Vương Triệu Tĩnh thuật lại lời của Tân cử nhân, chẳng qua chỉ là chứng minh Tân Khải Thao này là một nhân tài, hơn nữa rất hợp với Từ Châu, Triệu Tiến nên đích thân đi chiêu mộ.
Mặc dù lời nói, cách nhìn của Tân cử nhân này không giống bọn Triệu Tiến, nhưng một người sĩ tử không dính đến Từ Châu có kiến giải như vậy, đã là có hơi chút đáng gờm rồi. Đích thực là xứng danh nhân tài.
Thật ra, Triệu Tiến cũng đã gặp tên Tân Khải Thao này. Vương Triệu Tĩnh dẫn vị này cả ngày đi dạo loạn Từ Châu, Triệu Tiến khéo hợp xuất hiện ở nơi nào đó, xa xa nhìn vài lần cũng rất bình thường.
Sau khi gặp qua người, mặc dù là từ xa nhìn thấy, đánh giá của Triệu Tiến đối với người này lại cao hơn không ít. Bởi vì khí chất của người này và Vương Triệu Tĩnh rất giống nhau. Gia đình giàu sang rất dễ nuông chiều phá hư con cháu, nhưng đồng dạng, dòng dõi giàu sang so với kẻ bần hàn càng có điều kiện nuôi dưỡng người tốt hơn. Tân Khải Thao này rõ ràng là loại chưa hề phí phạm.
Hơn nữa người này với Vương Triệu Tĩnh giống nhau cũng không chỉ là khí chất, còn bởi vì người này đích thực văn võ song toàn. Tin tức vốn ban đầu nghe ngóng được ở chỗ Khai Phong, nói người này thư kiếm song tuyệt. Theo cách nói của Vương Triệu Tĩnh, thư pháp ngân câu thiết họa của Tân Khải Thao này cực kỳ phi phàm, ngày cả Vương Hữu Sơn đều tán thưởng dị thường. (Ngân câu: móc bạc, thiết họa: tranh sắt. Dùng đầu câu bằng bạc vẽ trên miếng sắt rất được ưa chuộng từ đời nhà Hán, chỉ là lúc đó người ta thay bằng một miếng đồng)
Văn sĩ thư pháp tuyệt diệu cũng không hiếm lạ, nhưng nói ai đó văn võ song toàn luôn là qúa thổi phồng rồi, có lẽ biết Ngũ Cầm Hí liền được coi là võ nghệ cao tuyệt, nhưng thân ảnh chiêu thức của Tân Khải Thao lại khiến người ta nhìn ra, là võ nghệ chân chính tốn công phu rèn luyện. Theo người quan sát hắn nói, nhìn Tân Khải Thao luyện kiếm lúc rảnh rỗi, đó chính là bản lĩnh giết người thực sự.
Triệu Tiến không kìm được nghĩ, giữa thư pháp và kiếm thuật rốt cuộc có dính dáng gì, có lẽ đều coi trọng cánh tay, cổ tay và khống chế, lẽ nào có hiệu quả tương trợ lẫn nhau sao?
Bản tính Tân Khải Thao này trầm ổn thu liễm vào bên trong, tầm nhìn phi phàm, lại văn võ song toàn, càng không cần nói có thân phận cử nhân Đại Minh mang ý nghĩa hết sức nổi bật này, chiêu mộ người như vậy đến, đối với Triệ Tự Doanh có lợi lớn. Điều này hẳn là không nghi ngờ gì.
Tuy nhiên Triệu Tiến không vội, hắn vẫn đang do dự. Đã có người trước mặt hắn đưa ra điển cố Lưu Bị và Gia Cát Lượng, nói là trước làm chủ được Ngọa Long, sau mới có được ba phần thiên hạ.
So sánh này Trịêu Tiến rất không thích, tất nhiên cũng không có nghe theo. Triệu Tự Doanh từ lúc mấy người huynh đệ bắt đầu trên bãi hàng đùa giỡn, mãi một đường mở rộng đến nay, phải nói là nhảy vọt, cũng nói được là kỳ tích. Nhưng trong đó, thật không có công lao Ngọa Long, Phượng Sồ gì, toàn bộ dựa vào huynh đệ đao thương đổ máu đi liều mạng, dựa vào tính toán vận chuyển bao ngày bao đêm, đây mới có ngày hôm nay. Nếu nói hiểu biết, Triệu Tiến cảm thấy trong huynh đệ, Trần Hoảng kiến văn cao nhất. Phần trầm ổn quyết đoán kia thực sự giúp Triệu Tiến rất nhiều, mà Tân Khải Thao mới đến này tính là cái gì?
