Vì để bảo đảm bức tấu sớ này được đưa ra khỏi Nam Trực Lệ, Tuần phủ Quách thượng Hữu đã viết ra ba tờ. Trong đó một tờ hướng theo bắc quan đạo được đưa đi nhanh nhất, khoái mã cấp tốc. Một tờ khác thì đi hướng về Hà Nam rồi lại đi hướng kinh thành. Còn cố ý an bài một tờ đi theo đường biển, chính là để đưa được đến kinh sư.
Ông ta thậm chí an bài người theo dõi tấu sớ đưa ra khỏi Nam Trực Lệ hay không. Bởi vì việc này tất nhiên phải đi qua vùng Từ Châu, Bi Châu, nếu như đối phương nghiêm cấm tấu sớ rời khỏi địa phận, vậy thật sự không tốt cho đại sự rồi. Nhưng khiến cho Quách Thượng Hữu và một đám quan liêu Nam Trực Lệ thở phào nhẹ nhõm chính là tấu sớ và công văn vẫn là được đưa ra khỏi Nam Trực Lệ rồi.
Không lẽ, cứ bỏ mặc tùy ý đám người Từ Châu ngăn tào vận, khiến những người có dính líu vào đều không được phát tài. Nhũng ngày tháng thu lương, thu thuế cũng sắp tới rồi, cứ giằng dai như thế năm nay há chẳng phải không có thu hoạch, đến ngay cả bạc đút lót cũng không có nốt. Vậy sau này còn làm sao sinh sôi phát tài được, lấy lòng các vị quan to của kinh thành và Nam Kinh được.
Nếu như đám người Từ Châu này vốn không phải muốn tạo phản, chỉ là cầu thả người sao không đem người thả ra. Vậy há chẳng phải mọi người đều dễ bàn sao.
Trong kinh những tên nội quan không có trứng kia lá gan càng ngày càng lớn rồi, Ngự sử của Đô Sát Viện cũng bắt được sao? Đó là một tổ ong bò vẽ. Bất cứ một Ngự sử thất phẩm nào, trời mới biết người đứng sau lưng là ai. Kẻ nào dám gán tội danh mưu phản bắt người?
Cho dù Ngự sử này đã không còn bè đẳng, không còn chỗ dựa đi nữa. Nhưng ai mà biết được không khuấy lên lòng cùng chung mối thù của những kẻ đọc sách thanh sạch đó. Ngộ nhỡ giúp đám người đó náo loạn lên sẽ xảy ra chuyện lớn. Đám nội quan này một chút chừng mực cũng không biết, khẳng định là đám mới cắt trứng Ngụy công công gần đây đề bạt lên, gây họa lớn cho mọi người.
Nhưng mà suy ngẫm kỹ hơn, chuyện lỗ mãng bắt Vương Hữu Sơn này không có khuấy lên hô hào của đám quan lại can gián thanh cao của kinh thành, trái lại rước tới hào bá chốn nào đó ngăn sông, điều này thực sự rất cổ quái.
Nghĩ thì nghĩ, phàm là thương nhân giàu có quan viên có dính đến tào vận, không hề cho rằng Triệu Tự Doanh là tự tìm đường chết, đợi sau khi triều đình trừ diệt, mọi người cùng phân chia món lợi này, mà còn bắt đầu nghĩ cách thuận theo ý của Triệu Tự Doanh mà làm, xem thử thả Vương Hữu Sơn đang bị giam trong ngục ra được không.
Nhưng mọi người đều hiểu rõ, những việc này phải làm được, nhưng không phải lập tức làm ngay. Quan quân Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm thống lĩnh tuy rằng không làm được ngày đi ngàn dặm, nhưng tính toán tháng ngày lộ trình trước mắt, không vượt quá nửa tháng, hơn bốn nghìn binh mã của Bắc trực Lệ và Sơn Đông này sắp tiến vào Nam trực Lệ rồi. Đợi khi có kết cuộc, mới là lúc chân chính lựa chọn thi hành, bây giờ, mọi người sẵn sàng là được.
Bắc Trực Lệ, Sơn Đông, Nam Trực Lệ không biết có bao nhiêu kẻ đang bận tâm tới việc tiến quân của binh mã Lỗ Khâm thống lĩnh, hiện nay tất cả mọi người đều biết, đội quân này đã ra khỏi địa giới phủ Đông Xương, tiến vào phủ Duyện Châu rồi.
