Mệnh lệnh vừa ra, tiếng kèn lanh lảnh thổi lên, trống bàn cột ở ngang hông trước người bị gõ vang dồn dập, liên trưởng đội trưởng lớn tiếng hò hét ra lệnh, lệnh cho các hàng chỗ của mình sải bước thẳng tiến, còn phải giữ vững trận hình lẫn nhau.
Vào lúc đó, Triệu Tiến không có đi cướp chỗ sắp khai chiến với Cát Hương, hắn bị thân vệ và đội nhân mã vây quanh, Cát Hương thì ở chỗ đầu tiên cánh phải hàng thứ nhất đội Thân Vệ.
Mệnh lệnh thứ nhất truyền đi, gia đinh súng hỏa mai đã nhồi thuốc nhét đạn hoàn tất cầm súng hỏa mai, dùng cánh tay kẹp giá gỗ, còn phải không ngừng thổi ngòi lửa đã đốt cháy, cứ như thế bước nhanh đi thẳng về phía trước, cung thủ thì đi theo sau lưng bọn họ.
Bên cạnh liên trưởng hỏa khí Mạnh Chí Kỳ có một gã cung thủ lão luyện, tiễn pháp xạ thuật của y chưa chắc tốt nhất, nhưng nhãn lực lại rất xuất chúng, híp mắt đang đoán chừng khoảng cách chuẩn xác.
Gia đinh súng hỏa mai và cung thủ đằng trước cất bước tiến lên, ba phương trận sau lưng cũng lần lượt thẳng tiến, còn đội nhân mã thì khá chậm rãi nhích từng bước đuổi theo.
Nhìn kẻ địch cứ ngênh ngang như vậy ép tới gần, hàng trận quan quân không kìm nổi trở nên rối loạn, cũng không nên cứ như vậy khiến cho kẻ địch tiến tới gần muốn làm gì thì làm.
Mệnh lệnh rất mau truyền xuống, quan quan cầm các loại hỏa khí và cung tiễn cũng đi tới hàng đầu tiên. So với nòng súng cùng một khuôn mẫu trong tay gia đinh súng hỏa mai Triệu Tự Doanh, thứ trong tay bọn họ cầm thì đủ màu đủ vẻ. Có cây thoạt nhìn chính là một ống đồng, còn có nhiều đoạn vẹo lệch, lại có cây bên trên chạm khắc mãnh thú. Còn có người cầm thứ giống như súng kíp, chỉ chẳng qua hình dạng bên trên bất đồng. Còn bọn cung thủ thì khá là chỉnh chu.
Cứ như vậy đi thẳng tới đối diện, khoảng cách nhanh chóng kéo gần, Mạnh Chí Kỳ hô lớn nói.- Xếp thành hàng, sẵn sàng bắn.
Mệnh lệnh được liên trưởng, đội trưởng các cấp truyền đạt lại, gia đinh súng hỏa mai lập tức ngừng bước, lấy Mạnh Chí Kỳ làm chuẩn bắt đầu xếp thành hàng ngang, cắm đuôi giá gỗ ở trên đất, sau đó dựng súng hỏa mai lên.
Khác với lần đầu gặp phải kỵ binh kia, lần này người đứng ở hàng sau nhìn chằm chằm đằng trước. Gia đinh súng hỏa mai xếp đằng sau cùng cũng biết rõ mình đang bị cung thủ theo dõi chặt chẽ, nếu như ai dám nổ súng trước, như vậy người đằng sau sẽ phải ra tay hạ sát, hình phạt tàn khốc đan xen trói buộc, ai cũng không dám cẩu thả rồi.
Song lần này cũng có một loại khác biệt với lần trước, lần trước là kỵ binh đánh bất ngờ, như sấm chớp, thanh thế làm cho người ta kinh sợ, còn lần này thì là bộ tốt cũng cầm trong tay hỏa khí giống nhau, chỉ riêng nhìn thấy đối phương hỗn loạn và phân tán kia, đã khiến cho gia đinh súng hỏa mai Triệu Tự Doanh bừng lên tự tin.
Mặc dù gia đinh hỏa khí Triệu Tự Doanh bên kia đã ngừng lại, nhưng bước chân quan quân lại chưa có dừng, bọn họ vẫn hô loạn đi về phía trước. Theo như bọn họ nghĩ, hết thảy hỏa khí đối chiến, trong vòng năm mươi bước mới có khả năng làm bị thương được người. Đây đều là nói xa nhất, nếu như muốn chuẩn xác phải không ít hơn ba mươi bước, còn không bằng nói bắn như thế là vì khiến cho cung thủ nhích càng gần hơn về phía trước, hoặc giả trước hết hù dọa đối phương một chút, để cho bộ tốt đằng sau xông tới.