Đáng dùng, dùng được cũng có chỗ tốt, nhưng không cần đặt tới địa vị cao như vậy. Học vấn và hiểu biết của cử nhân này lại có bao nhiêu dùng được ở chỗ Triệu Tự Doanh, ngay cả kinh thư học vấn của Vương Triệu Tĩnh cũng không phát ra nổi hữu dụng gì.
Từ sau khi con trai sinh ra, Từ Trân Trân liền không muốn ở trong doanh trại. Theo lời nàng nói, trong doanh trại sát khí quá nặng, chỉ sợ dọa đến con cái, mà Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan hàng ngày cũng muốn làm việc, những thám tử tai mắt ra ra vào vào cũng phiền toái.
Triệu Tiến đối với lời này tất nhiên đồng ý. Sau khi tuyên bố đại hội tỷ võ sẽ cử hành ở châu thành Từ Châu, Hà Gia Trang liền vắng vẻ yên ắng, cả nhà đã dời vào bên trong đại viện vốn trước kia thuộc về Hà Vĩ Viễn, nơi đó đại đa số nhà cửa đã dỡ rồi chỉ chừa lại mỗi nội viện Hà Vĩ Viễn. Nơi đó rất hợp để chọn làm nơi cư trú một gia đình, bên ngoài thì có hai liên đội Thân Vệ trú đóng hộ vệ, một liên phòng giữ tại chỗ, một liên rải ra trấn thủ, nội viện thì có Ngưu Kim Bảo dẫn một đội hộ vệ thân tín nhất.
Rời khỏi quân doanh sang ở Hà Gia Trang này cũng tốt, sinh sống cũng tiện lợi, hơn nữa cũng dễ điều chỉnh tinh thần. Cũng là do trong quân doanh quân kỷ vô cùng kín kẽ, người có lúc rất khó khôi phục, đổi tới nơi thuần chỉ là để sinh sống, tựu chung thư thả được đôi chút, Triệu Tiến thi thoảng cũng sẽ nói chút việc công với nữ nhân trong nhà.
Vào tới trong nhà, Triệu Tiến không nén nổi oán giận nói.- Tất cả có phải đều bị ma nhập rồi hay không. Chuyện ta nhìn hiểu rõ được, bọn họ cũng nhìn thấy rõ ràng, sao ai nấy cứng đầu cứng cổ như vậy.
Từ Trân Trân dịu dàng khuyên bảo.- Mấy vị thúc thúc cũng là suy ngẫm cho cục diện phu quân, chắc chắn sẽ không có tâm tư xấu gì.
Triệu Tiến một tay bế con gái, một tay bế con trai. Con gái Triệu Phượng luôn muốn bắt lấy râu của Triệu Tiến, con trai Triệu Long tháng ngày sống cùng phụ thân ít ỏi, vẫn còn có chút sợ người lạ, chỉ là tò mò quay quẩn nhìn ngó.
Triệu Tiến thuận miệng hỏi.- Đối với tên Tân cử nhân này nàng thấy thế nào?
Từ Trân Trân cười nói.- Thiếp đây là một người giữ khuôn phép nữ nhân, nào dám tham dự đại sự trọng yếu cơ mật như vậy. Triệu Tiến lắc đầu nhìn qua, Từ Trân Trân mới cười nói tiếp.
- Nếu yên tâm đáng dùng, phu quân chiêu dụ sang đây là được, không dùng được thì không để ý tới. Tội gì hao tổn tinh thần làm chi?
Triệu Tiến ngẩn người, lại làm mặt quỷ với Triệu Long, dọa con trai giật bắn, lập tức lớn tiếng bật cười. Triệu Tiến buông con xuống, để cho Triệu Phương nắm lấy em trai, sau đó thản nhiên nói.- Nàng không nói lời này, ta còn nghĩ không thông mấu chốt bên trong. Nàng nói lời đó mới là lý lẽ chính đáng. Chẳng qua chỉ là một tên đọc sách muốn sang đầu nhập, dùng hay không dùng, dùng như thế nào, đều sớm đã có quy củ. Tại sao bọn huynh đệ coi trọng như thế, chẳng qua chỉ là đọc bình thoại diễn nghĩa nhiều rồi, cảm thấy tình cảnh giống như Triệu Tự Doanh này muốn lớn mạnh mở rộng, khẳng định phải có hạng người như Gia Cát Khổng Minh hoặc là Ngô Dụng vân vân. Chính bọn họ cũng không biết, người bên ngoài tới nhìn hao hao giống liền đoán chừng cảm thấy người bên ngoài tới này là hòa thượng biết tụng kinh.
