Lưu Dũng trầm giọng nói.- Không dám nói tuyệt đối không có sai sót nhầm lẫn. Nhưng nắm chắc chín phần sẽ không xảy ra chuyện. Từ lúc bắt đầu tới giờ, người khả nghi cũng không nhiều. Vốn dĩ đã có mấy đội bị theo dõi nhưng chuyện ám sát vừa xảy ra, nhưng kẻ này đều rút ra khỏi địa phận của chúng ta. Quả thật lần đại hội tỷ võ này chỉ cần đại ca và mấy vị ca ca không đi Từ Châu, vậy thì không náo ra được chuyện gì. Những người luyện võ tỷ võ kia cũng chỉ có lúc đó mới sẽ làm việc mạo hiểm.
Triệu Tiến gật đầu, chỗ châu thành Từ Châu kia trước mắt rồng rắn lẫn lộn, ồn ào lung tung, lại không có nhiễu loạn lớn gì nảy sinh, không phải nói trong đám võ phu kia chẳng hề có hạng người bụng dạ khó lường, bên trong không có ẩn náu thích khách mà là ở nơi đó động thủ không có ý nghĩa, ngược lại chiêu lấy tai vạ.
Không giết được bọn đầu lĩnh Triệu Tiến ngược lại sẽ rước lấy sức mạnh Từ Châu như lang như hổ ngoài thành trong thành tới. Tội gì phải thế, vẫn không bằng ngoan ngoãn thành thật tỷ võ đoạt khôi, bằng không bỏ chạy giữ lấy thân mình là được.
Triệu Tiến không lộ mặt tình thế sẽ vẫn luôn như vậy, Triệu Tiến cũng chưa bao giờ có ý lộ diện. Người ngoài nhìn vào vô cùng náo nhiệt, là thời cơ tốt người luyện võ đọ sức, vang danh bốn biển, Triệu Tiến lại cảm thấy nhàm chán tới cực điểm.
Chẳng qua nói tới chuyện này, Lưu Dũng ở trên ngựa do dự chốc lát, hổ thẹn tự trách.- Đại ca, lần này xảy ra bất trắc, là lỗi của tiểu đệ. Đội Nội Vệ không người giỏi truy tìm dấu vết.kết cuộc xảy ra chuyện như vậy.
Lời còn chưa dứt đã bị Triệu Tiến ngắt ngang, Triệu Tiến lắc đầu nói.- Không chỉ là lỗi của đệ, huynh cũng có lỗi. Cả đám người chúng ta đều khinh thường rồi, cảm thấy gia đinh hẳn nên hết mực trung thành, hẳn không có mảy may thay lòng đổi dạ. Nhưng lòng người sao có khả năng không thay đổi. Lỗi của chúng ta ở chỗ buông lỏng này.
- Đại ca, không có đại ca dẫn dắt bọn họ, không có đại ca che chở Từ Châu, chúng ta nào có cuộc sống hôm nay. Chỉ quanh năm suốt tháng không có lúc nào có cơm ăn, cường đạo, lưu tặc, quân lương, thiên tai từng lớp từng lớp thổi qua. Còn không biết sống được mấy người. Bọn họ không biết cảm ơn nghĩa, sao lại muốn thay lòng. Nói tới đây, Lưu Dũng trầm ổn cũng cả mặt đò bừng giọng điệu tức giận.
Triều Tiến cười nói.- Sống được tốt muốn sống càng tốt. Người nhớ ơn ít, người không hài lòng nhiều. Đây không có gì lạ lẫm.
Nói xong câu này, Triệu Tiến kiềm ngựa, Lưu Dũng cũng theo đó khựng lại. Hộ vệ đằng sau thì tản ra xa xa, vây nơi này thành vòng tròn. Cũng may mà lúc này là tháng chạp cuối năm, nơi Hà Gia Trang này không có bao nhiêu người ra vào. Nói cách khác, Triệu Tiến cưỡi ngựa ra ngoài đi lòng vòng, chạy nửa canh giờ vốn dĩ không có khả năng có chỗ vắng vẻ.
Trong tên Hà Gia Trang còn có chữ "trang" nhưng đã có tầm vóc thành trấn phồn hoa. Ruộng đất xung quanh đều đã bị san bằng, hoặc là dựng lên phòng ốc nhà cửa, hoặc là làm nơi để hàng và chuồng nuôi gia súc. Ngày thường đều là người tới kẻ lui, xe ngựa như nước chảy, khắp nơi đều là đám đông bận rộn đi nhanh, cũng chỉ tới thời điểm sắp gần cuối năm mới có chút vắng vẻ.
