Mọi người chỉ nhìn thấy quang cảnh náo nhiệt và lợi ích của tỷ võ đoạt khôi, lại không nghĩ đến tranh đấu giữa người luyện võ phải phân rõ thắng bại. Thắng bại này cũng được cá cược, đánh cuộc, Trần Nhị Cẩu từ trước làm ăn sòng bạc, đối với cái này so với kẻ khác hiểu hơn chút, cộng thêm y là người Triệu Tự Doanh khống chế được, coi như quen thuộc với mặt đất Từ Châu, cho nên được phái trở về, xem như đới công chuộc tội, tội lỗi nhiều năm như vậy, cũng coi như trả sạch. Tuy nhiên Trần Nhị Cẩu chẳng qua là giúp đỡ lo liệu, trong thành người làm chủ thực sự quá nhiều, y chỉ cần nghe lệnh làm theo là được.
Vốn mọi người không nghĩ đến, hoặc là có vài người đánh cược lén lút, đợi sòng bạc Hắc Hổ kia mở bàn đặt cược ra để cho mọi người đặt cược, cả vùng đất Từ Châu lập tức điên cuồng.
Người chơi qua chọi gà chọi chó không ít, ở phía trên vốn là đặt cược mở cược. Nhưng gà trống và chó dữ chém giết, nào so hơn được người với người tranh đấu, đây thực đúng là kích thích hơn. Từ trước nghe nói trên giang hồ có cách chơi như vậy, nhưng đó chỉ là đồn đại hoặc phương viên rất nhỏ, nơi đó so ra nhiều người tham gia như vậy, nhiều người đặt cược như vậy, người ham thích đánh cược vừa nghe điều này liền nhiệt huyết sôi trào. Chớ nói đến nơi này, tin tức lan truyền bay vô cùng nhanh. Bi Châu, Túc huyện đến cửa sông Thanh Giang thậm chí Dương Châu, về hướng bắc thì có Tế Ninh, về hướng nam có phủ Quy Đức và Khai Phong, tin tức truyền đến, không biết bao nhiêu người phú quý rảnh rỗi gấp rút chạy về bên này.
Loáng thoáng trong đó có lời đồn, nói Từ Châu bên này có vương pháp, cho nên lôi đài tỷ võ này là sinh tử, cái này càng làm một số người điên cuồng. Đương nhiên lời đồn này cũng hợp với lề lối từ trước tới nay trong bình thoại hí khúc. Cử hành đại hôi tỷ võ này chính là không có lòng an ổn, chính là muốn đem anh hùng thiên hạ một lưới bắt gọn.
Thanh thế này khiến người của chính tiệm buôn Vân Sơn và Triệu Tự Doanh đều giật mình, vốn không nghĩ đến chấn động như vậy, hơn nữa cửa sông Thanh Giang bên đó đã truyền đến tin tức, nói là thương nhân giàu có bản xứ đã sửa soạn làm buôn bán tương tự vào sang năm, đã chuẩn bị để Triệu Tự Doanh năm phần hùn vốn, bằng không cũng không giữ nổi cục diện.
Đến cửa này, càng chậm mở tiền lời càng nhiều, Triệu Tự Doanh dứt khoát tuyên bố, dời cuộc so tài này chuyển đến hai mươi ba tháng chạp mở màn. Dù sao sẵn lòng đặt cược trên lôi đài tỷ võ như vậy, thường cũng đều không có lòng dạ ở nhà an phận đón năm mới, lùi lại mầy ngày để người ở xa kịp đến, cũng thu hút được càng nhiều người đặt cược.
Hiện giờ Từ Châu khắp nơi không có bất kỳ ai hát ngược giọng với Triệu Tiến, thậm chí còn có người thay Triệu Tự Doanh biện bạch, nói ngày bắt đầu đó là cùng một lý lẽ với hát khúc tế thần, làm thật náo nhiệt cầu năm tới bình an thái bình
- Cửa sông Thanh Giang và Dương Châu đều có người mang hộ viện giỏi võ nhà mình đến, sửa soạn để những người giỏi võ này lên đài tranh đấu, nói là Khai Phong còn có mang theo gia tướng đến.
Thời điểm nói đến điểm này, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều mặt mày âm trầm, Trần Thăng lạnh giọng nói.- Đây là xem tỷ võ như chọi gà chọi chó.