Ánh mắt Mạnh Chí Kỳ càng trừng càng lớn, từ cao tới thấp Triệu Tự Doanh đều xem thường quan quân. Nhưng bộ tốt quan quân này không ngờ dũng mãnh gan dạ như thế, hỏa khí bên phía nhà mình đã lắp xong, bước chân đối phương vẫn không ngừng, chẳng lẽ có cái gì dựa vào, hoặc là giống với lời lão gia và người Tây Dương kia nói, đi tới gần đối diện nhau bắn sao?
Mạnh Chí Kỳ khẽ nghiến răng.- Lúc cách tám mươi bước nói cho ta biết. Y cũng nhìn thấy được quan quân đối diện đang vừa đi vừa thổi ngòi lửa kiểm tra đạn dược, vì mong vẹn toàn, y phải ở tầm bắn xa nhất gây được sát thương nổ súng.
Cung thủ bên cạnh y không có lên tiếng, so với Mạnh Chí Kỳ chấn động, trên mặt cung thủ hơi trẻ tuổi này chỉ có kinh ngạc, khi nào quan quân sai sử hỏa khí lớn gan như thế?
- Sẵn sàng! Sẵn sàng! Mạnh Chí Kỳ kéo dài thanh điệu hô. Y để ý thấy mấy gã gia đinh súng hỏa mai bên cạnh bồn chồn thân thể đang run rẩy, nhưng vẫn không dám bóp cò, chỉ là theo đó thổi ngòi lửa, khiến cho nó không tắt mất.
- Tám mươi bước rồi. Cung thủ cũng có chút hấp tấp. Mạnh Chí Kỳ sớm đang chờ đợi câu nói này, lập tức đặt kèn đồng vào trong miệng, gắng hết sức thổi lên.
Tiếng kèn sắc nhọn vang lên, đôi bên địch ta cách chưa đủ trăm bước đều rung động. Kẻ thù kinh ngạc, chính ngay một khắc này, súng hỏa mai nổ vang, từ chỗ Mạnh Chí Kỳ khơi mào súng hỏa mai lần lượt khai hỏa, giống như tiếng pháo vang lên, khói thuốc ngập ngụa.
Trong chớp mắt súng hỏa mai nổ vang, trên mặt binh lính quan quân tay cầm cung thủ và hỏa khí đều lộ ra nụ cười đắc ý, binh lính phản loạn chính là thiếu kiên nhẫn, nổ súng trước có gì...
Rất nhiều người không có cơ hội nghĩ ngợi tiếp nữa. Súng hỏa mai hàng thứ nhất, hàng thứ hai, hàng thứ ba lần lượt nổ vang, giống như lưỡi hái vạch ngang qua thu gặt sinh mạng. Trong tiếng vang dội mãnh liệt dày đặc, binh lính quan quân kêu thảm ngã xuống, viên đạn mạ sắt nặng hơn mấy lần so với viên đạn súng kíp bắn trên thân người, chỉ cần bắn trúng chính là miệng vết thương cực lớn, vỡ xương, chảy máu, chết người.
Đả kích đột ngột này khiến binh lính cầm trong tay hỏa khí và cung tiễn hoàn toàn bần thần. Nhưng bên này cũng không có bắn thêm một lượt sát theo sau đó, bởi vì gia đinh súng hỏa mai đều đang gấp gáp nhồi thuốc nhét đạn. Ba hàng vừa rồi bắn tuy rằng có trình tự nhưng không có gì khác biệt với bắn một loạt. Lúc đang nhồi nhét lần nữa, kẻ địch rất dễ dàng xông lên, mặc dù chiếu theo diễn luyện và suy tính bình thường, trong vòng tám mươi bước này, cũng đủ bọn gia đinh súng hỏa mai nhét đạn nổ súng lần nữa.
- Cung thủ tiến lên, bắn đủ hai lượt tên quay về. Ba Âm dùng quan thoại giọng điệu lạ lùng hô lớn, bọn cung thủ đồng thanh dạ vang, giương cung lắp tên bước mau xuyên qua đội ngũ rời rạc của gia đinh súng hỏa mai. Hiện giờ khoảng cách hai bên địch ta vẫn vượt quá tám mươi bước, cung tiễn thật bắn không được xa như thế.
Từng có từng trải lần kỵ binh xông trận đó, bọn cung thủ đã rất thuần thục, bọn họ biết lúc này khói thuốc ngập tràn, thấy không rõ nơi chốn chuẩn xác của kẻ địch, nhưng kẻ địch ở trước mặt, chỉ cần nhắm đại phương hướng giương cung lắp tên bắn sang, vậy thì cũng đủ chết bị thương rồi.
