Triệu Tiến gật đầu, xem ra thế lực Văn Hương Giáo ở Sơn Đông đã lớn đến độ không kiêng nể gì rồi. Hắn phất phất tay, lập tức có gia đinh dẫn Đoàn An Bình đi về phía đám người kia.
Ở bên đó, Đoàn An Bình tất nhiên là không lên tiếng, song y chỉ về hướng ai, lập tức liền có gia đinh tiến đến bắt người. Đám người đang ồn ào lập tức bị lưỡi đao sắc bén áp bức đều yên lặng ngoan ngoãn.
Mới đầu mấy người bị bắt còn cầu xin tha mạng, nhưng khi số người bị bắt càng ngày càng nhiều thì "bá tánh thân sĩ" Sơn Đông bị bắt giữ cũng kịp hiểu chuyện. Có người giận dữ la hét.
- Phản đồ, đồ vô sỉ, có giỏi thì ngươi lộ mặt ra đây.
- Ngươi đáng bị lão mẫu giáng tội, hỏa thần thiêu đốt hàng nghìn năm, hàng vạn năm.
Còn có người muốn xông đến giật bỏ túi trùm đầu của Đoàn An Bình, bất quá gia đinh hộ tống y xuống tay không nương tình, sau khi máu tươi văng xa năm bước cũng đều cắn răng chờ đợi số mệnh.
Sau khi đi hết một vòng quanh đám người, mấy chục người bị bắt ra, những người còn lại đều nơm nớp lo sợ. Nhiều người còn không dám ngẩng đầu lên, thoáng nhìn cũng biết những người này có lai lịch gì, chẳng qua cũng chỉ là giáo chúng của giáo phái, mới vừa rồi còn có gan nhìn Triệu Tiến còn hiện tại lại sợ chính mình bị bắt.
Triệu Tiến dặn dò.- Sau khi nghỉ ngơi một chút, lui về sau mười dặm hạ trại. Đồ đạc ở đây cái nào không cần thì bỏ đi, không nên làm chậm trễ chuyện chúng ta trở về.
Cát Hương hỏi.- Đại ca, những người còn dư lại có cần phải mười chọn một?
Triệu Tiến lạnh nhạt nói.- Đều là mấy tên ngu dân đáng thương, giết bọn chúng làm gì, đem những tên bắt được đi còn lại thì thả hết. Chỗ lương thực không cần chia cho bọn chúng một ít. Đồ đạc và xe ngựa cũ nát cũng đều cho bọn chúng đi.
Triệu Tự Doanh hiệu suất làm việc rất cao, ngoài đám gia đinh trấn thủ, những người khác đều tham gia làm việc. Điều này khiến dân chúng Sơn Đông bên kia vô cùng kinh ngạc. Bọn họ ở cùng quan quân lâu như vậy, quan binh từ trước đến nay đều không làm những việc nặng nhọc như vậy, đều là phu dân bọn họ làm hết, vậy mà không nghĩ tới đám phản tặc Từ Châu lại làm nhanh đến thế.
Việc tiếp theo lại càng khiến dân chúng thêm kinh ngạc, phản tặc yên ma Từ Châu không ngờ lại không mang theo lương thực và xe ngựa mà ngược lại chia làm mấy lớp, bảo bọn họ nhận lãnh.
Nhìn thi thể nằm một bên lại nhìn lương thực và xe ngựa cách đó không xa, dân chúng đều khó bề tin nổi. Vốn tưởng rằng đi khổ sai là phải gặp xui xẻo vậy mà không ngờ tới lại giành được lợi ích. Mắt thấy thu hoạch vụ thu còn bị quan sai cướp đi, đang buồn rầu sao qua được mùa đông đón năm mới. Hương chủ, Hội chủ đều đang hứa hẹn làm xong lần này sẽ có thần Phật phù hộ độ trì, khẳng định có việc tốt. Không ngờ rằng quả là có báo đền tốt, chỉ có điều báo đèn này lại lấy được từ trong tay phản tặc Từ Châu.
Có người sau khi được chia lương thực còn không dám nhận, mà chỉ quỳ trên đất dập đầu. Có người là nam định của cả một gia đình đến bên này, cả nhà chia được gia súc và xe ngựa, trên xe chất đầy lương thực. Bọn họ không quan tâm lương thực gì đó nữa mà cả nhà không kìm được kích động, cuối cùng vẫn xông đến chỗ Triệu Tiến mà dập đầu không ngừng.