Triệu Tiến cười nói.- Vốn ban đầu nói ở trong quân doanh, nhưng hiện giờ quân doanh này đã bị thành trấn vây ở bên trong rồi. An toàn được chỗ nào đây?
Nơi trú đóng của đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất ngay gần kề Hà Gia Trang, lúc mới đầu cách rất xa với chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang, không dính dáng gì nhau. Nhưng hiện giờ người đi vào Hà Gia Trang càng lúc càng nhiều, nhà cửa không ngừng dựng lên, Hà Gia Tràng càng lúc càng mở rộng ra phía ngoài. Lúc vạch ra xây cất, mọi người tốt xấu còn nhớ được nơi này là doanh trại của gia đinh, không được quá gần chỗ ở của bá tánh nông dân. Cho nên nhà kho và bãi để hàng đều ở nơi này, ngay cả như vậy cũng rất là bất tiện.
Triệu Tiến sở dĩ cười nói ra bất tiện này, bởi vì nguyên do bất tiện này là phồn hoa của Hà Gia Trang cũng là Triệu Tự Doanh gầy dựng đúng cách.
- Đại ca, tiểu đệ cũng suy xét qua chuyện dời tới nơi nào này. Hà Gia Trang là then chốt của Triệu Tự Doanh chúng ta cũng là nơi căn cơ của đại ca, một khắc không được buông lơi. Nếu như đại ca dời tới bên ngoài, hằng ngày bôn ba tới lui. Chớ nói tới bất tiện, trên đường cũng có mạo hiểm. Càng không cần nói tới đại ca không cư trú trong Hà Gia Trang, người ngoài trông thấy sẽ nghĩ thế nào.
Nhìn thấy Triệu Tiến gật đầu Lưu Dũng lại nói tiếp.- Tiểu đệ nghĩ đi nghĩ lại, đại ca không bằng vẫn ở trong đại viện trước kia. Những trạch viện xung quanh đại viện mua lại toàn bộ. Những trạch viện và đường phố đó biến thành công sự hộ vệ trạch viện của đại ca. Vào ban ngày hết thảy như thường, ban đêm nghiêm cấm tới gần, gia đinh trú đóng tuần tra, tuần đinh tuần tra phòng bị ở vòng ngoài, nội viện lại an bài hộ vệ trung thành đáng tin.
Lưu dũng đối với điều này hẳn suy tính rất đầy đủ.- Giữa đoàn thứ nhất và đội Thân Vệ tới chỗ trạch viện của đại ca phải có đường lớn. Ngày thường người đi đường và xe ngựa dùng chung, không khi có chuyện, đại đội nhân mã thông qua con đường này kịp tới cứu viện. Tuy nhiên sau lần này, kẻ vào Hà Gia Trang quấy rối chỉ có khả năng là tặc nhân cải trang giả dạng, không có khả năng cứng đối cứng đanh vào đây.
Triệu Tiến cười gật đầu, cảm thán nói.- So với đệ, Đại Hương càng giống tướng dẫn binh. Những việc hộ vệ kỹ lưỡng này, thật sự đệ ấy làm không được.
Trong tên đội Thân Vệ mang hai chữ "thân vệ", nhưng thật sự ra là sức mạnh nắm giữ trong tay Triệu Tiến, hộ vệ gánh vác sẵn sàng phòng bị, còn trọng trách chân chính bảo hộ an toàn của Triệu Tiến thì đều do tự Triệu Tiến và Lưu Dũng tới an bài.
Lưu Dũng còn muốn nói tiếp, Triệu Tiến lại xua tay.- Hôm nay tìm đệ không phải nói điều này. Sự tình muốn nói có dính tới thích khách kia. Đệ không cần tự trách, nói lý ra không có gì phải trách tội. Vả lại trong chuyện này, đệ vốn không có chỗ sai sót nào.
Kế đó trước khi mở miệng nói, Triệu Tiến nhìn xung quanh một vòng. Gia đinh cưỡi ngựa đã cách đủ xa, sẽ không nghe được bọn họ nói cái gì. Tuy nhiên thái độ này lại khiến cho Lưu Dũng trịnh trọng nghiêm túc, y cực ít khi nhìn thấy đại ca nhà mình thận trọng cẩn thận như vậy.
- Tiểu Dũng, gia đinh cả ngày theo chúng ta vào sinh ra tử, bọn họ đối với chúng ta quả thật là trung thành. Nhưng trung thành này rốt cuộc tới mức nào?
