Triệu Tiến dặn dò.- Những đệ phải làm chủ. Triệu Tự Doanh chúng ta có cách của mình, cách nhà khác hữu dụng nên học, nhưng thứ của nhà mình chớ vứt bỏ.
Lưu Dũng đang gật đầu Triệu Tiến lại nói.- Thập Nhất lang bên đó đệ phải an bài thỏa đáng. Đợi lập ra tuần đinh kia, Thập Nhất lang phải cai quản tuần đinh châu thành, còn phải cai quản Bổ khoái, sai dịch chốn quan phủ, lại có chức trách Thập Nhân Đoàn này. Quyền thế này không tránh khỏi quá lớn, phải phân ra một chút.
Bố trí hoàn tất chuyện của Thập Nhân Đoàn, Triệu Tiến thoải mái hơn nhiều, cũng có lòng trêu chọc, hắn cười nói.- Mấy bọn người trung thành mới vừa rồi nói đó, quả thật Mã Xung Hạo này là kẻ trung thành nhất, bởi vì y thật không còn cách nào quay đầu nữa rồi.
Đường đường Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ đầu nhập theo giặc, đây chính là nỗi sỉ nhục của triều đình, vả lại quan văn vô cùng căm hận với lũ Xưởng Vệ, vốn dĩ chẳng còn đường quay đầu để đi được, người như vậy tất nhiên trung thành.
Vốn ban đầu cho rằng Lưu Dũng sẽ theo đó cười, nhưng Lưu Dũng vẫn có bộ dạng muốn nói lại thôi. Triệu Tiến lúc này mới thật sự buồn bực. Nghĩ thầm rốt cuộc có chuyện khẩn cấp gì. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chuyện Lưu Dũng nên nói hẳn đều nói cả rồi, có một số chuyện chưa có làm rõ song trong lòng mỗi người đều tự mình hiểu lấy. Chẳng hạn như nói ở trong đội Nội Vệ, bẩm báo thẳng với Triệu Tiến cũng không chỉ có mỗi mình Lưu Dũng, bởi vậy không có gì không biết. Cho nên cử chỉ muốn nói lại thôi này mới khiến người ta lạ lùng.
- Đại ca, có chuyện không biết nên nói hay không nên nói. Lưu Dũng lần này thật sự ấp a ấp úng, lông mày Triệu Tiến cũng nhíu chặt, giọng điệu buồn bực nói.- Nếu như nhắc tới rồi, vậy thì phải nói. Hay là có tâm sự gì.
- Đại ca, Bành Tiểu Thất, Nhậm Hoàng Hà, Vương Mộc Đầu. Mấy kẻ này huynh có biết không?
- Liên trưởng liên thứ ba và liên thứ tư đội Thân Vệ, liên trưởng liên thứ bảy đoàn thứ nhất. Huynh sao lại không biết? Triệu Tiến hỏi ngược lại, đại đa số tên họ đội trưởng và tất cả liên trưởng hắn đều nhớ kỹ, tất nhiên biết.
- Chuyện này là Trang Lưu đầu tiêu, Đào Quý và Hứa Dũng đội nhân mã cũng ở trong đó, mặt khác còn có hai mươi mấy người đội trưởng.
Lưu Dũng ở nói đó chậm rãi giảng giải, lông mày Triệu Tiến lại càng lúc càng nhíu chặt, vẻ mặt càng lúc càng lành lạnh. Những cái tên này đều là kẻ trung thành đáng tin cậy của Triệu Tự Doanh, đều là liên trưởng và đội trưởng đi theo nhiều năm, lai lịch thân phận đều chẳng kém hơn Trương Hổ Bân. Mai sau nếu như có chức danh nào cao hơn liên trưởng bọn họ được ưu tiên đề bạt trước. Sao những kẻ trung thành đáng tin cậy cách mình gần như thế còn có chuyện mình không biết? Cái này vừa suy ngẫm đã khiến người không rét mà run.
Nhìn thấy vẻ mặt Triệu Tiến khó coi, sắc mặt Lưu Dũng cũng có chút lúng túng, ho khan mấy tiếng nói.- Tiểu đệ vẫn đang do dự, nghĩ thầm rằng quan sát thêm nữa mới bẩm báo với đại ca. Nhưng vừa rồi nghe được quy chế Thập Nhân Đoàn kia của đại ca nói, thiết nghĩ cái này vẫn phải nói với đại ca thì tốt hơn. Tránh cho...
Triệu Tiến có chút nóng nảy ngắt lời.- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
- Thật ra thì.
