Triệu Tiến lẩm bẩm một câu.- Năm đó từng làm Lang Trung Doanh Thiện Ty Công bộ, chính là chức quan núi vàng biển bạc. Sau đó hướng ra phía Vương Triệu Tĩnh nói.- Đệ thấy thế nào? Y ở được mấy ngày đã đi tìm đệ trước.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, trầm ngâm nói.- Trong lòng có một cỗ oán khí nhưng nhìn chung vẫn là vô cùng bình thản. Y nói Từ Châu chúng ta nếu như đã dựa vào được binh đao giành lấy chiêu an. Bây giờ con đường tiến sĩ của y ở triều đình không còn, nếu làm được chút việc cho Từ Châu, hoặc ở đây làm cao giá, không chừng con đường triều đình chắc thông.
Triệu Tiến cười hỏi một câu.- Hai nhà đấu giá mới có ý nghĩa ư?
Triệu Vương Tĩnh cười nói tiếp.- Người này đúng là xuất thân từ gia đình giàu có bậc nhất. Nhìn điệu bộ không khác mấy so với Dư Trí Viễn, song bất quá khí chất công tử bột không nhiều, cũng không nhìn thấy lời lẽ hủ nho gì, đúng là có bản lĩnh. Không nói đến đao kiếm, y ở nhà có học qua xây dựng, học qua kinh thương, những thủ đoan làm việc trong nha môn y cũng hiểu rất rõ, đúng là có chí lớn. Nếu muốn làm đại sự, đã sửa soạn trước khi làm rất nhiều. Chỉ có điều triều đình bè đảng tranh giành, y không còn đường tiến thân nữa. Học nhiều như vậy lại không đạt được khát vọng, quả thật oán khí quá lớn. Khai Phong cách chúng ta cũng không xa, không ít tin tức truyền đến đó, y có lòng dạ khác cũng không lạ.
Mọi người trong phòng đều gật đầu. Vương Triệu Tĩnh nói xong câu đó thì trịnh trọng nói với Triệu Tiến.- Đại ca, tiểu đệ thấy rằng đại ca nên đi gặp vị Tân tiên sinh này sớm. Hạng người như vậy nên để đại ca đích thân đi tiếp đãi chiêu mộ. Nếu tiểu đệ đi thì đối phương có lẽ sẽ cảm thấy bị khinh mạn.
So với tin tức đại hội tỉ võ, tin tức một vị cử nhân Hà Nam đến thăm hỏi Vương Triệu Tĩnh mới chính thức khiên Từ Châu chấn động, mặc dù ít người biết, nhưng người biết đều hết sức kinh hoàng.
Cho dù trước mặt nói thế nào, cho dù nhìn thấy bình thường thế nào, nhưng một đám người Triệu Tiến Từ Châu đã từng đao thật thương thật đánh với triều đình, ép triều đinh phải chiêu an. Thế lực bậc này cho dù có che đậy thế nào cũng chính là phản tặc. Người đọc sách nhận được ơn nước, đối với loại phản tặc này không đội trời chung.
Hơn nữa trên đời này cái gì mà tạo phản làm loạn, thường thường đều là do tà giáo ngu dân hào bá trên đất ấy gây loạn, sẽ không có văn nhân sĩ tử lệ thuộc đi theo cùng. Lúc có sĩ tử đi theo, như vậy đại nghĩa chính thống này không phải chỉ triều đình mới có, thường thường ở trên mình kẻ loạn tặc cũng liền có mấy phần thiên mệnh, càng không cần nói những kẻ sĩ có công danh tham gia.
Từ khi có Đại Minh, chỉ tính mỗi Sơn Đông này đã có bao nhiêu lần đại loạn, nhưng mỗi lần nhiều nhất cũng phải lôi vài tên tú tái ngu si đần độn không biết gi, không thỏa lòng tham dự, chưa từng thấy cử nhân và tiến sĩ theo loạn tặc. Ngược lại cử nhân bị ép, thà tự sát cũng không theo, trong thiên hạ đều là như vậy. Các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên có được bao nhiêu lần thế lớn, trấn ép Đại Minh, bao vây kinh thành không chỉ một hai lần, từ trước đến nay kẻ sĩ có công danh chưa bao giờ nghe theo. Nay Đại Lương của Xa gia phía tây nam còn có Đại Kim Nữ Chân Kiến Châu đông bắc cũng như vậy, nhiều nhất cũng có vài tên tú tài, làm gì có cử nhân.
