Trần Thăng lắc đầu cười.- Đánh tới bây giờ, đệ cũng đã sớm quên mất chuyện cứu người. Triệu Tiến, huynh nói chúng ta gây loạn tới mức như thế này, đánh ác liệt như thế, từ trên xuống dưới còn có cách nào ấm ớ cho qua không?
Triệu Tiến cười trả lời.- Nếu như triều đình và khắp mọi nơi giống như huynh biết, như vậy chỉ cần chúng ta ậm ờ cho qua, bọn chúng nhất định sẽ ậm ờ cho qua. Nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Huống chi chuyện này bọn chúng giải quyết không được, duy nhất làm được chính là giả vờ không nhìn thấy.
Từ khi Du kích Vệ Bình Phương dẫn đại đội kỵ binh đi tập kích bất ngờ phản loạn Từ Châu, sắc mặt Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm vẫn bình tĩnh, nghiêm lệnh thúc giục các nơi bày trận, hơi chút chểnh mạn liền kéo ra ngoài thi hành quân pháp, khiến cho ai nấy im như thóc, không dám lên tiếng.
Ở chỗ cao, Tổng binh Lỗ Khâm hơi có chút khinh thường lẩm bẩm nói.- Đồ hèn mạt, nếu không phải y dẫn kỵ binh đi, sao lại khiến khinh kỵ phản loạn ngông cuồng như thế. Phản loạn này cũng rất ngu muội. Vào lúc này còn rình mò trận hình gì. Nặng nhẹ yếu mạnh cũng không biết, quả nhiên là kết cuộc bại vong.
Khinh kỵ đại đội quan quân phi nhanh về phương hướng bản đội phản loạn, nhìn khí thế hùng hổ xông ra, khinh kỵ phản loạn tất nhiên không dám ngăn trở, đều là đồng loạt chạy tứ tán.
Chiếu theo khuôn phép thường có nghĩ suy, những khinh kỵ phản loạn này khẳng định là lủi về báo tin rồi, lại không ngờ rằng, đại đội kỵ binh vừa đi xa, rõ ràng lại có không ít thám mã phản loạn cùng nhau trở lại, thiết chắc hẳn mới vừa rồi lượn một vòng thật lớn. Đây là đầu óc hỏng rồi, nặng nhẹ cũng không phân rõ, đợi đại đội các ngươi bị kỵ binh quan quân xông phá nát, ngươi nhìn thấy tin tức nhiều hơn nữa lại có lợi ích gì.
Sự tình như thế, nhưng hiện giờ quan quân không còn mấy người cưỡi ngựa, khinh kỵ phản loạn trở nên ngông cuồng không kiêng nể gì nhích sát gần dòm ngó, bên này khó chịu phải bắn tên, bọn chúng lại tránh né ra xa, khiến người ta thật sự nổi giận.
Vốn trước kia Tổng binh Lỗ Khâm đối với khiêu khích như vậy khình thường không thèm dòm tới, nhưng lúc tâm tình nóng nảy lại nhìn thấy một màn này, cơn tức này liền kiềm chế chẳng đặng.
Quay qua quay lại cũng chỉ quá một canh giờ, nhìn thấy phương nam bụi mù bốc lên, từ mức độ bụi mù kia và cước bộ càng gần lại, Tổng binh Lỗ Khâm biết kỵ binh nhà mình trở về rồi. Nói cách khác, những khinh kỵ phản loạn bên dưới kia cũng sẽ lập tức tan tác.
Nhưng trở về nhanh như vậy, kết cuộc thắng bại thật nghĩ cũng biết, điều này rất dễ dàng nghĩ liền hiểu rõ. Nếu như đại thắng, vậy thì sẽ ở nơi đó truy đuổi tàn quân, thu hoạch tài của, sao sẽ trở về sớm như thế, khẳng định là gặp phải thất lợi rồi.
Phản loạn Từ Châu kia không ngờ ngăn đỡ được đại đội kỵ binh lớn như vậy tấn công? Nhất định là Du kích Vệ Bình Phương đó khinh địch kiêu ngạo, đánh cục diện tất thắng thành bại trận. Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm trong lòng gấp gáp xoay chuyển, khóe miệng lại không kìm nổi mỉm cười, thật sự là không nén nổi vui sướng khi người gặp họa trong lòng.
Thanh thế như vậy, thân vệ Tổng binh lưu lại trong quân cũng không dám chậm trễ vội vàng cưỡi ngựa đi ra dò la, không bao lâu đã trở về bẩm báo.- Là kỵ binh của Vệ du kích.
