Thiên hạ rộng lớn như vậy, bao nhiêu người không được như ý, tự cảm thấy bản lãnh bao trùm cả thiên hạ, không có được vinh hoa phú quý từ chỗ triều đình quan lại, tất nhiên sẽ đi đến chỗ khác để tìm. Đi sang đầu nhập các bộ lạc thảo nguyên Mông Cổ, không chỉ khắp chốn lạnh giá, còn bị bêu rếu là Hán gian. Bên Từ Châu trở thành một lựa chọn khá tốt, tối thiểu nhất cũng có không ít người từ bốn tỉnh xung quanh đến Từ Châu để xem.
Người tập võ nếu không có thân phận quan chức, thường thường đều là người giang hồ lang bạt, người đọc sách không có công danh hoặc chỉ là học trò ngông cuồng, mà kẻ có dã tâm có công danh và khát vọng càng đông đảo hơn nữa. Những người này xuất hiện ở Hà Gia Trang và Từ Châu, mới là điều khiến Triệu Tự Doanh đau đầu thực sự, trời mới biết được ở bên trong đó có bao nhiều người thực tâm thực ý, lại có bao nhiêu quan sai thám tử trà trộn bên trong, vả lại rất khó phát hiện.
Đây là câu nói được truyền ra từ Tri châu trong nha môn, nghe nói là Tri châu Đồng Hoài Tổ có lần cảm thán.- Đều nói thương nhân trọng lãi coi nhẹ xa cách. Ta xem bọn chúng đến chết còn không sợ, lẽ nào không biết đám mọi rợ Từ Châu mới làm phản, sớm muộn gì triều đình cũng phải động thủ hay sao?
Bọn thương nhân trục lợi, nhưng họ cũng khôn khéo, nhìn cục diện Đại Minh lúc này, ai cũng nhìn ra được, triều đình phải chiêu an mập mờ cho qua, tuyệt đối sẽ không tiêu tốn ngân lượng đánh tiếp, nếu không cục diện ở tây nam và đông bắc sẽ không còn cách nào làm yên được.
Thương nhân các nơi chen chúc đến khiến cho Triệu Tự Doanh vô cùng đau đầu, có trơi biết được ai là thương nhân thật ai là thương nhân giả, nhưng làm ăn buôn bán chính là đón khách bốn phương, không lẽ đóng cửa không tiếp, càng huống chi trong lúc này, vẫn không nên làm ra cái bộ dạng luống cuống như kẻ địch đến vậy.
Đội Nội Vệ, Vân Sơn Hành, thậm chí những học đinh nhỏ tuổi trong đội học đinh cũng bị điều động, bố trí ở Hà Gia Trang và các chỗ then chốt khác, sau đó giới bị của các doanh trại gia đinh cũng được tăng lên. Mấy chỗ trú quân cách gần trăm bước mà có người thì sẽ bị bắt, từ phạt tiền đến phạt roi, phạt từ nhẹ đến nặng, không có chút qua quýt bỏ qua nào.
Nếu như chỉ vỏn vẹn là những thương nhân cùng với tùy tùng, thực ra cũng không khó ứng phó, dù sao người làm ăn buôn bán bình hòa sinh sôi phát tài, làm việc đều tóm lại dễ trông coi, những tên giả trang hoặc có trò lén lút khác rất dễ bị lộ diện, có mấy người giang hồ bố trí cục diện lừa người bị bắt do nguyên nhân này.
Nhưng thực sự khiến đội Nội Vệ và Triệu Tự Doanh đau đầu lại không phải là bọn thương nhân, mà là những hạng người văn võ các nơi đến đây.
Tìn tức Triệu Tự Doanh làm loạn ngăn sông, đánh bại quan binh, triều đình trấn áp còn chưa truyền đi quá xa, nhưng người ở Sơn Đông và Nam Trực Lệ rất nhiều người biết, sau đó Bắc Trực Lệ và Hà Nam gần đấy cũng có rất nhiều người biết, đây đã là mấy tỉnh lớn nhất thiên hạ rồi.
