Vào lúc đó, Trần Thăng đứng bên cạnh ho khan một tiếng, nhìn như có lời muốn nói. Trong phòng nhất thời an tĩnh lại, Trần Thăng vẫn luôn trầm mặc nghe mọi người nói, vẫn chưa có mở miệng.
- Đại hội tỷ võ kia khiến các huynh đệ bên dưới rất động lòng, lần này là cử hành bên trong thành, người bàn luận trong doanh trại không ít. Đệ cảm thấy bọn huynh đệ chúng ta ngày ngày huấn luyện, thường ngày cung chỉ có tuần tra. Diễn tập đó cũng chỉ giống như làm trò, một năm đánh nhau một lần cũng không tệ. Cứ như vậy rất dễ mai một nhuệ khí. Chi bằng chúng ta cũng làm đại hội tỷ võ, chi người của Triệu Tự Doanh so tài. Tăng sĩ khí của bọn họ lên, mấu chốt là làm cho bọn họ có việc làm.
Nghe thấy Trần Thăng nói xong, Cát Hương lập tức hưng phấn lên không ít, liên tục gật đầu.- Nhị ca nói đúng, chúng ta nên làm đại hội tỷ võ này.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.- Điều này huynh cũng nghĩ qua. Nhưng Triệu Tự Doanh chúng ta ra trận quyết thắng, điều dựa vào cũng không phải từng người võ dũng mà là quan kỷ và quân trận này. Cho nên những võ nghệ, chiêu thức kia không cần phải so đo. Không bằng so thử bài học trong huấn luyện. Xem ai chạy nhanh, xem ai nâng trường mâu đi vững vàng, còn có bắn tên và bắn súng hỏa mai nhanh và chuẩn xác. Các đoàn các đoạn chọn lựa ra kẻ ưu tú so tài.
Bên này hắn còn chưa nói xong, Cát Hương đã không còn chút hưng phấn, Trần Thăng ngược lại chậm rãi gật đầu, Vương Triệu Tĩnh vỗ nhẹ hai tay một cái nói.- Điều đại ca nói đó chính là chơi mà lại học. So ra cao thấp tất nhiên bên dưới huấn luyện...
Mới nói xong một nửa, mọi người thân thể đều lắc lư, nghe thấy được bát trà và nắp che trên bàn trên chạm nhau kêu đinh đang. Mọi người ngạc nhiên, Lưu Dũng là người đầu tiên kịp hiểu ra.
- Động đất! Đại ca, chạy mau.
Lắc lư không biết từ đầu khiến mọi người đều có chút mù mờ, nhưng khi nhìn thấy tro bụi trên xà nhà rơi xuống, lập tức đều rõ ràng. Lưu Dũng thét to một tiếng, vài người đã bắt đầu hướng về phía cửa chạy tới. Triệu Tiến không có xông ra đầu tiên mà kéo lấy người tay chân chậm nhất là Như Huệ, cùng với Trần Thăng xách y đi nhanh ra ngoài.
Bọn họ chạy ra khỏi phòng, đã nghe thấy gần đó một loạt tiếng kêu sợ hãi, chó sủa điên cuồng, trâu ngựa hí vang đều trộn lẫn vào nhau, nhưng đến lúc này, hết thảy đều an tĩnh, như chưa có gì xảy ra.
Mọi người vẫn chưa có hoàn hồn, trời mới biết chỉ là động một chút, hay là sắp sửa động đất lớn hơn nữa.
Triệu Tiến lớn tiếng hạ lệnh.- Ngươi đâu, đi tới các nơi khác xem xét. Doanh trại, chợ búa, kho hàng, dân cư có bị tổn hại gì không. Đi châu thành và huyện thành dò hỏi có xảy ra biến cố gì. Phái ra khoái mã đi đoàn thứ hai, đoàn thứ ba và ba đại đội bên kia hỏi thăm. Nhìn xem có xảy ra chuyện gì bất thường không. Đại Thăng, Đại Hương và Tiểu Dũng, ba người các đệ lập tức trở về bản doanh, nghiêm cẩn phòng bị. Đội Thân Vệ đến phụ cận Hà Gia Trang, đợi lệnh chiến đấu. Đi mau.
