Không qua bao lâu, đội nhân mã đã phái người trở về, chuyện kể lại cũng rất đơn giản, doanh trại tạm thời của quan quân đã bị đánh hạ rồi, quân nhu và tráng dân, tất cả sức người, gia súc đều bị trông coi nghiêm ngặt, còn quan quân không có trở về doanh trại kia chống cự, chỉ chạy loạn sạch trơn.
Đến lúc này, hân hoan trong lòng phát tiết xong, trên chiến trường trở nên an tĩnh. Hiện giờ bọn gia đinh ra sức hoan hô ai nấy trở nên trầm tĩnh rất nhiều. Trong cuộc chiến này, bọn họ rốt cuộc nhận ra được mình mạnh bao nhiêu. Quan quân kia thoạt nhìn còn phải mạnh mẽ, nghiêm chỉnh hơn so với binh mã Từ Châu, nhưng trước mặt Triệu Tự Doanh không chịu nổi một đòn. Thắng lợi này dễ dàng như vậy, mọi người không làm gì quá nhiều, chỉ chạy tới nơi đây sau đó giao chiến, tiếp nữa chiến thắng. Thắng lợi hoàn toàn, trước mặt việc thực sự như thế này, ai nấy đều trở nên tự tin hơn.
Triệu Tiến gọi liên đội Thân Vệ thứ nhất tới bên cạnh mình, hô lớn.- Ta sẽ khiến cho cuộc sống gia đình và các ngươi tốt hơn, ta sẽ dẫn các ngươi giành lấy thắng lợi lớn hơn nữa.
Cát Hương hét lớn hô to.- Đi theo Tiến gia, trung thành với Tiến gia. Chúng ta vô địch thiên hạ!
- Tiến gia vạn thắng! Tiến gia vạn thắng! Toàn trường vừa mới an tĩnh thoáng chốc lại bị khiêu chọc trở nên sôi trào, ai nấy hô quát la to, cũng may hơi chút bình tĩnh, người hô vạn tuế bớt đi một ít, tuy nhiên vẫn có người đang hô như trước.
Cát Hương rất là suy xét một chút hô ra lời đơn giản súc tích, phần lớn là người trung thành với Triệu Tiến. Nhiều người còn quen thói dẫn theo mọi người hô, đối với hai câu nói Triệu Tiến vừa nói này, về sau cũng lười nhắc lại, nhưng không nói không được. Vào cảnh tượng lúc này làm như thế quả thật rất cổ vũ lòng người.
- Nghỉ ngơi ngắn ngủi, quét dọn chiến trường.
Ngay sau khi mọi người tỉnh táo, việc nên nói vẫn phải nói. Gia đinh xếp sau các đoàn đội, đại đội thứ nhất cùng với tráng dân đều đầu nhập vào chuyện quét dọn chiến trường. Gia đinh hàng đầu, gia đinh súng hỏa mai và cung thủ thì có quyền được nghỉ ngơi.
Trên chiến trường có tiếng la khóc vang trời, trong quan quân không ít tên giảo hoạt giả chết trốn tránh, ai ngờ tới được Triệu Tự Doanh không ngờ cử động lanh lẹ như vậy. Hơn nữa bộ dạng không một chút nghỉ ngơi, đánh thắng rồi phải dọn dẹp chiến trường, chẳng lẽ không thở lấy một hơi sao? Cái này muốn trốn chạy cũng không thoát được rồi.
Ngoại trừ mấy kẻ giảo hoạt trong quan binh, còn có mấy kẻ trọng thương trong lúc nhất thời không trốn khỏi, đều cảm thấy tai vạ tới trên đầu, ngoài khóc hô cũng không có tâm tình khác.
Trọng thương nằm trên đất, mất đi khả năng cử động, mặc kệ cứu được hay không cứu được, Triệu Tự Doanh xử trí rất đơn giản, đó chính là cho ra đi êm ái. Đây cũng không khiến người sợ hãi, trong đám người sắp chết còn có ý niệm tốt, dù sao không cần chịu khổ. Về phần vết thương nhẹ và không bị thương, Triệu Tự Doanh không có ra tay giết, đuổi người một chỗ, sau khi giao ra binh khí để cho bọn họ tụ lại ngồi ở một chỗ.
- Chẳng lẽ bọn phản loạn này muốn chiêu mộ chúng ta?
Giảo hoạt chính là giảo hoạt, vừa thấy tạm thời không có lo lắng tính mạng, lập tức tâm tình trở nên lanh lẹ.