Nhưng vỏn vẹn chỉ mỗi Từ Châu này, mấy tên trẻ tuổi gan to làm loạn một hồi, đánh bại quan quân triều đình, ép triều đình phải chiêu an, cũng không nói là phất cờ tạo phản, sao lại có người đọc sách, lại còn đường đường là cử nhân kéo tới đầu nhập.
Vị Tân cử nhân này tất nhiên không nói mình tới giúp giặc theo phản tặc, gã chỉ là lấy thân phận một sĩ tử du học, đem theo thư đồng và tùy tùng tới đây, muốn đến ngắm Hà Gia Trang mở rộng kiến văn một lần, ở đây không phải thương nhân thì là võ phu, khó có được một văn sĩ trẻ tuổi cùng là cử nhân như Vương Triệu Tĩnh, tất nhiên muốn đến cửa hỏi han, trò chuyện mấy câu.
Sau khi hai bên gặp nhau, phát hiện đều không phải là kẻ sĩ vô tri cổ lậu hủ nho kia, mà là người có từng trải lịch luyện, kiến văn rộng rãi, tài năng trụ cột của nước nhà chí hướng sôi sục, tất nhiên có cảm giác tốt, thông cảm lẫn nhau. Ở cục diện như vậy, Vương Triệu Tĩnh tất nhiên có ý mời chào, mà Tân Khải Thao không vội gia nhập, chỉ nói bản thân chỉ là đến gặp nhau một lần.
Hễ là người tài ba dị sĩ, thì nào có đạo lý dễ dàng đầu nhập, nếu vừa nói đã đồng ý ngay, như vậy không tránh khỏi thiếu tự trọng, lề lối này mọi người đều hiểu. Vương Triệu Tĩnh cũng không vội, chỉ là mời đối phương ở lại phòng mình tiếp đãi rượu ngon, cố ý an bài người đưa đi thăm thú thưởng ngoạn các nơi, sau đó mới bẩm báo với chỗ Triệu Tiến.
Tin tức có cử nhân đến đây không phải là Vương Triệu Tĩnh tiết lộ. Lúc Tân Khải Thao tìm khách điếm trọ lại cũng không giấu thân phận của mình, lúc đến chỗ Vương Triệu Tĩnh chào hỏi cũng là lúc ban ngày quang mình chính đại đến cửa, tất nhiên sẽ có rất nhiều người nhàn rỗi hữu tâm vô ý nhìn thấy, truyền ra ngoài thật chính là chấn động ầm ầm.
Người bên ngoài còn tốt, lại có lời đồn nhảm long khí Từ Châu gì đó, nửa đêm ở chỗ Triệu Tiến ở nhìn thấy rồng bay lên vân vân. Nhưng những người đọc sách ở Từ Châu vẫn đều do dự chần chừ đến hay không đến. Bọn họ là người bản xứ, so với người ngoài càng cảm nhận rõ hơn khác biệt của Triệu Tự Doanh, trong lòng bọn họ lúc nào cũng thấp thỏm không yên, sợ điều mình học sau này không có chỗ dùng. Vả lại thái độ của Triệu Tự Doanh lại càng khiến cho bọn họ khó chịu, thiên hạ có ai không kính nể văn nhân sĩ tử, ngay cả tà giáo loạn tặc còn khách khí với người đọc sách, nhưng Triệu Tự Doanh hoàn toàn không đếm xỉa đến người đọc sách, nhất là đám sĩ tử đọc sách thánh hiền.
Kẻ Triệu Tự Doanh này xem trọng lại là tiểu quan lại, phòng thu chi vân vân, loại người này cả ngày chính là làm các việc sổ sách lặt vặt trong nha môn. Thương nhân chỉ cắm đầu vào sổ sách làm gì biết về đạo lý thánh hiền, làm sao hiểu được đạo trị quốc bình thiên hạ. Nhưng Triệu Tự Doanh chỉ nhìn thấy những tiểu tiết việc cỏn con, phớt lờ đạo lý thánh hiền, làm gì có bộ dạng của người làm việc lớn.
