Vương Hữu Sơn không có trú ngụ tại Hà Gia Trang, ngược lại trở về thành Từ Châu, cách làm này khiến cho một số người tâm tình hơi quá mức, ngay chính bản thân ông ta cũng không tự tin, người khác cam tâm thế nào được.
Nhưng kinh sư bên kia cũng dần có tin tức, các phe phái Dương Châu và cửa sông Thanh Giang quen thân ở kinh sư bắt đầu truyền đưa tin tức tới lui, hai nơi Tuần phủ Phượng Dương và Thái giám Tổng đốc tào vận cũng nhìn chằm chằm chỗ đó. Tin tức vừa tới lập tức đã có lời bóng gió truyền ra ngoài, sau đó cả Nam Trực Lệ cũng bắt đầu biết được.
Hoạn quan quản sự trong phủ Lỗ Vương bị dọn sạch một loạt, toàn bộ đổi thành người mới, quan lại bộ thuộc vương phủ cũng đổi không ít. Ngược lại Tư trưởng sử kia có chút quen biết ở trong kinh thành, sau khi tốn món bạc lớn cuối cũng giữ được chức vụ, nghe nói địa vị trong phủ Lỗ Vương cũng không lớn bằng lúc trước. Ngoại trừ điều này, tấu chương phủ Lộ Vương ở Vệ Huy Hà Nam công kích thổ hào Từ Châu làm xằng làm bậy cũng bị đẩy trở về. Đồng dạng có giáo huấn khiển trách tới nơi đó, phủ Lộ Vương ở Hà Nam, ngươi soi mói tới chuyện ở Từ Châu làm chi, hơn nữa công kích về hành vi không ngay thẳng của vương phủ các ngươi cũng có rất nhiều, nên thu liễm cẩn trọng.
Phủ Lộ Vương từ giữa đời Vạn Lịch đã bị phiên đi, ở trên đất của mình tất nhiên không người nào dám trêu chọc, ở trong triều đình cũng rất được chiếu cố, dù nói là cầu được ước thấy còn chưa đủ. Lần này lại bị khiển trách nghiêm khắc như thế, cao thấp phủ Lộ Vương đều bị dọa sợ hãi. Chuyện không theo phép vua của phiên vương ở khắp nơi vốn có rất nhiều, thật nếu nghiêm túc tra xét, khẳng định chẳng có chỗ nào tốt đẹp. Trong lúc nhất thời phủ Lộ Vương giấu mình như ve sầu mùa đông, gắng sức phái người đi kinh sư đưa tặng lễ vật.
Giữa vua và dân đối với hai việc này đều rất phấn chấn, cho rằng đây là tượng trưng của triều chính ngay thẳng, tươi sáng. Nhiều năm như thế, triều đình cực ít có cử động gì với phiên vương, mặc dù phiên vương ở khắp chốn đều nhũng nhiễu bẩn thỉu xấu xa, dân chúng lầm thân. Lần này lại có thái độ nghiêm khắc như vậy hơn nữa nghe nói nguyên do còn là "tranh lợi với dân".
Nơi khác khờ dại, Từ Châu cùng với các nơi liền kề lại hiểu rất rõ, phủ Lộ Vương và phủ Lỗ Vương gần như chính là nguyên do khai chiến lần này. Triều đình đưa ra xử trí như vậy tất nhiên là chiêu an thành công rồi. Triệu Tiến Từ Châu kia thật lòng mà nói rất đáng nể, bằng sức một nhà lại cứng rắn đánh triều đình mềm nhũn rồi, thật là kỳ tài ngút trời.
Hai sự việc này khiến cho vua và dân, văn thần, sĩ tử đều cảm thấy triều chính sáng lạn, nhưng những việc triều đình sắp làm tiếp theo lại khuấy lên phong ba. Ty Lễ Giám và Ngự Mã Giám bắt đầu nhằm vào ba nơi Thiên Tân, Lâm Thanh và Tế Ninh phái ra Lương giám và Thuế giám, đôn đốc thúc giục việc lương thực năm nay vào kinh thành, thanh tra tào lương và khoản mục kho hàng.