- Khả năng sẽ không giết chúng ta. Muốn lưu lại chúng ta làm khổ sai làm con tin gì đó. Lời phán đoán này có người tán đồng. Nếu muốn động thủ giết người, vừa rồi động thủ há không phải là nhanh hơn sao. Chỉ có điều kế tiếp cũng không dám lên tiếng, gia đinh Triệu Tự Doanh dùng trường mâu hung hăng đánh đập mấy cái, lập tức yên lặng.
Chiến trường bên này vừa quét dọn xong, bọn gia đinh đại đội thứ nhất cùng chung với đoàn luyện, dân phu theo quân lập tức chạy về bên chỗ doanh trại quan quân, bên kia còn có lượng lớn dân tráng làm tù binh cùng với đồ đạc chờ thu dọn.
- Mấy khẩu pháo đó cẩn thận chút. Thứ đồ nặng nề như thế, chớ để rơi bị thương người. Ai cũng không ngờ chỗ Triệu Tiến để ý nhất là mấy khẩu hỏa pháo đã bị phá hư kia. Trận pháo quan quân là một mảnh bừa bộn, ngay cả chính quan quân cũng lười để ý, Triệu Tiến lại dẫn liên đội gia đinh súng hỏa mai tới.
Tráng dân lưu lại đánh xe ngựa sang, hò hét thả thân pháo lên xe ngựa, thợ rèn đi theo Triệu Tự Doanh cũng sang, chau mày quan sát nòng pháo, nhìn thử đinh sắt đóng vào nhổ ra được hay không.
Chủ tớ người Tây Dương Lộ Dịch cũng ở bên cạnh. Triệu Tiến nhìn mấy khẩu hỏa pháo dơ bẩn đó, nét cười trên mặt muốn giấu cũng không giấu được, đằng hắng cổ họng mấy lần mới mở miệng nói.- Lộ Dịch, hỏa pháo vừa mới rồi cũng thấy rồi chứ. Có làm ra được loại pháo dã chiến trên chiến trường kia không?
Lộ Dịch hiện giờ đã nghe hiểu được không ít quan thoại, trước khi thông dịch phiên dịch, trên mặt y đã lộ ra thần sắc khó xử, có chút lúng túng mở miệng nói.- Lão gia, nhìn thấy hỏa pháo này, tu sửa cải tiến, hoặc là rèn đúc thứ đồ giống như vậy không khó, thậm chí cải tiến làm càng to hơn nữa. Nhưng xe pháo, giá pháo và thước ngắm của pháo dã chiến này, lại là công việc cẩn thận chuẩn xác. Tiểu nhân mày mò được nhưng làm ra thiệt nhanh thì không có khả năng.
Sắc mặt Triệu Tiến trở nên không dễ coi chút nào, xoay về hướng thợ rèn phía khác, vị thợ rèn xuất thân Từ gia đó vội vàng đáp lời nói.- Có hình dáng tạo mới không khó, cho dù mấy khẩu hỏa pháo này hỏng mất, Từ gia đổ khuôn đúc mới cũng dễ dàng. Chỉ là mấy dạng lão gia ngài vẽ ra, làm ra được tuy nói không khó, nhưng dùng được, dùng tốt thì giống với gã người Phiên kia nói, trong lúc nhất thời không gấp được.
Người Tây Dương Lộ Dịch kia cũng nhìn ra sắc mặt Triệu Tiến khó coi, vội vàng nói thêm vào.- Lão gia, tiểu nhân đã viết thư cho Dư lão gia rồi. Dặn dò ngài ấy đi tìm người nơi nào. Nếu như ở Úc Môn hoặc Lã Tống và Nam Dương tìm thấy người dùng được, vậy thì nhanh rồi.
Triệu Tiến gật đầu, giọng điệu chậm rãi nói.- Bên ngoài phải tìm cho mau, chính các ngươi cũng phải mau chóng suy nghĩ để làm.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến xoay người lên ngựa lại đi về hướng doanh trại tạm thời sau lưng. Đội Thân Vệ của Cát Hương đã rút về tới, ở nơi đó nghỉ ngơi, Triệu Tiến tới bên này xuống ngựa, mở miệng nói.- Đi chỗ tù binh dò hỏi, pháo binh nã pháo còn ở đó hay không. Nếu vẫn còn sống, tìm người ra đây.
Lập tức có người nhận lệnh bước nhanh chạy đi, Triệu Tiến lại xuống ngựa, gọi người tìm Lưu Dũng sang, hạ giọng nói.- Dẫn người đó tới đằng trước. Sắp sẵn đồ đạc của hắn, cho hắn thêm một con ngựa.
Chiến trường đã quét dọn gần như sạch rồi, thi thể trên đất đều bị lục soát qua, vũ khí được tập hợp ở một chỗ, xác chết thì la liệt nằm đầy trên đất. Có tráng dân đánh xe ngựa lại đây, trên xe ngựa chất vôi sống, không ngừng rắc xuống, miễn cưỡng xem như tiêu độc. Dù sao nơi này cách Từ Châu không xa, thật nếu bởi vì xác chết bùng phát dịch bệnh gì, Từ Châu khẳng định cũng phải bị lan đến.