Tổng binh Lỗ Khâm cười lạnh mấy tiếng, mặt trầm như nước, vui sướng khi người gặp họa mới ban đầu vừa thoáng qua, bất an đổ dồn vào tim. Vừa rồi Du kích Vệ Bình Phương đột nhiên tấn công bất ngờ bất kể thế nào tính ra đều là kết cục đại thắng, thậm chí mới đầu gặp phải ngăn trở nhỏ, dựa vào kỵ binh linh hoạt và tấn công cũng giữ được lợi thế. Du kích Vệ Bình Phương tham công danh tuy rằng rất vội vã, nhưng cũng là quan tướng dẫn binh lão luyện, tuyệt sẽ không dễ dàng trở về như vậy. Chẳng lẽ phản loạn...
Tổng binh Lỗ Khâm lớn tiếng ra lệnh.- Truyền lệnh các nơi, nghiêm trận phòng bị, phản loạn hung hãn không được có một mảy may buông lỏng. Kẻ trái lệnh theo phép trảm không tha.
Đang lúc thân vệ truyền lệnh, Tổng binh Lỗ Khâm trên ngựa ở chỗ cao đã nhìn thấy kỵ binh nơi xa, mặc dù từ xa không thấy rõ dáng vẻ, nhưng điệu bộ mặt ủ mày ê lại nhìn rất rõ ràng. Đích xác là bộ hạ của Vệ Bình Phương và đội kỵ binh của nhà mình. Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm ở trên ngựa thấp giọng mắng một câu. Một kỵ binh tiêu tốn tính ra trên hai mươi bộ tốt, còn phải luyện rất lâu, lần này thật không biết tổn thất bao nhiêu bù vào.
Du kích Vệ Bình Phương và bộ hạ nhà mình đều có chút bộ dạng không mặt mũi gặp người, thậm chí không muốn gặp mặt chủ tướng, rõ ràng muốn trở về thẳng bổn đội. Còn Tổng binh Lỗ Khâm vào lúc này lại đã nhìn thấy quân đội nhà mình, so với lúc đi đã thiếu đi rất nhiều. Đây càng khiến Tổng binh Lỗ Khâm tức tới không trút được vào đâu, lạnh lùng phát lệnh.- Gọi Vệ Bình Phương sang đây. Dẫn đội ra ngoài, lúc trở về không ăn nói rõ ràng với bổn tướng là được sao?
Thân vệ vâng dạ một tiếng vang dội, thúc ngựa đi gọi người, Du kích Vệ Bình Phương ngàn vạn lần không nguyện ý, vào lúc nào cũng không mập mờ cho qua được, chỉ đành mặt nhăn mày nhó thúc ngựa chạy sang. Khác với ở trên ngựa đáp lời trước đó, lần này tới được gò đất trước hết xuống ngựa chắp tay, làm đủ dáng vẻ, điệu bộ.
- Vệ... Tổng binh Lỗ Khâm kéo dài âm điệu, nhưng mới nói được một chữ hai mắt chợt trợn to, chỉ về phía nam nói.- Các ngươi lúc trở về thật có truy binh sao?
Vệ du kích này bị hỏi có chút ngây ngô, xoay đầu nhìn lại, cũng sắc mặt đại biến. Y cũng nhìn thấy cát bụi bốc cao kia, chuyện này thật không phải bụi đất bốc lên lúc bọn họ trở về còn chưa rơi xuống, nhìn thanh thế này, rõ ràng là đội nhân mã tầm vóc không hề thua kém, hơn nữa đang lao nhanh.
Du kích Vệ Bình Phương nằm hẳn trên đất, nghiêng tai lắng nghe trên mặt đất sắc mặt càng biến đổi lớn hơn, đứng dậy mới vội vàng nói.- Hơn ngàn kỵ binh. Ít nhất... ít nhất cũng là con số này.
Lúc nói lời này, trong giọng nói của Vệ du kích rõ ràng mang theo thanh âm run rẩy, cực kỳ hoang mang.
- Đội kỵ binh phản loạn của kẻ nào không ngờ có đại đội như thế. Vệ Bình Phương... ngươi còn đứng ngớ ra đó làm gì, còn không mau tụ tập kỵ binh. Đội kỵ binh chỗ bổn tướng cũng giao cho ngươi dẫn dắt. Mau tụ tập bộ hạ sửa soạn nghênh chiến. Truyền lệnh... truyền lệnh... các đội nghiêm trận phòng bị. Địch tập kích! Địch tập kích! Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm cũng không cần phong phạm danh tướng gì nữa, chỉ ở trên ngựa rống to hô lớn. Lần này Du kích Vệ Bình Phương kia cuối cùng sực tỉnh cũng hoảng hốt lên ngựa, la to gọi lớn triệu tập nhân mã.