Không tạo phản, nhưng lại đánh bại quan quân, bức thúc triều đình trấn an, ở Từ Châu Triệu Tự Doanh miễn cưỡng được coi là tạo lên cục diện. Hiện giờ như nay dưới trời đất này kẻ muốn tập võ tòng quân, bên trên có quan lại nhiều đời xuất thân Vệ sở đè xuống, không có được phẩm hàm Thiên hộ trở lên, thậm chí đến ngay cả Thiên tổng cũng khó leo lên. Mà những người học văn thi khoa cử cũng bắt đầu bị bọn thân hào lũng đoạn, tầng lớp tú tài ở trên đất của mình có lẽ vẫn còn khá nhiều chỗ trống, đến bậc cử nhân, đã phải xem kế tục và gia thế rồi, đợi đến bậc tiến sĩ, thì thật nhà nghèo không sờ tới được.
Thiên hạ rộng lớn như vậy, bao nhiêu người không được như ý, tự cảm thấy bản lãnh bao trùm cả thiên hạ, không có được vinh hoa phú quý từ chỗ triều đình quan lại, tất nhiên sẽ đi đến chỗ khác để tìm. Đi sang đầu nhập các bộ lạc thảo nguyên Mông Cổ, không chỉ khắp chốn lạnh giá, còn bị bêu rếu là Hán gian. Bên Từ Châu trở thành một lựa chọn khá tốt, tối thiểu nhất cũng có không ít người từ bốn tỉnh xung quanh đến Từ Châu để xem.
Người tập võ nếu không có thân phận quan chức, thường thường đều là người giang hồ lang bạt, người đọc sách không có công danh hoặc chỉ là học trò ngông cuồng, mà kẻ có dã tâm có công danh và khát vọng càng đông đảo hơn nữa. Những người này xuất hiện ở Hà Gia Trang và Từ Châu, mới là điều khiến Triệu Tự Doanh đau đầu thực sự, trời mới biết được ở bên trong đó có bao nhiều người thực tâm thực ý, lại có bao nhiêu quan sai thám tử trà trộn bên trong, vả lại rất khó phát hiện.
Đối với những người này, cách nghĩ của Triệu Vương Tĩnh rất kiên định.- Đa số những người này là những người sĩ tử điên cuồng. Đến đây chẳng qua là tự ra giá mà thôi, không cần quá để tâm. Nhưng nếu bên trong có mấy kẻ có chân tài thật học vậy thì đối với chúng ta sẽ có phần đáng được coi trọng. E rằng bên trong có một số kẻ hữu dụng, cũng cố gắng giữ lại, nhất là không để cho Từ Châu và những người khác ở xung quanh mời đi.
Mặc dù Triệu Tiến không mấy tán đồng điều này, nhưng những người khác đều đồng tình, mọi người đều cho rằng Từ Châu thiếu nhân tài. Những gia đinh đoàn luyện và quản sự tiệm buôn theo khuôn phép nghiêm khắc tập luyện dạy dỗ ra đó làm việc không biết ứng biến, đều là có nề nếp. Người như vậy làm việc cũng đủ, nhưng cục diện hiện tại của Triệu Tự Doanh càng ngày càng lớn, có phải là cần thêm nhiều nhân tài bên ngoài đến mới khiến cho cục diện hiện tại trở nên tốt hơn chút hay không?
Về phần một ý cuối cùng trong câu nói của Vương Triệu Tĩnh mọi người không có lời nào phản đối, đến Từ Châu tìm may mắn bất kể là thư sinh hay võ phu, khẳng định đều không phải là người an phận thủ thường, nếu bị người khác mời đi, khẳng định sẽ phải xảy ra không ít thị phi.
Cũng may thế lực của Từ Châu và các nơi hiện tại cũng rất biết điều, biết có một số chừng mực phải nắm chắc thật tốt, việc mạo hiểm ngu suẩn thì không ai làm cả.
Nhưng những hạng người văn võ từ bốn phương tám hướng đến đây tự bản thân đã rước lấy phiền não. Trong số người đọc sách quả thật học trò ngông cuồng không ít, có một số người viết bốn mươi sáu chương sách luận chẳng biết nói về cái gì trình lên. Có người học Khổng Minh làm Long Trung Đối, đổi tên là "Hà Trang Đối", nói gì mà trước xuống Giang Nam lấy được vùng màu mỡ, sau đó khởi binh lên phía bắc đoạt thiên hạ. Còn có người khuyên thẳng tiến lập ngôi vua, nói Từ Châu có thế Long cuộn hổ ngồi, lúc này xưng đế chắc chắn sẽ có bốn phương tới đầu nhập. Lại có người tự làm sách sử, nói cái gì mà lúc Triệu Tiến số trời sinh ra, có nhiều người dân nhìn thấy trời ban điềm lành, hoa thơm đua nở, đóm lửa chóp lóe bốn phương, còn nói trước khi Hà Thúy Hoa sắp sinh có mơ thấy ôm rồng đen vào lòng.