Bắt đầu từ năm Thành Tổ, thiên tử Đại Minh đã có lệ thường sai phái hoạn quan tới các nơi đôn đốc làm việc, nhưng mỗi lần đều nổi lên sóng to gió lớn. Quan văn và thân sĩ khắp nơi đều đấu đá không chết không nguôi, thường thường đều có nội quan sai đi làm việc bị đánh chết nhăn răng hoặc là không rõ tung tích, sau đó trên triều đình cũng không ngừng công kích, bị cho rằng là cai trị hung tàn hàng đầu.
Cho nên trong di chiếu của Vạn Lịch cố ý nhắc đến thu hồi Thuế giám, Quặng giám các nơi, được cho rằng là những năm cuối đời đột ngột tỉnh ngộ, đây mới yên tĩnh chưa được một năm, sao lại bắt đầu lần nữa.
Cho dù chỉ phái ra nhắm tới ba nơi, nhưng hiện nay phái ra ba nơi, sau này có lẽ sẽ phái ra ba mươi, ba trăm, ba nghìn, hơn nữa còn phải biết dùng nội quan nghe sai bảo ở bên dưới vơ vét còn nhiều hơn quan văn. Cho dù nội quan cũng cắt xén tham ô, nhưng so với lệ thường quan trường chia lãi từng tầng một thì giảm bớt được khá nhiều, hơn nữa nội quan sống chết vinh nhục chỉ nắm trong tay một mình thiên tử, làm việc không phải kiêng dè nhiều như thế, vô cùng nhanh nhẹn dứt khoát.
Rất nhiều ngườu đều cho rằng lần này quan lại can gián phải ồn ào hơn, nhưng bất ngờ chính là, có người dâng sớ, có người hạch tội, cũng có lời lẽ quyết liệt, nhưng lại không có ai móc nối, thậm chí trong hợp nghị giữa Ty Lễ Giám và Nội các không ai nhắc tới.
Đã không có ai móc nối, vậy đã nói rõ các lão đại trong triều và các thế lực dính líu vào đều ngầm chấp nhận, ngầm bảo đảm việc này, cho dù làm như vậy nhất định sẽ xâm hại đến lợi ích chính bọn họ và đồng đảng.
Trên Vận Hà truyền đưa tin tức rất mau, tin tức của ba nơi Thiên Tân, Lâm Thanh và Tế Ninh đều xuôi dòng trôi xuống, rất nhanh truyền đến chỗ Nam Trực Lệ.
Hoạn quan hoàng cung đại nội phái ra giống như trước đây, đều mang theo Cẩm Y Vệ tới, hơn nữa ra khỏi kinh thành có chút bí mật. Đợi lúc bọn người ở mấy chỗ dính vào phát giác ra thì kho quan bên cạnh Vận Hà đã bị Cẩm Y Vệ trông coi nghiêm ngặt rồi. Trên khoản mục thường thường ghi thiếu hụt, nói là trong kho không có lương thực, mà thật sự ra thì chất đầy. Vào mùa này, lương thực các nơi vẫn chưa bắt đầu vận chuyển ra ngoài, đang quang minh chính đại chất ở trong kho quan, điều này thực ra cũng không có gì, chẳng qua chỉ là thói quen truyền thừa của nhiều năm nay.
Bọn Thuế giám phái tới chỗ tốt thì muốn thu lấy nhưng cũng phải nói rõ, số lương thực này được tính là quan lương vận chuyển đến kinh thành. Chuyện từ trước đến nay triều đình không truy cứu, nếu ngươi muốn chống đối, thì các khoản mục từ những năm trước cũng cần phải kiểm tra cho kĩ hơn rồi, cái kho này cũng phải dán giấy niêm phong, sau đó lập án xét nhà.
Trước mặt quy củ như vậy, mọi người đều hiểu phải làm gì, hơn nữa trước đây bên trên cũng không có tin tức gì đồn đại xuống, cũng khiến bọn họ hiểu rõ thái độ của chỗ dựa vững chắc nhà mình.
Ra tay độc ác nhất là ở Tế Nam, có mấy nhà buôn lương thực lớn rõ ràng là không dính líu đến tào vận, lại bị gán cho tội danh mưu đồ gây rối, xét nhà tịch thu lấy sạch. Đương nhiên, người hiểu chuyện cũng biết, sau lưng mấy nhà thương gia này là một vị có thực quyền nào đó trong phủ Lỗ Vương, coi như tới số rồi.