Triệu Tiến bình phẩm.- Suy nghĩ của dân chúng khá là đơn giản, sợ hãi vũ lực cường quyền, sợ hãi thần phật cổ quái, cũng nhận thấy được chỗ tốt ơn huệ thật chất nhất. Lần này trông thấy lợi hại của chúng ta, lại có được chút lợi ích này, lòng dạ đối với Văn Hương Giáo tự dưng sẽ phai nhạt dần. Chúng ta không ở lại Sơn Đông nhưng cũng không được để cho Văn Hương Giáo sống an lành.
So với dân chúng vạn phần kinh hỉ, cảm động đến rơi nước mắt, đám Hương chủ, Hội chủ Văn Hương Giáo bị bắt vô cùng nóng ruột. Không nói đến việc xe ngựa và đồ đạc bị phân chia có không ít là của cải riêng của bọn họ, vốn tính lần này bỏ vốn vào Từ Châu, kiếm gấp mười, gấp trăm lần trở về lại không nghĩ rằng sẽ phải lỗ vốn toàn bộ.
Càng khiến cho mười mấy người bọn họ sợ đến vỡ mật chính là, nhà mình rõ ràng là không qua lại với Triệu Tự Doanh nhưng lại vẫn bị đối phương nhận ra bắt đi. Lấy thủ đoạn tàn nhẫn của Triệu Tự Doanh đối với Văn Hương Giáo lần này bị dẫn đến Từ Châu không biết có điều gì đang chờ đợi bọn họ, đó có lẽ chính là đại họa ngập đầu rồi.
- Chúng ta liều mạng với ngươi, sau khi chết cũng đi về cõi cực lạc.
- Mọi người nghe đây, diệt yêu trừ ma đã là tháng ngày gần kề, liều mạng với bọn chúng lập địa thành phật.
Có người không màn tất cả hét lớn, ý đồ xúi giục mọi người nổi dậy.nhưng những dân chúng, tín đồ được phát lương thực và đồ đạc ai còn đếm xỉa việc này, ngược lại tên hô loạn còn bị đánh cho một trận, tất cả bọn chúng đều bị nhét vải bố bịt miệng.
Đợi đến lúc khi được cho rời đi, những người dân nơm nớp lo sợ cuối cùng mới biết mình thật sự nhận được lợi ích, hơn nữa đối phương thật sự muốn thả mình, trong nháy mắt mọi người đều dập đầu tạ ơn.
- Một người hai ngựa, mang đủ lộ phí. Bây giờ liền xuất phát nhất định phải mau chóng đưa tin với bên phía kinh thành. Triệu Tiến không để ý đến cảm tạ của đám dân chúng mà chỉ ra sức thúc giục.
- Đại ca yên tâm, sớm đã sắp sẵn rồi, hiện tại liền lên đường.
Lưu Dũng đáp rõ ràng. Một đội ba người bên đó đang sắp xếp đồ đạc và vật cưỡi, mà thông dịch của người Tây Dương Lộ Dịch bên kia thì chăm chú ghi chép, lần xuất chinh này gã cũng có chỗ hữu dụng theo quân làm văn thư.
Lời lẽ trên thư không nhiều, sau khi viết xong cầm đến cho Triệu Tiến xem qua, xác nhận không có sai sót rồi ấn con dấu và ấn tín, sau đó dùng bút kí tên, tổng cộng có sáu phong thư cùng một nội dung. Làm như vậy để phòng ngừa bất trắc, tránh cho một đội bị trì hoãn hoặc giữa đường gặp chuyện không may. Sau khi phong thư được gắn niêm phong thì khoái mã lập tức lên đường,
- Đại ca, kế tiếp chúng ta sẽ về doanh trại sao?
Triệu Tiến thoải mái trả lời.- Về doanh, về Từ Châu đợi tin tức,
Đầu tháng chin năm đầu Thiên Khải, hai lộ quan quân hợp lại bảy nghìn người xuôi nam dẹp loạn, ở phủ Duyên Châu, Sơn Đông đại chiến cùng với loạn dân, mặc dù tử thương vô số, làm sao cũng không dẹp hết được hàng vạn loạn dân. Quan quân kiệt sức, bất đắc dĩ phải lui về thủ ở Tế Ninh Châu. Tế Ninh chấn động, Sơn Đông chấn động, cấp báo kinh sư.
Nghe nói trên văn thư cấp báo muốn nói loạn dân hơn mười vạn, cuối cùng Tổng binh Bảo Định Lỗ Khân vì muốn giữ chút thể diện mà chỉ viết có mấy vạn. Chuyện lừa gạt bên ngoài này trên dưới Tế Ninh Châu ai ai cũng biết, nghĩ thầm sáu nghìn quan quân này đều bại trận rồi, châu Tế Ninh còn thủ làm sao được. Ngoại trừ cầu viện Tế Nam còn phải triệu tập trai tráng trong thành sửa soạn ác chiến thủ thành.