Lưu Dũng cười nói.
- Còn có lời đồn, nói là huynh đệ chúng ta lần này khẳng định phải bị anh hùng đại hiệp gì đó tiêu diệt.
Mọi người đối với lời này đều khịt mũi, chẳng qua là lời hí khúc sáo rỗng, cuối cùng có cái gì mà thiếu niên trung quân báo quốc đến đánh lôi đài trừ ác, nhưng cũng không nghĩ xem, ác nhân chân chính làm sao sẽ lên lôi đài mạo hiểm.
Tuy nhiên nên phòng bị sẽ không có bất luận cái gì thả lỏng, nghĩa dũng Từ Châu này vừa mới thành lập, liền được dùng vào chuyện này. Người bằng lòng lên đài tỷ võ, Triệu Tự Doanh sẽ không ngăn cản, nhưng không lên thì cùng đoàn luyện bốn liên và sai dịch trong thành cùng nhau đợi lệnh, bất kỳ lúc nào cũng chuẩn bị trấn áp loạn cục.
Các lộ võ phu gây chuyện bị treo ở gần kề châu thành Từ Châu, Hà Gia Trang cuối cùng thanh tĩnh trở lại, ai cũng đều biết Cát Hương muốn đi thử tỷ thí, nhưng mọi người cũng biết y không dám tự ý rời khỏi chỗ trấn thủ, hiện chính là nói bóng gió cầu Triệu Tiến, không đi lên đánh cũng phải đến xem.
Còn Vương Triệu Tĩnh cả ngày cùng vị Tân cử nhân kia đi khắp nơi, Triệu Tự Doanh ngoại trừ xưởng rèn hỏa khí là nơi cơ mật, những nơi khác cũng không cần giấu diếm người ngoài, đương nhiên kẻ đọc sách cũng sẽ không đi vào trong tửu phường xem có gì cơ mật, những việc dân chúng bình thường như điền trang hiệu buôn, đều dẫn đi nhìn một chút.
Nghìn vàng mua nhân tài, không cần quá thông minh đều nghĩ ra được điểm này. Hiệu nghiệm cũng đích xác xuất hiện, kẻ đọc sách đến được Hà Gia Trang bên đó bắt đầu nhiều hơn. Dù rằng có công danh tú tài cũng không mấy người, đại đa số là loại học trò nhỏ không có hy vọng ngẩng đầu gì nữa.
Cử nhân tú tài vân vân đến được nơi này, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không đưa lên quan chức phú quý, nhưng kẻ nào biết đọc sách viết chữ có gốc gác lễ số, muốn ở đây kiếm kế sinh nhai cũng không khó.
Đây là có người có lời lẽ xem thường đối với kẻ đọc sách.- Vì năm đấu gạo, thể diện của thánh nhân cũng hoàn toàn vứt bỏ.
Không cần nói người ngoài xem thường, mà ngay cả bản thân những kẻ đọc sách đều nghiến răng nghiến lợi, đi trên đường cũng vô cùng hổ thẹn, dáng vẻ đầu ngẩng không nổi.
Kẻ nào biết đọc sách viết chữ, Triệu Tự Doanh quả thực sẽ cho kẻ đó cơm no áo ấm, nhưng trước khi đón nhận sai khiến của Triệu Tự Doanh, cần học hai lớp huấn luyện ngắn hạn, tên này nghe mới mẻ, nhưng suy cứu kỹ cũng chính là biến chủng của trường tư và quan học, thứ đáng học lại khiến người ta không tiếp thụ được.
(Quan học tất trường học do các quan lại về hưu hoặc bãi quan về dạy)
Lớp huấn luyện ngắn hạn phân mấy loại, một loại là học cách buôn bán, sau đó cũng không phải là học phát tài, mà là công việc cẩn thận quản sự tính sổ sách. Một loại khác được gọi là thực vụ, cái tên mơ hồ, một khi học rồi liền biết chẳng qua là việc vặt của lại mục trong nha môn, làm sao thu thuế má, làm sao gom góp lao dịch, làm sao trưng thu, làm sao phá án xử phạt. Còn có là việc nông, dạy làm sao quản lý một thôn trang, cần hiểu lòng người hiểu việc đồng áng, biết làm sao chấp hành cấp trên, chỉ cần làm sao dẫn dắt bên dưới. Thậm chí còn có lớp huấn luyện ngắn hạn không ở Từ Châu, nếu ngươi đến từ vùng ven biển, thì sẽ hỏi ngươi có bằng lòng đi học việc buôn bán trên thuyền không, có khả năng còn phải lên thuyền. Giáo trình giảng dạy cũng không thấy cao thâm gì, cũng không thấy đạo lý gì. Chỉ có một số người giảng thực vụ và làm gương vừa nhìn đã biết là hạng người thô bỉ, trong lời nói cử chỉ đều mang một cỗ hèn mọn.