Lương thực ùn ùn không ngừng được vận chuyển về kinh thành, kho lương thực ở kinh thành vốn không thiếu giờ cũng chuyển sang đầy, bất an loáng thoáng do tào vận bị ngăn sông mà lượn lờ trong lòng mọi người trước kia cũng tan thành mây khói.
Vốn dĩ tào vận ngăn sông, loạn dân tụ họp kêu oan, việc này không liên quan đến lão đại Ngụy công công Ngụy Trung Hiền mới ngồi ấm chỗ. Nhưng Ngụy công công lại có lòng với chính sự, tự mình giơ tay, chỉ có điều tất cả những điều lão nhân gia ông ta làm khiến người ta cảm thấy việc bé xé ra to. Chỉ là loạn dân cỏn con, để binh mã của Nam Trực Lệ đi dẹp là được, lại còn dùng đến quân phương bắc của trấn Bảo Định, sau đó lại còn xuất ra hai vạn quân của Sơn Đông, việc này rốt cục là công lớn hay là hao tài tốn của.
Nếu đã dùng đến thủ đoạn tàn nhẫn, thì cũng không có gì, nhưng cũng không cần phải sửa soạn sẵn việc chiêu hàng. Nghe nói ở kinh thành có một tên tòng phạm dính líu rất sâu vẫn luôn được hậu đãi. Ngươi Ngụy Trung Hiền làm việc đã mấy chục năm rồi, lẽ nào không biết nặng nhẹ thế nào ư? Vừa muốn việc binh đao hao tài tốn của, vừa muốn trù bị chiêu an tổn hại thể diện triều đình, đầu óc hỏng rồi hay là vốn ban đầu đã không hiểu.
Vốn dĩ việc giết Vương An, tự mình chỉ định Chưởng ấn Ty Lễ Giám khiến cho những người khác không hài lòng. Lần này, mấy thế lực trong nội cung đều muốn lật đổ Nguỵ Trung Hiền. Vạn tuế gia quả thật tin cậy, thân tình với Khách Thị cũng rất gần gũi, nhưng việc ngươi làm không tốt, vạn tuế gia cũng sẽ đổi người, thân tín từ phủ đệ vào trong cung cũng không phải chỉ có một người này. Vốn dĩ cả đám người đã sửa soạn bắt đầu ra tay, chưa từng nghĩ rằng hết thảy mọi việc của Ngụy công công làm đều rất chu toàn.
Quan quân được phái đi nói là quân phản loạn đại bại, chém đầu loạn chúng hơn một nghìn, phản loạn chạy toán loạn. Nhưng tin tức thực sự mọi người đều có cách để biết, quan quân bại rất thảm, Ngụy công công cẩn thận thận trọng đúng là không thừa. Hơn nữa Nữ Chân Kiến Châu ở Đông Bắc đang làm loạn, phía tây cũng có Xa gia làm loạn, phản loạn lại chỉ là muốn kêu oan. Một chiêu này đúng thật là khiến cho tất cả đều vui vẻ, lấy đại cục làm trọng, dồn sức đi đối phó với nghịch tặc phản tặc chân chính.
Tiếp đó nữa, chiêu hàng thì chiêu hàng, loạn dân ở Từ Châu cũng không kéo cờ làm loạn, cũng không giết hại quan dân, cướp đoạt tiền tài. Nhưng căt đứt Vận Hà lâu như vậy, tào lương chở đến kinh sư đã không kịp nữa, đến lúc đó lòng dân không yên, tiếng đời huyên náo ồn ào, tất nhiên bọn quan can gián sẽ hợp sức tiến công như nước thủy triều, ngươi cũng không có cách ăn nói với vạn tuế gia bên kia.
Nhưng Ngụy công công lại sát phạt quyết đoán, lại còn đạt thành ước định ngầm với các phái trong triều, phái người đi khắp nơi chuyển dời lương thực, bù đắp đầy vào các chỗ thiếu trong kinh thành, lại không có khiến cho các bên thế lực bị tổn hại quá nhiều.
Làm việc từ đầu đến cuối, mọi người đều vô cùng bái phục tâm kế thủ đoạn của Ngụy công công. Tuy nói việc này trước sau gì cũng mất thể diện của triều đình, binh bại thua thiệt, mặc xác loạn dân ở Từ Châu và Nam Trực Lệ càn rỡ, còn phải mạo hiểm phái ra giám thuế, giám lương đi cướp đoạt các nơi, nhưng như vậy đã là làm tốt nhất rồi.