Thế nhưng vài ngày tiếp theo, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm còn thu gom được mấy ngàn bại binh, sau đó tung tin đi các nơi là loạn dân Từ Châu đã lui binh rồi. Điều này khiến mọi người đều thở phảo nhẹ nhõm, thậm chí còn có người dám cả gan phao tin loạn dân Từ Châu không dám đối kháng thiên uy, nếu lúc này Lỗ tướng quân xuất quân truy kích nhất định sẽ lập đại công.
Nếu không phải lúc đó mấy người thân tin ôm chặt Tổng binh Lỗ Khâm, tên ngông cuồng này thiếu chút nữa đã bị chém đầu tại chỗ rồi.
Tin tức báo về càng ngay càng nhiều, huện Kim Hương và Ngư Đài đều đang trên đường lọan dân Từ Châu rút quân cũng ở gần chiến trường nên tin tức có được đương nhiên rất nhiều.
Cảnh tượng trong lúc ác chiến từ Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm bên kia tất nhiên sẽ không chiếm được quá nhiều thứ hữu dụng, nhưng bại binh và dân chúng chúng nói cũng không ít, giao chiến nhiều nhất không quá một, hai nén nhang, sau đó quan quân đại bại, gần ngàn người bị giết, cũng gần ngàn người bị bắt sau đó lại thả đi, doanh trại cũng bị người tịch thu.
Mấy tin này đều được báo về Tế Ninh, mọi người đều cảm thấy không tưởng tượng được. Dáng vẻ quan quân thế nào mọi người cũng đều đã thấy, tên tuổi Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm mặc dù không phải hạng tử tế nhưng cầm binh vẫn có chút dáng vẻ, làm sao lại thảm bại như thế.
Không tin điều này vậy tin tức phía sau sẽ nói rõ tất cả những điều trước đó. Có người nhìn thấy xe ngựa của loạn dân Từ Châu chất đầy đồ đạc của quan quân, cái khác không nói, các loại khôi giáp, mũ mềm không làm giả được, số lượng lớn như thế chỉ có khả năng là thu được, còn đủ cả các loại màu cờ xí của quan quân bày la liệt trên xe ngựa
Sau đó người ở Tế Ninh Châu đến chiến trường nghiệm kê thi thể cũng hồi báo rồi, tất cả đều không giả được, đầu người không làm giả được, chiến trường cũng không làm giả được. Tất cả các chứng cứ này tụ lại khiến mọi người đều bắt đầu tin tưởng kết quả cuộc chiến này rồi.
Sau khi tin tưởng kết quả này thì chấn động càng lớn. Mọi người đều cảm thấy khiếp vía, Từ Châu khi nào thì có sức mạnh lớn như vậy, dễ dàng đánh bại lực lượng của đại đội quan quân, không ngờ mãi chưa từng nghe thấy tiếng tăm gì. Cái tên đất Từ Châu này mấy năm gần đây người nói đến càng ngày càng nhiều, nói đến chẳng qua chỉ là người nơi này phát tài, lập ra cái chợ gì đó, làm ra rượu ngon gì đó, nhưng thế nào lại còn cả đại quân như thế này?
Chẳng lẽ kế tiếp muốn tạo phản sao? Tế Ninh Châu kia liệu chống đỡ có nổi không?
Lúc lòng người đang nhốn nháo lại có tin tức ở Tế Ninh Châu truyền đến. Tin Tức rất tường tận nói Từ Châu vì sao phải làm loạn. Nguyên nhân là vì phủ Lỗ Vương thèm muốn của cải thân sĩ Từ Châu, cấu kết hoạn đảng ý đồ dàn dựng lên đại án, nuốt trọn của cải thân sĩ Từ Châu. Dân chúng Từ Châu không lẽ nào nhịn được nữa mới nổi dậy, ý đồ cắt đứt tào vận, để cho triều đình biết được lấy lại công bằng.
Phu Lỗ Vương đức hạnh ra sao, mọi người đều biết. Vừa nói đến việc này, mọi người đều vô cùng tin tưởng. Đặt vào hoàn cảnh trước đó, chỉ cần không liên lụy đến sản nghiệp nhà mình liền khoanh tay đứng nhìn xem náo nhiệt, thậm chí còn muốn đến nhúng một tay, thử xem chia được chút lợi ích hay không. Nhưng hiện tại liên lụy đến mọi người rồi thì làm sao nhẫn nhịn được nữa.