Đội Nội Vệ ở bên trong ba đoàn và đội Thân Vệ đều có một số ít tai mắt ngầm, đây cũng là chiếu theo chỉ bảo của Triệu Tiến để làm, nhưng bố trí này có rất sớm. Vả lại tai mắt ngầm thật ra cũng đều là gia đinh cốt cán của Triệu Tự Doanh, cho nên từ từ tiếp theo đó chức danh trong các đoàn đội không thấp, rất nhiều người đều đã là đội trưởng, đội phó, ngay cả liên phó, liên trưởng cũng không ít. Bởi vì đủ loại nguyên nhân số người trong đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất nhiều hơn một chút so với nơi khác.
Nói là suy ngẫm vì đại cục, các huynh đệ cũng hiểu được, nhưng có một số chuyện thật nếu bỏ ra ngoài, thật sự là sẽ rất khó xử, cho nên tai mắt đội Nội Vệ trong những đoàn đội đó là đơn độc bẩm báo với Lưu Dũng, những đầu mục khác của đội Nội Vệ không có cách nào nhúng tay vào, Lôi Tài chỉ có một số lúc nào đó mới được nhận bẩm báo riêng một phía.
Một tai mắt ngầm nào đó đã là đội trưởng đội Thân Vệ bẩm báo với Lưu Dũng, nói là do Trang Lưu cầm đầu, không ít cốt cán của đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất đang làm cái gì mà "Hưng Long Xã". Sau khi nghe thấy cái tên này, Lưu Dũng bị dọa nhảy dựng, nghĩ thầm đây là muốn phản Triệu Tiến sao?
Tuy nhiên kế tiếp ngược lại mới hiểu rõ, chữ long trong Hưng Long này thật đúng là chỉ Triệu Tiến, đây là một đám gia đinh cốt cán lúc sớm nhất vì biểu thị lòng trung thành với Triệu Tiến, tỏ vẻ bản thân càng trung thành với Triệu Tiến hơn người khác mà dựng lên một đoàn xã.
- Đám tiểu tử này xem đại ca thành như thần Phật, vô cùng sùng bái. Nói cái gì đại ca làm đại sự, tốt cho các huynh đệ, tốt cho Từ Châu, bọn họ sẽ thay đại ca liều mạng của mình.
Sau khi hiểu được nội tình của "Hưng Long Xã" này, Lưu Dũng cũng lâm vào lưỡng lự. Nghĩ dù sao Hưng Long Xã này cũng là vì nguyện trung thành với Triệu Tiến càng tốt hơn, cũng có chỗ tốt với Triệu Tiến. Nhưng nghiêm cấm gia đinh lén lút kéo bè kết phái và kết xã, đây cũng là điều Triệu Tiến nhắc nhở rất nhiều lần. Lại ngẫm nghĩ bên trong đó đều là một đám cốt cán đáng tin cậy nhất của Triệu Tự Doanh. Lưu Dũng không có lập tức báo lên quyết định quan sát một phen hẵn nói.
Gia đinh địa vị cao nhất trong một thể thống nhất Triệu Tự Doanh, thân là gia đinh đội Nội Vệ bên ngoài cùng với thám tử các nơi khác đều sẽ không chen tay vào, tai mắt mật thám ở bên trong đoàn đội cũng đều rất là cẩn thận. Lần này lại có một chỗ khiến người ta dở khóc dở cười, chính là gia đinh Nội Vệ của đoàn thứ nhất và đội Thân Vệ gần như toàn bộ đều gia nhập vào cái "Hưng Long Xã" này, vả lại còn không phải vì để dò la tin tức mà gia nhập.
Gia đinh Nội Vệ được xếp vào các đoàn đội đều là một đám trung thành nhất với Triệu Tiến, sau đó lai lịch, thâm niên cũng đầy đủ, tới hiện giờ đều đã là đội trưởng, đội phó thậm chí chức danh càng cao hơn. Hưng Long Xã này hợp với tâm ý của bọn họ, có bọn họ ở đấy, khỏi phải ra bên ngoài dò la cũng là bình thường.
Sau lần ám sát của Phàn Kim Bảng này, xã viên của Hưng Long Xã đã bắt đầu sàng lọc tra xét trong bộ hạ của mình, phòng bị lại có phản đồ ăn cháo đá bát như Phàn Kim Bảng đó. sau đó tự mình muốn rao giảng lợi lộc Triệu Tiến cho mọi người. Nói không có Triệu Tiến, Từ Châu sẽ có cục diện thê thảm như thế nào vân vân. Cũng may mà chuyện này ồn ào rồi, gia đinh Nội Vệ bên trong cảm thấy giấu không được bên ngoài, sau khi hợp lại tính toán một phen, dứt khoát tự mình đi bẩm báo Lưu Dũng.