Rút thăm được việc đi hướng Từ Châu truy bắt phản tặc, tra rõ tình hình của địch, Loan Hồng cứ mãi cảm thấy xui xẻo, nếu không phải tối đó uống nhiều mấy chén rượu trắng làm chóng mặt và cùng với mấy Bách hộ khác rút thăm, làm sao sẽ vớ phải công vụ nguy hiểm này. Sau khi rời khỏi kinh thành, Loan Hồng đang trên đường mắng mãi không ngừng, khi rút thẻ, những kẻ khác nhất định giở trò.
Cẩm Y Vệ xuất kinh làm việc, công việc được phái đi tốt nhất chẳng cái nào khác ngoài hỏi tội tịch thu nhà cửa, cáo giả oai hùm, giở mọi thủ đoạn. Chuyện trinh sát tin tức địch tình chẳng những không có lợi, còn là đưa tinh mạng vào nguy hiểm, đó là việc xấu nhất đẳng.
Bách hộ Loan Hồng cũng là rút đao thấy máu rồi, không phải loại bị thịt nuôi dưỡng thành phế vật rồi. Biết rõ chuyện này không giở trò uy phong của thân quân Cẩm Y được vì vậy lúc đang tiến vào địa phận của Sơn Đông, liền hô gọi toán quân đổi thường phục.
Thật ra Loan Hồng cũng hiểu rõ, trong bọn Thiên hộ hiện giờ ra ngoài làm được việc cũng chỉ có một mình mình, những kẻ khác tất cả đều là nuôi dưỡng thành phế vật. Lần này cho dù rút thăm không có rút trúng chỉ sợ việc được phái đi cũng phải dùng theo một cách khác treo trên đầu mình.
Bởi vì việc được phái đi này thúc giục rất gấp, vì vậy suốt đường thúc khoái mã gấp rút chạy tới chỗ huyện Ngư Đài. Sau đó mới cải trang thành thương lái hành tẩu tứ phương, đằng sau đeo tay nải gì đó sửa soạn đi bộ vào thành.
Vùng Sơn Đông này giống nhau không phải là địa phương thái bình gì, giáo phái hội đảng khắp nơi. Nếu như bị bọn chúng cho rằng qua đây để thăm dò, như vậy sẽ chen ngang gây trở ngại và có hung hiểm. Vì vậy Loan hồng ở trong địa phận Sơn Đông phải rất mực cẩn thận. Lúc ở huyện Ngư Đài, bọn họ trọ trong một khách điếm gọn gàng thì có gọn gàng, nhưng chưởng quầy và người làm rõ ràng không ngay thẳng. Tuy nhiên ân cần mời gọi, nhưng lời ngoài miệng trong miệng đều có ý thăm dò, thậm chí còn lén lút kiểm tra hành lý của bọn họ.
Loan Hồng nhìn ra được ngón nghề của đối phương, nhưng không dám nói toạc, chỉ đành dặn dò mọi ngươi cẩn thận, sớm rời khỏi điếm này. Trước khi tiến vào trong địa phận của Từ châu, Loan Hồng đã cố ý dặn dò bọn thuộc hạ, nhất định phải ba năm người thành tổ đi lại, nhất định phải thận trọng từ lời nói tới cử chỉ, bằng bất cứ giá nào không được để những người Từ Châu đó nhìn ra sơ hở.
Chờ qua được trạm gác rồi, sau khi tiến vào trong địa phận Từ Châu, cũng chỉ là đi được hơn trăm bước, năm người bọn Loan Hồng đã bị hương dũng Từ Châu cầm trong tay trường mâu vây lại lớp lớp. Sau khi khám người, trói rất chặt, tiếp đó vứt bên đường chờ đợi. Mới đầu bọn Loan Hồng thấy bồn chồn, không biết đang chờ cái gì, nhưng sau khi nhìn thấy từng tổ đồng bọn đi phía sau bị bắt sang, mới biết được tính toán của đối phương.
Đầu mục bắt người rất là khinh thường nói.- Lúc ở Kim thôn, từng tên kiêu ngạo hò hét, miệng đầy tiếng quan thoại kinh thành. Đến Huyện Ngư Đài bên đó ngược lại cẩn thận, thật cho rằng chúng ta là kẻ ngốc sao.
Nghe thấy điều này, Loan Hồng mới biết được ở đâu là kẽ hở, chung quy là càng gần đích đến mới càng cẩn thận, nhưng ai mà ngờ được phản nghịch Từ Châu không ngờ ở Sơn Đông đã có tai mắt của mình.