Càng là lúc như vậy, càng sẽ có người nhân cơ hội làm loạn, nhất định phải sẵn sàng, mọi người đều biết nặng nhẹ, lợi hại, sau khi lĩnh mệnh lập tức rời đi.
Như Huệ túm lấy một gã gia đinh dặn dò vài câu, sau đó trở về bên cạnh Triệu Tiến, lúc này Triệu Tiến đã hô gọi thân vệ mặc giáp cho hắn. Thời điểm này so với ra chiến trận không khác nhau là mấy, phải đề phòng tới tình huống xấu nhất.
Bọn họ ở nơi này gấp gáp đề phòng đâu vào đấy, bên ngoại cũng dần yên tĩnh trở lại. Sau trận động đất rất nhỏ này, lại không có điều gì bất thường xảy ra. Các ngôi nhà ở Hà Gia Trang bên này đều là mới xây dựng, ngược lại khong có phá hư, bởi trận động đất này thực sự là rất ngắn, con người, gia súc đều không bị tổn thương. Nhưng những nơi khác như thế nào còn phải chờ tin tức báo về.
Gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh lấy Hà Gia Trang làm tâm, phái người đi bốn phương tám hướng. Bọn họ muốn nhanh chóng biết được tình hình ở các nơi quanh Từ Châu.
Tên gia đinh bị Như Huệ gọi lại vừa rồi rất nhanh đem tin tức báo về, trong nhà Triệu Tiến đều vô sự, vợ con đều bình an, toàn bộ người trong Hà Gia Trang cũng đều bình an vô sự, mọi người lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.
Như Huệ mở miệng nói.- Mới ra tháng giêng đã xảy ra động đất, dựa theo cách nói trong thư lịch, năm nay e rằng không thái bình. (Thư lịch cuốn sách của thầy pháp vào đời nhà Hán dùng để bói toán, về sau tới đời Tống được các quan thiên văn dùng để đoán định thời tiết, số trời)
- Sáu năm nay vẫn luôn không xảy ra chuyện gì, làm sao mà giờ lại xảy ra động đất rồi. Vương Triệu Tĩnh cũng là lòng còn sợ hãi. Triệu Tiến rầu rĩ lắc đầu, mở miệng nói.- Mười năm, hai mươi năm cũng không có chuyện gì.
Trang viên, thôn trại ở các nơi không ngừng truyền tới tin tức, ngoài mấy chỗ phòng ốc lâu năm thiếu tu sửa bị sập ra, mặt khác cũng không có bị tổn hại gì lớn, mãi cho đến lúc trời tối đen, cũng không hề thấy xảy ra thêm trận động đất nào nữa.
Mặc dù như vậy, mọi ngưỡi vẫn chưa dám trở về ngủ, sợ nửa đêm lại xảy ra động đất lần nữa vậy thì bị đè luôn bên dưới phòng ngủ rồi. Không dám vào phòng ngủ, chỉ còn nước chọn lựa dựng lều ở gò đất để qua đêm, hoặc là ở luôn bên ngoài chịu gió rét trải qua một đêm. Cả nhà Triệu Tiến cũng như vậy, dựng lều trại ngay tại trong sân nhà.
Bất quá lều trại này cũng rất đáng coi trọng, là loại hàng thượng hảo khi xưa do Vương Tự Dương đưa tới, lại được những gia đinh Mông Cô dựng lên, đây chính là sở trường của họ.
Trên mặt đất được phủ một lớp chăn bông thật dày, lư đồng chất đầy than hồng nung đỏ, lều trại này so với trong phòng cũng không quá tồi. Tuy nhiên chiếu theo cách nói của một của một vài tên gia đinh thì lều trại bậc này ở trên thảo nguyên cũng chỉ những nhà giàu mới có, còn phải là quý tộc thân cận của Hãn Vương may ra mới có được.
Trong hoàn cảnh như vậy, mọi người thấy vẫn bình thường, còn Triệu Phượng, Triệu Long lại cảm thấy mới lạ vô cùng, sau khi ăn xong cơm tối đều chưa muốn ngủ, ở trên chăn lông chạy nhảy loạn xạ, cười không ngớt.
Từ Trân Trân an ủi.- Phu nhân không nên lo lắng, có lẽ sẽ không có chuyện gì đâu, cái này chỉ diễn ra một lát thôi.