Lúc mới đầu Triệu Tiến cũng rất thích xem, bình thường hắn cũng không có nhiều trò tiêu khiển, hiếm khi có được lúc nào cười to thành tiếng như vậy. Những văn chương thơ từ này thực là là hoang đường thú vị. Triệu Tiến cười không ngừng, khiến cho Triệu Phượng và Triệu Long ở trong nhà lúc này cũng thích thú nhích sang, mặc dù không biết gì, nhưng cũng cùng cười sảng khoái.
Nhưng xem nhiều rồi, thực sự cũng cảm thấy chán ghét, cuối cùng vứt thẳng đến chỗ Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ, bọn họ cảm thấy có kẻ đáng giá thì đưa lại bên này, nhưng đến nay vẫn chưa có quyển nào.
Văn nhân thì như thế, còn võ phu thì còn phiền toái hơn, kẻ mua được vũ khí và có lộ phí đến Từ Châu đều không phải người nghèo, võ phu phía bắc còn thích uống rượu, danh tửu Hán Tỉnh ở Từ Châu so với bên ngoài dù thế nào vẫn là rẻ hơn rất nhiều. Sau khi uống hai lượng thường thường đã không khống chế được bản thân, rút đao khiêu chiến, ác đấu đổ máu, có lẽ còn có người muốn mượn cách này để lộ rõ võ dũng của mình, đánh ngày càng túi bụi không can ra được, thậm chí là mất mạng.
Để đối phó với bọn võ phu coi trời bằng vung này, Triệu Tự Doanh cũng không mảy may khách khí, động dụng ngay đội nhân mã và gia đinh của mình, không khuất phục thì giết tại chỗ, bị bắt thì cũng không bắt buộc rời đi, mà bắt luôn đến các điền trang các nơi ra sức làm việc, ra tay độc ác một chút, lập tức yên tĩnh nhiều.
Cũng bởi thế mà đội nhân mã của Triệu Tự Doanh đang nghỉ ngơi và chỉnh đốn đã bị kéo ra ngoài, bất cứ lúc nào cũng đợi lệnh xuất động. Cùng với việc những võ phu này, võ phu cưỡi ngựa từ Từ Châu, Bi Châu, phủ Quý Đức còn có phủ Hoàn An đến đây đầu nhập thường thường đều được tiếp đón, đều được sắp xếp vào biên chế nghĩa dung Từ Châu. Bởi vì sắp xếp những võ phu bản xứ này, một phần là khống chế, phần khác là lôi kéo gia tộc cùng với quen biết sau lưng của những tên võ phu này, còn về những tặc đồ vong mạng bên ngoài đến, thực sự là rất khó khống chế.
Nhưng bên trong, tai mắt ngầm của đội Nội Vệ vẫn có phần qua lại kiềm chế, dù sao những hạng người võ phu vong mạng này, đối với đội Nội Vệ vẫn rất được trọng dụng, hơn nữa khả năng ẩn giấu thám tử bên trong những người này lại càng nhiều hơn.
Đợi đến tháng mười một, chiêu an, chiêu hàng đã không có bất kì nghi ngờ nào, cho dù mọi người không biết Từ Châu và Triều đình rốt cuộc đã thỏa thuận gì, nhưng cục diện im hơi lặng tiếng này nhất định còn tiếp tục rất lâu.
Giống với phán đoán của mọi người, vùng tây Nam, lại là vùng tim gan của Tứ Xuyên, một khi nổi loạn thì rất khó bình diệt. Xa gia giờ đã lập quốc hiệu, có phủ Thừa tướng tương ứng thổ ty tây nam cũng không ít. Quan quân bại liên tiếp, châu huyện bị phá, cục diện đã có chút khó thu xếp rồi. Bên đó loạn một cái, Vân Quý Kiềm thậm chí là Hồ Quảng cũng không ổn theo, cũng là một phần tư của thiên hạ Đại Minh gặp nguy hiểm, triều đình tất phải sẵn sang trận địa đón địch.