Đợi sau khi lục soát ra thẻ bài, Bách hộ Loan Hồng cũng là có điệu bộ nghiêm trang, lựa lời trong chết tìm sống.- Chúng tôi là Cẩm Y Vệ thân quân của thiên tử, đến Nam Trực Lệ làm việc. Các vị cưỡng ép đe dọa như thế không lẽ muốn tạo phản sao? Mau thả bọn ta rời đi, chớ đừng tự sai lầm.
Nếu như hù dọa được người, coi như số mệnh tốt, nếu như dọa không được, không thử xem làm sao biết hù không được. Sau khi Loan Hồng bị một bạt tai rất nặng, biết là dọa không đặng rồi.
Vốn cho rằng bản thân bị dẫn tới sơn trại, hang ổ gì đó xử trí, nhưng không ngờ lại bị dẫn qua Hoàng Hà, tiến vào châu thành Từ Châu, sau đó lại tới đước nơi nha môn tri châu Từ Châu. Điều này khiến hai mươi mấy gã Đông Xưởng Cẩm Y Vệ kinh ngạc dị thường. Bọn chúng nhìn thấy mục và sai dịch chiếu theo thường lệ đi làm, mặc dù từng người dáng vẻ vô tình. Không phải nói là Từ Châu tạo phản sao? Làm sao vẫn dám đưa chúng ta tới quan phủ.
Ngay lập tức có Đông Xưởng Cẩm Y Vệ lớn tiếng hô lên, hiển hiện rõ thân phận của bản thân, bọn họ cho rằng phản tặc muốn mập mờ, ấm ớ cho qua. Kết cuộc người trong nha môn chỉ là liếc nhìn một cái vốn dĩ không có đếm xỉa tới.
Càng khiến cho đám Đông Xưởng rối loạn chính là rõ ràng bọn chúng đã bị nhốt vào đại lao châu nha, mỗi người đều thấy vô cùng lạ lùng không biết có phải mình đến làm việc sai chỗ rồi không.
Chẳng qua kế tiếp bọn họ không kịp nghĩ quá nhiều nữa, giống như năm đó bọn họ thẩm vấn người khác, bây giờ từng người một bên mình bị bắt ra ngoài tra hỏi.
Bách hộ Loan Hồng trong lòng có đắn đo, lần này đi làm việc, Đông Xưởng bên dưới những gì biết được vốn không tường tận, hỏi không ra được gì. Về phần bản thân mình, Loan Hồng vẫn là có chút cứng cỏi, nếu đối phương muốn tạo phản, khẳng định không cho mình được kết cục tốt, chi bằng cắn răng cho qua chuyện, tuẫn tiết vì nước thì tốt.
Không bao lâu, Loan Hồng đã bị dẫn tới phòng khảo vấn, người dò hỏi là hai tên sai dịch trẻ tuổi. Mở miệng tra hỏi, Loan Hồng cắn răng không nói, hai tên sai dịch dùng hình uy hiếp. Loan Hồng tỏ ra khinh thường, vốn cho rằng tiếp đó sẽ phải chịu khổ. Nhưng điều Loan Hồng không ngờ tới là ngoài cửa có người gọi hai tên sai dịch đi ra, lại đổi một người đi vào.
Mã... Mã đô đường. Loan Hồng theo thói quen kinh hô, hô lên một cái tên.
Mã Xung Hạo trên người mặc y phục giả làm sai dịch. Nhìn Loan Hồng cười hì hì nói rằng.- Nghe nói bắt được Đông Xưởng đến từ kinh sư, ta đành phải qua đây xem xem, muốn biết liệu có phải người quen biết hay không. Vẫn còn nhận ra được mấy người.
Loan Hồng khi đến lúc này ngược lại tỉnh táo, chẳng trách vị Mã Xung Hạo đến Nam Kinh này su khi Vạn Lịch hoàng gia băng hà đã biến mất không thấy nữa, người nhà đều không tìm thấy tung tích, khiến những thế lực đang sửa soạn trút giận kia vô cùng căm giận, thì ra trốn đến Từ Châu này.
Nhận thấy thượng cấp trước đây rõ ràng đã theo giặc rồi, lửa giận trong lòng Loan Hồng lập tức dâng trào, căm hận nhổ xuống đất một cái, nghiến răng nói.- Cẩu tặc, đợi khi thiên binh của triều đình đến, những ngày tháng tốt đẹp của ngươi sắp hết rồi. Kinh thành không biết có bao nhiêu người muốn cái đầu của ngươi.
Mã Xung Hạo nụ cười vẫn không đổi, mở miệng nói.- Ngươi trước tiên không cần lo lắng bị tra khảo, cũng không lo mất mạng, phần tình cảm này vẫn còn có.