Khi động đất xảy ra, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đang nói chuyện phiếm, cảm thấy một chút rung động các nàng tưởng rằng là ảo giác, tức thì ôm con nhỏ vọt vào trong sân.
So với vẻ trấn định của Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan, mấy đứa con còn không biết xảy ra chuyện gì, trong khi đó bọn nha hoàn cùng vú già trong nhà lại thất kinh khóc hô thất kinh một trận. Từ Trân Trân chỉ lo bảo hộ con cái, Mộc Thục Lan gọi Mạnh Tử Kỷ vẫn coi như còn trấn định cầm que trúc quật túi bụi vào mấy nha hoàn đang náo loạn, khóc lóc. Thoáng chốc sau đó mấy nha hoàn bị đánh thì cũng bình tĩnh lại, không dám gây loạn nữa.
Nhìn vẻ mặt Triệu Tiến ngưng trọng, Từ Trân Trân cười nói.- Phu quân, nơi Hà Gia Trang này không phải vô sự rồi sao?
- Từ Châu là Từ Châu của ta, cũng là của hai người các nàng cùng Phượng nhi, Long nhi, đương nhiên là phải lo lắng. Triệu Tiến cười nói, trước nửa đêm hắn ở trong lều bồi tiếp vợ con, sau nửa đêm phải quay lại trấn thủ trong đội Thân Vệ. Vào lúc này thân làm chủ tướng cũng không nên rời khỏi bộ hạ lâu được.
Mộc Thục Lan tựa vào một phía khác của Triệu Tiến, bị hơi nóng từ lư đồng làm cho hơi buồn ngủ, lừ đừ lờ đờ nói.- Thiếp thân nghe người bên phía Sơn Tây nói. Ở Thái Nguyên từng có động đất, các vùng xung quanh cũng đều cảm thấy chấn động. Liệu Từ Châu có phải cũng ở cạnh nơi nào xảy ra động đất không?
Một đêm cứ như vậy trôi qua, lại trở nên an tĩnh như cũ, cũng không thấy xảy ra động đất rung lắc nữa, tất cả mọi người nhẹ nhàng thở phào. Nếu không phải đã ấn chứng lẫn nhau, rất nhiều người sẽ nghĩ việc mới vừa hôm qua chỉ là ảo giác.
Gia đinh cưỡi ngựa được phái đi các nơi khác thăm dò cũng bắt đầu trở về. Nơi chốn cảm giác được rung lắc không ít, nhưng cũng chỉ là rung lắc một chút như vậy, sau khi khiến mọi người kinh hồn khiếp vía cũng không có động tĩnh gì nữa. Một số phòng ốc lâu năm không được tu sửa thì xuất hiện vết nứt, số ít bị sụp đổ, còn lại tất cả đều bình an vô sự.
Không ít người đêm qua đều ở bên ngoài, rất ít người dám thừa dịp loạn để làm chuyện xấu. Mặc dù có nhiều chỗ không có Triệu Tự Doanh theo dõi, nhưng mọi người chỉ cần nghĩ tới hậu quả đáng sợ của việc làm sai thì không ai dám lộn xộn nữa, một số ít vài người làm loạn đã ngay lập tức bị bắt, chờ xử trị nghiêm khắc.
Giữa trưa mồng tám tháng hai, mọi người nên làm cái gì thì làm cái gì. Đây cũng là thời khắc chợ muối hưng thịnh khẩn yếu nhất, thật không nên chậm trễ thì giờ, phát tài là cần nhất bây giờ.
Một ngày nữa lại trôi qua, mọi thứ đều như thường, Từ Châu, Bi Châu đều không có chuyện khác thường. Không ít nơi chốn cảm giác được chấn động, nhưng lần này trên mặt đất Nam Trực Lệ cũng chỉ có cảm nhận được một lát. Nhưng bên kia bờ bắc của sông Hoàng Hà có chấn động mạnh hơn một chút, nghe nói Đơn Huyện và Ngư Đài của bên trong địa phận tỉnh Sơn Đông có rất nhiều phòng ốc bị sập.
Đến ngày mười hai tháng hai, những rung lắc này lại trở thành câu chuyện của những kẻ nhàn rỗi, tính toán đường đi, tin tức từ Sơn Đông cũng tới được Từ Châu.