cách biệt cho lắm, nhưng thân phận địa vị lại kém xa nhau. Vương Hữu Sơn không dám chậm trễ, trong lòng lại bắt đầu thấp thỏm không yên, vị Thái giám địa vị cao này tới đây, rốt cuộc muốn xử trí mình thế nào?
Khuông công công nói chuyện rất điềm đạm.- Vương đại nhân không cần đa lễ, đây cũng không phải công đường, huynh đệ chúng ta tuổi tác cũng không cách biệt cho lắm. Ta gọi một tiếng Vương huynh, ngài kêu Khuông lão đệ là được rồi.
Vương Hữu Sơn kinh ngạc, không biết nên nói tiếp như thế nào, Khuông công công kia cười, nói.- Vương huynh, nghe nói quý công tử là bậc thiếu niên anh tài, học rộng tài cao, sớm đã trúng cử tại phủ Ứng Thiên, còn là một trong số năm người đứng đầu, điều này có phải là sự thực không.
Nghe thấy nói đến con trai Vương Triệu Tĩnh, trong lòng Vương Hữu Sơn rung mình, cũng bình tĩnh lại không ít, không nhiều lời, lắc đầu cười khổ, nói.- Khuông công công khen nhầm rồi.
Khuông công công cười rồi nói tiếp.- Thiếu niên anh tài, chắc hẳn tràn đầy tấm lòng báo quốc, không nghĩ được lại bởi vì tranh giành phe đảng cản đường, không được trên con đường công danh tiến thêm bước nữa, thực sự đáng tiếc. Những người thiếu niên này bụng tràn đầy căm giận, cảm thấy Trường An không có lối, lại đi Hà Bắc cầu quan, thật là tiếc thay cho kẻ có tài.
Vương Hữu Sơn lại ngẩn ra, điển cố trong lời nói của đối phương ông ta đương nhiên nghe rất rõ ràng, đây là lời văn sĩ đọc sách được nói đến vào cuối triều nhà Đường. Trong triều đình nhà Đường chẳng nơi nào chiếm được công danh, đành phải đi làm việc ở phiên trấn Hà Bắc, giúp đỡ phe chống lại triều đình.
Lời này chẳng phải nói Vương Triệu Tĩnh bởi vì vẫn chưa thi đậu tiến sĩ, nên mới làm việc phản nghịch chống lại triều đình, phiên trấn Hà Bắc này chắc hẳn là chỉ Triệu Tiến rồi.
Vương Hữu Sơn không tiếp lời, nhưng cố trấn định nói.- Chuyện thi cử này, bảy phần xem tài học, ba phần xem may mắn. Khuyển tử chưa hề trúng tuyển, chắc hẳn là học thức còn nông cạn, số mệnh cũng chưa đủ, oán giận người khác không được. Bản thân khuyển tử cũng thông suốt, cũng không có gì là oán giận cả.
Khuông công công cười híp mắt, hướng về một phía vẫy tay, có tiếng bước chân rất nhỏ đi ra xa, hiển nhiên là bảo tùy tùng rời đi trước, đợi đến khi nghe được tiếng đóng cửa chính ở bên ngoài, Khuông công công cười lắc đầu nói.- Nếu không có oán giận gì, thì sao lại làm loạn lớn như thế. Chịu tủi nhục, kêu oan kiện cáo lên bên trên triều đình cũng sẽ cho một công đạo, làm sao sẽ cắt đứt Vận Hà. Cách làm bậc này không phải là kêu oan, mà là tạo phản.
- Cái gì? Vương Hữu Sơn thất thanh hỏi, vốn đã vô ý gật đầu, ngay sau đó nhận ra được chuyện kinh người này, ông ta tiến lên trước một bước, bắt lấy chấn song phòng giam, nhìn chằm chằm vào Khuông công công nói.- Cái gì cắt đứt tào vận? Bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Công tử nhà huynh và mấy bằng hữu của y gây ra đại loạn, dẫn đoàn luyện chặt đứt Vận Hà, bảo là muốn vì huynh kêu oan, ngay cả quan quân mà triều đình phái đi dẹp loạn cũng bị đánh bại. Huynh nói xem, tại sao phải khổ như vậy? Người trẻ tuổi làm việc làm việc nông nổi xung động như vậy, không để ý đến kết cục, giờ thì cục diện cũng không dễ thu dọn rồi. Ngụy công công vô cùng buồn phiền. Khuông công công than thở nói, nhưng vẻ mặt lại có chút làm trò.