Mưa tên vung vãi sang, ai nấy đều không đi nhìn chiến quả, quay đầu chạy trở về. Sau khi xem qua chiến trường, mặc kệ phục hay không phục, đều thật lòng tin tưởng sát thương của súng hỏa mai, tranh thủ được thì giờ đầy đủ để cho súng hỏa mai phát huy đi.
Cung thủ Triệu Tự Doanh vừa chạy vào trong đội ngũ súng hỏa mai, tiếng vang dội thưa thớt phía sau cũng sinh ra, hỏa khí của quan quân khai hỏa rồi. Tới lúc này, Mạnh Chí Kỳ cuối cùng hiểu được tại sao quan quân phải không ngừng tiến lên. Bởi vì tám mươi bước thậm chí cách càng xa hơn nữa, hỏa khí đối phương trừ bật khói, vang lên tiếng, gần như không có khả năng bị thương người.
Vào lúc này, gia đinh súng hỏa mai Triệu Tự Doanh đã hoàn tất nhồi nhét đạn được, hai hàng chân mày Mạnh Chí Kỳ nhíu chặt, hít một hơi thật sâu đột nhiên hô to.- Tiến lên mười bước đứng nghiêm nổ súng.
Hàng đội gia đinh súng hỏa mai khựng lại, thần sắc Mạnh Chí Kỳ vào lúc này có chút dữ tợn, quát lên cũng có chút xé ruột xé gan.- Kẻ không nghe lệnh trảm. Tiến lên mười bước. Tiến lên mười bước.
Cung thủ đứng đằng sau liên đội gia đinh súng hỏa mai tất nhiên cũng nghe được mệnh lệnh của Mạnh Chí Kỳ, bọn cung thủ đối mắt nhìn nhau, đều lắc đầu.
Nhưng theo mệnh lệnh thúc giục như vậy, gia đinh súng hỏa mai bắt đầu tiến lên. Mười bước này không nói được quá xa, bởi vì bước chân mỗi người đều không nói được quá lớn, sau mười bước lập tức nổ súng.
Chiến quả lần này đã rất có hạn rồi. Mặc dù là đội ngũ gia đinh súng hỏa mai tiến lên nhích tới mười bước, nhưng bắn một lượt đầu tiên cùng với mưa tên tiếp theo đó rơi vãi xuống, quan binh biết chạy đã quay đầu bỏ chạy, trước mặt đã chẳng còn đích nhắm nào trong tầm bắn nữa. Đại đội bộ tốt đối diện đang chậm rãi thẳng tiến, mà đội kỵ binh quan quân cũng bắt đầu dịch chuyển. Súng hỏa mai Từ Châu thật là lợi hại, nếu còn bắn tiếp như thế, đội quân đang đối diện nói không chừng sẽ bị bắn đổ nát.
Song Triệu Tiến sớm có mệnh lệnh từ trước đó, sau khi bắn xong lần này, gia đinh súng hỏa mai cũng không ham chiến, xoay người chạy trở về bản đội, phương trận của Triệu Tự Doanh cũng ép lên.
Khoảng cách lẫn nhau giữa đội Thân Vệ, đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai không gần, khe hở này cũng đủ cung thủ và gia đinh súng hỏa mai quay lại xếp thành hàng bên trong.
Nhiều năm thao luyện như thế, tất cả gia đinh nắm vững đội ngũ đã khắc ghi vào trong xương cốt. Gia đinh súng hỏa mai có lẽ lúc bắn súng không thuần thục, nhưng xếp thành hàng giữa khe hở các đoàn lại rất nhanh chóng. Ngược lại, cung thủ thì hơi chậm chút, ở trong Triệu Tự Doanh khả năng cung thủ là đội ngũ đều bước kém nhất.
Đầu mục quân tướng trong đội ngũ quan quân đều lớn tiếng hô quát.- Các huynh đệ, xông lên đập nát đám phản tặc kia.
Khói thuốc súng và bụi đất còn chưa có tan mất, tiếng kêu thảm không dứt bên tai, trong mờ mịt nhìn thấy đại đội "phản loạn Từ Châu" đang chậm rãi áp tới trước. Điều nhìn thấy, nghe thấy đều khiến cho những binh tốt quan quân này kinh hồn khiếp vía, nhưng không xông tới cũng không được. Đại đao của đội đốc chiến đều đã giơ lên rồi, chần chừ không tiến nữa đầu sẽ phải chuyển nhà.