Nhìn người Triệu Tự Doanh đối xử tử tế xác chết, bọn tù binh cách đó không xa lại trở nên lanh lẹ, nghĩ thầm rằng đối với người chết cũng khách khí như vậy, đối xử với người sống khẳng định sẽ càng thêm tử tế.
Ở trong đống tù binh có hai pháo binh bị chỉ mặt, vốn lúc dò hỏi, hai người kia muốn lẩn trốn lại bị các đồng bọn không chút khách khí đẩy ra.
Sau khi dò hỏi sơ sịa, bên phía Triệu Tự Doanh cũng cảm thán số mệnh thật may mắn. Quan quân thật không có coi trọng gì với bộ binh đội pháo này, nếu như trận pháo của người hủy rồi, hỏa pháo trong lúc nhất tời cũng không dùng được, vậy thì cầm binh khí đi đánh sáp lá cà. Lúc giao chiến đã chết mấy người, hai kẻ này coi như mạng lớn.
- Trong doanh chúng ta chết mười một người, bị thương hơn hai mươi sáu người, trong đó sáu người không tránh khỏi tàn tật, còn lại hẳn vẫn còn tốt. Trần Thăng báo lên con số chết bị thương của chính Triệu Tự Doanh với Triệu Tiến, sắc mặt mọi người đều rất nặng nề, mỗi gia đinh đều là hạt giống bỏ tiền vốn luyện ra được, hao tổn thật sự đau lòng.
Thạch Mãn Cường thì báo cáo chiến quả.- Giết chết quân địch sáu trăm chín mươi người, cộng cả những người đội kỵ binh trước đó, quân địch chết trận tổng cộng chừng bảy trăm bốn mươi người. Tù binh bắt sống một ngàn một trăm hai mươi người.
Hai mặt so lại, đây là đại thắng chuẩn mực, nhưng biểu tình của Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng không có vui mừng gì, Cát Hương lầm bầm.
- Lỗ rồi!.
Trần Thăng hỏi.- Tù binh làm thế nào? Áp giải đi làm khổ sai sao?
Triệu Tiến lắc đầu, khinh thường nói.- Thói hư tật xấu trên người mấy kẻ này nhiều lắm, đã chịu không được khổ cực, cũng không phải người xung quanh Nam Trực Lệ. Tới chỗ chúng ta, không biết sẽ nảy sinh bao nhiêu chuyện thị phi. Chúng ta đánh tới mức đó đã đủ rồi, không cần phải để cho bọn chúng tiếp tục quấy nhiễu.
Thạch Mãn Cường không cam lòng mở miệng nói.- Đại ca, cứ như thế thả bọn chúng đi sao?
- Giết sạch toàn bộ, huynh lo rằng sẽ phải trở mặt không cách nào thu dọn, chỗ kinh thành không cứu vãn được. Nhưng cứ như vậy thả đi, đối phương sẽ cảm thấy chúng ta lòng có điều kiêng dè. Triệu Tiến trầm ngâm nói, sau khi nói xong lắc đầu, hạ lệnh nói.- Đoàn thứ hai động thủ hành hình, gõ trống rút thăm. Trong mười người chọn một, người rút trúng chém đầu, còn lại thả cho đi.
Thạch Mãn Cường gật đầu mạnh, quay đầu lại gọi đội ngũ đang nghỉ ngơi, thay đoàn thứ nhất đang trông coi tù binh.
Bọn gia đinh đoàn thứ hai ép bức tù binh đứng ngay hàng, từng dãy xếp thành đội hình, kẻ hơi chút chậm lục, lập tức không mảy may lưu tình quyền đánh chân đá, không phục còn có trường mâu hầu hạ.
Sau khi nhìn thấy một màn như vậy, bọn tù binh bắt đầu có chút hoảng loạn rồi. Nhưng vào lúc này bọn họ tay không tấc sắt, đối phương nhân số cũng không ít hơn bọn họ, cũng chỉ đành mặc người chém giết.
Tay trống đoàn thứ hai đi tới phía trước, bắt đầu gõ vang trống trận từng cái, gõ mấy tiếng thì dừng lại. Gia đinh theo dõi sát sao hàng ngũ lập tức xông vào bắt người đúng theo số lượng tiếng trống ra ngoài. Dùng người tới hành hình là tù binh đội đốc chiến của quan quân, bọn họ tay cầm đại đao, giỏi chuyện chém đầu, tóm người ra ngoài giơ tay chém xuống.