Nhưng những kỵ binh quan quân trở về kia, thứ nhất là mỏi nhừ, thứ hai là chán chường sau khi trở về cũng không nghĩ gì khác, chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt. Ai ngờ được lại bị gọi tới cuống quýt như vậy, còn nói kẻ địch tập kích, đây càng khiến cho bọn họ kinh hoảng, tụ tập lại càng chậm hơn.
Phản loạn này không khỏi quá to gan lớn mật, quan quan phái đội kỵ binh đi đánh bất ngờ, bọn chúng không ngờ phái đội kỵ binh đi theo đằng sau tới đánh lén. Vào lúc này, nếu chẳng may xông loạn trận thế nhà mình, cục diện này thật chính là không cách nào thu dọn rồi. Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm vừa lớn tiếng hô quát điều động, vừa cảm thấy tay chân lạnh lẽo, lòng bàn tay nắm lấy dây cương toàn là mồ hôi lạnh. Phản loạn sao có kỵ binh nhiều như thế, sao chưa từng nghe nói qua, những nghĩa dân kia không phải tin tức rất nhanh nhạy sao?
Kỵ binh phản loạn Từ Châu tới rất nhanh, không quá bao lâu, Tổng binh Lỗ Khâm đã nhìn thấy đối phương xuất hiện, điều này khiến ông ta trong lòng không kìm nổi mắng to. Thật sự là đồ khốn khiếp, ngươi dẫn đội đánh bất ngờ bại trận trở lại, bị người ta theo sát như thế còn không biết. Nhưng có một điểm khiến Lỗ Khâm căm tức, theo sát phía sau cũng là chạy mất một đoạn đường, sao còn dám xông vào như thế, sức ngựa kham nổi sao? Chẳng lẽ không suy xét đường trở về.
Đợi lúc toàn bộ kỵ binh phản loạn xuất hiện ở trong tầm mắt, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm không kiềm nén nổi nữa chửi ầm lên. Hơn ngàn kẻ cưỡi ngựa gì, đây nhiều nhất cũng chỉ mới năm trăm kỵ binh. Vệ Bình Phương cái tên đốn mạt này hôm nay đầu óc bị lừa đá rồi sao?
Nhưng mặc dù chỉ là năm trăm kỵ binh này cũng khiến cho đại trận quan quân sẵn sàng đón địch có chút xao động. Ai cũng không ngờ được phản loạn rõ ràng có lá gan đánh lén, ai cũng không ngờ được phản loạn bất thình lình có đội nhân mã tầm cỡ như thế, hơn nữa nhìn nghiêm chỉnh vô cùng, hàng ngũ ngay ngắn. Kẻ hơi chút có kiến văn trong quan quân đều nhìn ra được, đây đã không xếp sau đội kỵ binh của quan quân rồi. Càng có nhiều người nhìn thấy được áo giáp và binh khí của phản loạn đều rất đầy đủ. Làm được như vậy quan quân thậm chí cũng không bằng.
Những kẻ không có kiến văn còn lại thì bị khí thế đối phương áp bức, không ở chỗ địa thế cao, không cách nào bao phủ toàn cục, cũng không biết kẻ địch rốt cuộc có bao nhiêu. Bọn họ chỉ nhìn thấy đội kỵ binh phản loạn ép sang, nghiêm chỉnh giống như tường sắt núi cao. Nếu như cứ như thế xông về phía mình, mình khẳng định ngăn cản không nổi, đến lúc đó vẫn là chạy trốn trước thì tốt hơn.
- Thứ mặc trên người bọn giặc đó là giáp sắt sao? Tổng binh Lỗ Khâm dụi mắt, không tin nổi nói. Lập tức Lỗ Khâm nóng vội, tức giận nói.- Mau nghênh địch, ở hết chỗ đó ngây ngẩn làm cái gì.
Ai cũng không ngờ được phản loạn có khí thế như vậy, cả đại trận quan quân cử động cũng chậm lại, trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, chút đình trệ này phải chậm trễ đại sự.
Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm tức giận mắng rút bội kiếm ra, vào lúc này, không biết chừng mình sắp phải tự dùng đao đón địch, bằng không cục diện có khả năng sụp đổ hoàn toàn rồi.