Triệu Tiến cảm thán lại khiến cho Từ Trân Trân có chút mù mờ, không hiểu sao nói tới điều này. Triệu Tiến lại nói một câu không đầu không đũa.- Diễn nghĩa, truyền kỳ, chuyện xưa bọn họ ngày thường đọc không ít, nghe không ít, nàng chưa chạm tới đấy thôi.
Đầu thời Minh có Tam Quốc và Thủy Hử, sau đó tiểu thuyết bắt đầu rầm rộ, chuyên có nghệ nhân kể chuyện xưa như vậy. Sau khi Từ Châu trở nên hưng thịnh, người bậc này cũng đông đảo hơn nhiều so với trước kia. Khác với khua chiêng to mồm hát hí khúc, kể chuyện chẳng qua là một người một cái miệng mà thôi, là loại tạp kỷ rẻ tiền nhất hấp dẫn người ta nhất thời đại này rồi. Triệu Tiến biết bọn huynh đệ hoặc giả nói tất cả mọi người cao thấp Triệu Tự Doanh đều rất yêu thích nghe hát bình thoại, trong lúc hữu tình vô ý cũng bị thứ đồ giảng giải đạo lý bên trong đó ghi vào trong tâm. (Tiểu thuyết thời Minh có nghĩa là truyện chương hồi chứ không phải tiểu thuyết theo nghĩa bây giờ)
Tam Quốc, Thủy Hử còn có các loại tiểu thuyết diễn nghĩa, hễ là kẻ muốn làm đại sự, bên cạnh cần phải có một người đọc sách đa mưu túc trí. Gia Cát Khổng Minh chính là hình dạng nguyên gốc của hết thảy việc đời sau, chính ngay cả Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương dựng lên nước Đại Minh cũng phải có Thanh Điền tiên sinh Lưu Cơ phò tá.
Có rất nhiều người đều cho rằng người nhiều mưu mẹo, đứng ra làm chủ Triệu Tự Doanh là Vương Triệu Tĩnh, nhưng càng là người thân cận thì càng không nghĩ như thế, mọi người đều biết Vương Triệu Tĩnh xưa giờ đang làm cái gì. Y giống với mọi người gánh vác một nơi nào đó, mà không phải phò tá Triệu Tiến trông coi toàn cục. Muốn nói ai là hạng người gần giống với phò tá hơn, Trần Thăng chẳng ở đâu xa.
Nói cách khác, trong mắt mọi người, Triệu Tự Doanh Từ Châu thiếu đi mất hạng người đa mưu túc trí. Mà cái gã Tân Khải Thao kiến văn tuyệt diệu, trầm ổn thu liễm, văn võ song toàn vừa xuất hiện, mọi người đều cảm thấy đây chính là mưu thần phò tá ông trời đưa tới cho Triệu Tiến, chính là Ngọa Long, Phượng Sồ của Triệu Tiến Từ Châu. Nói thêm một bước nữa, cho dù không có bản lãnh lớn như thế cũng là ngàn vàng mua nhân tài, chiêu dụ được càng nhiều kẻ tới sau cũng đủ đáng giá.
Sau khi nghĩ hiểu được mấu chốt này, Triệu Tiến có chút khóc không nổi, cười chẳng đặng, nhưng một tấm lòng nhiệt huyết, ý tốt của mọi người cũng không nên giội một gáo nước lạnh như thế.
Từ Trân Trân bên đó nhìn tâm tình Triệu Tiến không tệ, suy ngẫm chốc lát mở miệng nói.- Phu quân gần đây vẫn luôn chiêu mộ người ngoại quốc vào xưởng rèn làm việc, thiết nghĩ muốn đúc pháo rèn súng hỏa mai. Nhưng thiếp thân nghe quản sự và bọn thợ rèn bên dưới nói, mấy người ngoại quốc này trừ một số cách làm mới, ý tưởng mới, tay nghề vân vân cũng rất tầm thường, giúp không được phu quân quá nhiều chăng?
Thợ rèn binh khí Triệu Tự Doanh đều xuất thân Từ Châu, hiện giờ cũng do bên chỗ Từ Trân Trân trông coi, có tin tức gì tất nhiên sẽ truyền tới.