Càng ghê tởm hơn nữa là bởi vì thói đời gian khổ, có rất nhiều người đọc sách đã bỏ nghiệp học đi học việc của tiểu lại nha môn, học sổ sách tiệm buôn, những người con lại ở đó mà oán hận trời đất, thấp thỏm lo âu. Còn bây giờ, Triệu Tự Doanh cũng bắt đầu mời chiêu văn nhân sĩ tử rồi, lẽ nào thật muốn làm việc lớn thật? Lẽ nào chỉ có cử nhân mới vừa mắt hắn.
Đối với người đọc sách ở Từ Châu, đây mới thực sự là khốn khiếp. Nơi Từ Châu dân chúng chuộng võ, văn phong không thịnh, tú tài sở dĩ không ít, là vì khảo thí được ở địa phương, còn như Cử nhân thì rất, vô cùng ít, bằng không nhà họ Vương kia cũng không cao quý như thế. Hơn nữa cử nhân càng lúc càng nhiều là do xuất thân tam phủ Tô Tùng, Giang Bắc thì ngày càng thêm khó khăn làm sao thi được. Nghĩ kĩ thật đúng là phải chửi đất mắng trời, bằng tài học ở Đại Minh không ngẩng đầu lên được, nhưng một tên phản tặc cũng muốn xem công danh luận nhân tài, trời đất này sao lại có đạo lý như vậy.
Lúc này có người nhớ tới cử nhân Dương Trung Bình bị cắt bỏ công danh cử nhân, chỉ còn nước ở trấn Ngung Đầu thay người ta viết chữ kiếm sống, nếu như người này vẫn còn đến bây giờ, không chừng còn có chỗ hữu dụng, theo phong phạm làm việc không kiêng nể gì không biết liêm sỉ của Dương cử nhân, biết đâu Triệu Tự Doanh lại cần người như vậy.
Triệu Tiến cười nói một câu.- Đệ trước hết tiếp đãi là tốt rồi. Tam đệ nhà ta đích thân tiếp đãi lẽ nào vẫn chưa đủ ư? Làm sao lại khinh mạn?
Vương Triệu Tĩnh nói rất nghiêm túc.- Đại ca, bây giờ ở Từ Châu chúng ta được coi là cảnh tượng thịnh vượng, văn võ hiền tài các nơi đến đến đầu quân. Điều này đối với Triệu Tự Doanh đại ca, đối với Từ Châu của đại ca đều giúp ích rất lớn, đại ca vẫn là nên cẩn trọng đối đãi thì tốt hơn.
Triệu Tiến xua tay, hắn nhìn qua một lượt trong phòng, phát hiện mấy người trong phòng đều có thần sắc tán đồng, xem ra đều cảm thấy Vương Triệu Tĩnh nói không sai.
Triệu Tiến trả lời rất thành thật, hắn cố ý nói rất chân thành, bằng không sẽ khiến Vương Triệu Tĩnh nghĩ rằng đang nói bóng gió.- Hiện tại bọn người các lộ đến chỗ chúng ta. Đáng giá nhất là thương nhân, họ khiến cho chúng ta kiếm được tiền, khiến các loại hàng hóa tụ tập tại đây. Loại thứ hai có giá trị là những võ phu, bọn họ được đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành chiêu mộ, liều mạng vì Từ Châu chúng ta. Thứ ba là những thương lái người đi đường muôn màu muôn vẻ. Bọn họ thấy Từ Châu phồn vinh, sau đó lan truyền ra ngoài, khiến càng nhiều người đến. Còn đối với vị cử nhân này, huynh cảm thấy y chẳng có lợi ích gì.
- Triệu Tiến, nếu là người có tài, vậy chúng ta cũng không nên chậm trễ, dù sao đối với Từ Châu chúng ta vẫn là có lợi. Câu này là Trần Hoảng nói.
Nét cười trên khuôn mặt Triệu Tiến không còn, nghiêm túc nói.- Thế nào, các đệ cảm thấy cục diện hiện tại không phải do chúng ta tự mình nhất đao nhất thương giành được ư? Là dựa vào may mắn sao? Sau đó chúng ta dựa vào nhân tài chân chính, liền giống như trong hí khúc, Lưu Bị cần tìm đến Gia cát lượng là đại sự thành được sao?