Trên mặt Triệu Tiến không nhìn ra thái độ gì.
- Đệ là nói điều này không phải tra được mà là bọn chúng đích thân bẩm báo sao?
Lưu Dũng rất là xấu hổ gật đầu, Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, thanh âm không mấy vui vẻ nói.- Sau khi đệ biết chuyện này, vẫn luôn chần chờ nói hay là không nói, có phải là bởi vì cảm thấy Hưng Long Xã gì đó là tốt cho huynh, là trung thành với huynh, đối với đại cục của Triệu Tự Doanh chúng ta cũng có lợi rất lớn.
Trong giọng điệu của Triệu Tiến cũng giống như vậy không nghe ra bất kỳ vui giận gì, Lưu Dũng lại gật đầu, thấp giọng nói.
- Tiểu đệ cảm thấy lời Hưng Long Xã này nói tới đều đúng đắn. Nói đại ca là người làm đại sự, nhưng đôi lúc có lòng tốt lấy đại cục làm trọng, có một số chuyện đại ca không tiện đi làm, Hưng Long Xã tự mình đi làm. Đây là chuyện tốt.
Triệu Tiến thở dài một tiếng.- Chuyện tốt? Nếu như nói chuyện này là tốt cho ta, không nghe hiệu lệnh của ta. Nếu nói chuyện này là vì đại cục, cho nên phải đơn độc đi làm. Đây coi như chuyện tốt sao?
- Đại ca, tiểu đệ mạo muội nói vài lời. Đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh của chúng ta cộng lại hơn hai vạn người, tính cả sản nghiệp các nơi Vân Sơn Tự, các thôn trang, lũy trại ở phủ Hoài An và Từ Châu, dựa vào đại ca ăn no mặc ấm xấp xỉ bốn mươi vạn người. Tất thảy đều có khuôn phép, quá đỗi bình thường rồi.
- Sao nói thế?
- Đại ca không ai cảm thấy hiện giờ tháng ngày no đủ thái bình này là bởi vì đại ca mới có. Đều cảm thấy đây là chuyện hiển nhiên, những thứ này vốn nên có, là chuyện đúng lý lẽ trời đất. Ai sẽ cảm kích đại ca huynh. Chính ngay cả bên trong gia đinh cũng có người cảm thấy hết thảy đều là lẽ thường. Cầm tiền lấy lương thực, bán mạng đánh trận, chỉ vậy không hơn. Mọi người đều biết nhớ ơn. Nhưng đại ca huynh cũng từng nói, ngày tháng như vậy lâu rồi, mọi người đều sẽ lười nhác. Hiện giờ còn tốt, qua thêm mấy năm nữa chỉ sợ tính khí này càng nặng thêm. Tới lúc đó chẳng những không có cảm kích, ngược lại là có một chút khổ đau cũng sẽ oán giận. Bọn đoàn luyện gia đinh cũng không cách nào đi đánh trận tử chiến gì nữa. Lưu Dũng nói xong, giọng điệu trở nên mãnh liệt, âm điệu bỗng nhiên cất cao lên, thân vệ xung quan đều liếc mắt nhìn sang.
Vẻ mặt Triệu Tiến trở nên rất nghiêm trọng, nhưng không có ngắt lời Lưu Dũng, Lưu Dũng lại nói tiếp.- Đại ca, Hưng Long Xã này tuy nói việc trước đó chúng ta không biết, thậm chí suýt chút nữa giấu diếm bỏ qua. Nhưng đây không phải thật rất tốt sao? Có người nắm lại được lòng người dần dần tan rã này, khiến mọi người trung thành với đại ca, khiến mọi người biết nhớ ơn. Thật nếu như tới lúc mấu chốt khẩn yếu, người Hưng Long Xã này thật sẽ liều mạng quên mình vì đại ca.
- Mấu chốt là phải do chúng ta nắm giữ. Cái này... Triệu Tiến nói được nửa câu không tiếp nữa, lại giơ tay xoa thái dương, hắn quả thật cảm giác được có chút đau đầu. Lưu Dũng bên đó cũng biết ý không nói lời nào nữa.
Đến hiện giờ mới biết được tồn tại của "Hưng Long Xã". Cái này quả thật không có gì đáng tự trách tức giận. Trong lòng Triệu Tiến cũng hiểu, gia đinh Nội Vệ và gia đinh nói trắng ra là cùng một thể. Trước khi lập nên Thập Nhân Đoàn, vốn dĩ không có khả năng nắm giữ quá tường tận.