Đây quả thực là hoang đường, sĩ nông công thương, sĩ tử đọc sách cao quý nhất, thương nhân thấp kém nhất, nhưng ở đây học được lại là học vấn hầu hạ thương nhân, vì thương nhân làm việc. Sau đó lại mục kia càng ti tiện hèn mọn, nhiều đời không được khoa cử, ngay cả bốn bậc sĩ nông công thương cũng không được tính vào, không ngờ để chúng ta học học vấn của chúng. Còn có việc nông này, nông dân nghèo hèn có gì đáng học. Vất vả đọc sách, không phải là không muốn chịu cái khổ đó sao? Thậm chí chuyện thuyền trên biển, đó là kế sinh nhai cửu tử nhất sinh, đều là hạng người không có vương pháp mới làm những cái này, chúng ta đường đường sĩ tử, lẽ nào phải đi làm cái này?
Hơn nữa nhìn xem dạng người gì đang nghe giảng, có tiểu nhị trong hiệu buôn, có bạch dịch nhàn rỗi trong nha môn, thậm chí còn có rợ Thát trên thảo nguyên đến, thỉnh thoảng còn có thể thấy quỷ Tây Dương bộ dạng quái dị. Thánh nhân nói hữu giáo vô loại, nhưng không phải là nói người nào cũng dạy. Còn có không ít trẻ nít lẽ ra phải nên đến trường tư, người trẻ tuổi phải nên đỗ đạt công danh, không ngờ cũng đang chuyên chú lắng nghe, đây thật là con cháu bại hoại, tổn thương đạo đức tạo nghiệp chướng.
Cực kỳ hoang đường, xem ra Từ Châu này chẳng qua cũng là cường đạo tầm thường hô hào nhau tụ tập, nhất thời may mắn liền bệ nghễ khoe khoang, không biết chiêu hiền nạp tài, không biết tôn trọng kẻ sĩ. Hạng người hung bạo thiển cận như vậy, làm sao lâu dài được.
Xem trên sử sách, xem các loại dã sử tạp nhạp, còn có nghe bình thoại hí khúc, hết thảy kẻ muốn xé cờ tạo phản và làm ra cục diện một phương, đều là đối với kẽ sĩ đọc sách vô cùng coi trọng, nhất là thời điểm mới bắt đầu này, cho dù người đọc sách không có công danh đến, đều phải mang ngược giày đón chào, nâng đỡ lên cao, sau đó mới dẫn dụ hiền tài các nơi đến. Triều đại nào khai quốc không phải như vậy, cho dù thời điểm ngũ hồ thập lục quốc kia, thời điểm Liêu Kim, Mông Nguyên kia, ai mà không phải khách khí cung kính đối với nhân sĩ và người đọc sách. Nếu không, vậy chỉ là lũ giặc cỏ hào bá. Phù dung sớm nở tối tàn, kết cấu thế lực như thế, chẳng những không có chỗ tốt và tiền đồ, ngược lại dễ rước họa vào thân, xem chúng làm sao ngã xuống.
Đại đa số người đọc sách hứng trí bừng bừng đến đều đi rồi. Rất nhiều người cảm thấy lớp huấn luyện ngắn hạn này vốn chính là vũ nhục. Cũng có người sau khi nghe buổi đầu tiên cũng đi, cảm thấy những cái này đều là nghề ti tiện, học cái này là tự hạ thân phận. Cũng có người nghe vài ngày, sau đó cũng rời đi, bọn họ từ nhỏ đọc sách thánh hiền, chỉ biết đọc thuộc, những con đường hoàn toàn bất đồng này vốn dĩ tiếp thu không được.