Vương Hữu Sơn lùi lại vài bước, ngã ngồi ở trên ghế, trên mặt lộ rõ vẻ không tin nổi, miệng lầm bầm lầu bầu rồi thì thào nói.- Làm sao lại gây náo loạn lớn như vậy? Náo loạn lớn như vậy sao mà thu xếp được, đây...
Lầm bầm lầu bầu vài câu, Vương Hữu Sơn lại đứng dậy, cực kỳ rối rắm hỏi.
- Khuông công công, vậy bây giờ sao rồi, đã tạo phản rồi, đã làm làm loạn rồi sao?
Tiểu Khuông đến từ Lễ Nghi Phòng Ty Lễ Giám kia nhìn Vương Hữu Sơn vài lần như thoáng có điều suy nghĩ, cười nói.- Vẫn là quý công tử có đủ sức trói buộc, hiện giờ đã truyền tin đến kinh sư bên này. Nói là triều đình hãy thả Vương huynh ra ngoài, sau đó tất cả đàm phán. Triều đình lại làm sao bằng lòng động đến can qua. Huống hồ Vương huynh, bản án này của huynh đích thực có chỗ uẩn khúc. Ở trên đã định rồi, quyết định thả Vương huynh ra ngoài, sau đó chiêu hàng đạo nhân mã của Vương công tử.
Nghe những lời này Vương Hữu Sơn run lên một cái, suýt chút nữa ngồi bệch dưới đất, cũng may đúng lúc bắt được thanh gỗ của chấn song. Bị giam giữ lâu như vậy, cả người sắp nín nhịn sắp đến lúc phát điên rồi, đột nhiên nghe được tin tức này, hơn nữa còn biết được bọn tiểu bối bên Từ Châu kia vì muốn cứu người, không tiếc động đến binh đao, ngay đến đại sự cắt đứt tào vận nghe rợn cả người này cũng đã làm ra, thật là không ngờ được, bọn chúng làm đến nước này.
Lúc này Vương Hữu Sơn trong lòng trăm mối tơ vò, vị Khuông công công phía bên ngoài kia lại tiếp tục hỏi.- Vương huynh, triều đình cũng có thể diện. Huống hồ Ngụy công công vừa trong coi công việc chưa lâu, lão nhân gia ông ta cũng là người có mặt mũi. Lần này chiêu hàng, lần này thả người, xem như đã khoan hồng độ lượng rồi, chúng ta muốn hỏi một câu. Vương công tử sẽ không phải không biết tốt xấu, được một tấc lại muốn tiến một thước chứ?
Vương Hữu Sơn giật mình một cái, lắc đầu liên tục nói.- Bọn tiểu bối đều rất biết chừng mực, chỉ cần triều đình làm được việc đã ưng thuận, bọn chúng cũng sẽ không bội tín đâu, tôi đây dám cam đoan.
Nhiều năm như vậy, Vương Hữu Sơn đối với con trai của mình và Triệu Tiến thật sự hiểu rất rõ. Con người Triệu Tiến gan to bằng trời, nhưng cực kì giữ đúng chừng mực, nhìn có vẻ như không kiêng nể gì, lại không hề xúc phạm giới hạn của triều đình. Nghĩ đến đây, Vương Hữu Sơn thiếu chút nữa rơi nước mắt, vãn bối có chừng mực như vậy lại không sợ bị xét nhà diệt tộc mà náo loạn lớn như vậy.
Ánh mắt Khuông công công nheo lại, nhìn chằm chằm Vương Hữu Sơn một hồi, có chút thành khẩn mở miệng nói.- Công tử nhà Vương huynh mấy ngày này ở kinh sư đã tốn rất nhiều tiền, dùng mọi cách truyền tin tức đến chỗ Ngụy công công, lại phải khai thông móc nối với các nơi, sau đó lại ở Nam Trực Lệ và Sơn Đông xuống tay đánh nhau to, liên tiếp đánh bại mấy lộ quan quân. Hào khí như vậy, thao lược như vậy, quyết đoán như vậy thật làm cho người ta thán phục.