Triệu Tiến hỏi một câu, Lưu Dũng trầm ngâm chốc lát tức thì cho ra câu trả lời.- Nếu như quan phủ triều đình dùng đại nghĩa gì đó tới hù dọa sẽ có người sợ hãi. Nếu như lấy ra thêm chức quan và món của cải lớn, sẽ mua chuộc được người.
Triệu Tiến cảm thán một câu.- Danh nghĩa không chính đáng lời nói ra không ai nghe theo. Ta muốn nước chảy xuôi dòng đã có chỗ không tốt như thế.
Lưu Dũng giọng điệu không mấy vui vẻ nói.- Đại ca không cần phải lo lắng, về sau chỗ trống này không dễ dàng chui như vậy. Đại ca và Tào tiên sinh không phải nói rồi sao? Về sau nghiêm khắc thi hành phép bảo giáp liên tọa, nhà ai xảy ra chuyện, mười nhà chịu liên đới. Tới lúc đó theo dõi lẫn nhau chặt chẽ, kẻ gian ác tiểu nhân rất khó trà trộn vào được.
Triệu Tiến lắc đầu phản bác.- Cách này không phòng được tiểu nhân. Thật nếu có người ăn mặc cải trang chẳng hạn như gian tế cấu kết Phàn gia kia. Mọi người đều cho rằng là thân thích ai sẽ biết là thám tử, ai sẽ biết trong nhà nói cái gì.
Trên mặt Lưu Dũng có chút rối rắm và khổ não, thanh âm cũng trở nên không lưu loát.- Đại ca, bên phía doanh thuộc cũng không nên theo dõi quá chặt. Nếu như phòng bị giống kẻ địch sẽ tổn hại tới lòng trung thành của bọn gia đinh.
- Đội Nội Vệ của đệ tuy rằng cũng là gia đinh, nhưng lại không cùng một lộ với mấy đoàn đội kia. Bảo đội Nội Vệ của đệ đi theo dõi đi dò hỏi, bọn họ chắc chắn sẽ không thoải mái, sẽ có oán giận trong lòng. Hơn nữa gia đinh đội Nội Vệ số người vốn không nhiều, hẳn phải bỏ ở nơi hữu dụng hơn.
Nghe được lời Triệu Tiến, Lưu Dũng sửng sốt, lập tức ở trên ngựa cúi đầu nói.- Đại ca, tiểu đệ hiểu rõ rồi.
- Mấy người huynh đệ chúng ta, tâm sự của đệ nặng chẳng kém gì Triệu Tĩnh. Đệ hiểu cái gì nào? Người đội Nội Vệ còn phải theo dõi các đoàn các đội, không được buông lỏng. Đệ còn muốn nghĩ cách làm sao càng không để cho người ta để mắt tới, càng theo dõi chặt chẽ hơn.
Lời này khiến Lưu Dũng càng thêm sửng sốt. Lời Triệu Tiến phân rõ mâu thuẫn trước sau, y có một chút mù mờ rồi. Triệu Tiến vào lúc này thần sắc nghiêm nghị nói.- Muốn từng thời từng khắc biết động tĩnh của bọn gia đinh, muốn một khi có biến động nhỏ đã bị phát giác, có loạn ứng đối được nhanh nhất. Dùng người bên ngoài không xong, thì phải dùng chính gia đinh các đoàn các đội tới theo dõi.
Lưu Dũng mở miệng nói.- Lựa chọn gia đinh là tai mắt mật thám sao? Những gia đinh này không phải có liên trưởng và đội trưởng cai quản sao? Liên trưởng, đội trưởng đều trung thành một lòng một dạ với đại ca.
Vào lúc này, Triệu Tiến lại hỏi tới một lời khác.- Tiểu Dũng, đệ nói bên trong gia đinh ai trung thành nhất với chúng ta? Xếp kế nữa là ai?
Lưu Dũng chậm rãi nói.- Người trung thành nhất đương nhiên là liên trưởng, đội trưởng và gia đinh lập được quân công, thâm niên đủ lâu. Dựa vào đại ca, bọn họ và người nhà mới có vinh hiển như nay. Vả lại ruộng vườn sản nghiệp của bọn họ là của đại ca cho. Đại ca còn, những thứ đó còn, sẽ từng năm tăng thêm. Đại ca nếu như có khó khăn trắc trở gì, những sản nghiệp và vinh hiển của bọn họ cũng sẽ theo đó gặp khó khăn trắc trở. Lợi và hại liền một thể như vậy, đương nhiên sẽ trung thành một lòng một dạ. Xếp kế nữa chỉ sợ bọn học đinh rồi.