Gạo trắng, lương thực đáng giá, nhưng nhất định phải bán ra mới đổi thành ngân lượng được. Vận binh tào đinh cùng với các phe các phái hai bờ Vận Hà lấy lương thực đổi tiền đổi vật chẳng qua là ăn bớt nước canh thừa. Hàng đống lương thực chân chính thì phải kể tới mua bán của thương nhân lương thực mấy trọng trấn then chốt của Vận Hà. Dưới gầm trời này các lộ nhân mã ăn tào vận ăn tào lương nhất là tầng lớp ở giữa và tầng lớp cao, lợi lộc của bọn họ đều tới từ nơi này.
Tào lương vận chuyển lên phía bắc thật sự ra chính là lương thực phía năm vận chuyển lên phía bắc. Lương thực các nơi Hồ Quảng, Giang Tây, Chiết Giang và Nam Trực Lệ thông qua đường thủy đường bộ trước hết giao nộp tới các điểm đầu đặt ra ở các nơi, sau đó tụ tập mấy chỗ trọng trấn then chốt của Nam Trực Lệ nhập vào kho, sau đó nữa mới sẽ thông qua tào thuyền vận chuyển lên phía bắc.
Vốn ban đầu điểm đầu then chốt tu tập tào lương trên Vận Hà có ba nơi, Dương Châu, cửa sông Thanh Giang và Từ Châu. Nhưng sau khi Vận Hà Từ Châu đổi dòng sang Ca Hà Bi Châu, phần tào lương thuộc về Từ Châu đã tụ tập về chỗ cửa sông Thanh Giang. Cũng giống như vậy, tào lương tụ tập ở Dương Châu cũng phải tới nơi cửa sông Thanh Giang nhập vào kho lần nữa mới được phân chia ra.
Nói cách khác, mấy trăm tới hơn ngàn vạn thạch lương thực ngoài sổ sách quan phủ đại đa số đều ở cửa sông Thanh Giang, rất nhiều đã tồn trữ trong quan kho quang minh chính đại rất lâu rồi, do các phe các phái dính líu vào biến thành tiền của phân phát cho khắp nơi.
Vân Sơn Hành của Triệu Tự Doanh như nay cũng là một khâu trong chuyện chia nhau món lợi tào lương này, hơn nữa còn là một khâu trọng yếu nhất. Tào lương này đích thật dính líu tới mọi mặt, dưới có thổ hào nơi thôn làng, trên có quan to quyền quý triều đình, là lợi ích của một đám đông người vô cùng khổng lồ, ai muốn chạm vào đều sẽ thịt nát xương tan. Nhưng đây cũng thoát ra khỏi phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh ở ngay bên cạnh Vận Hà, còn là bên cạnh một đoạn sông Vận Hà khẩn yếu nhất đáng giá nhất.
Hơn nữa Triệu Tự Doanh còn làm một chuyện đó chính là mối làm ăn thông qua tào lương đổi rượu, đổi lương thực đủ nhiều thành bạc thật, đây là chuyện có lợi thật lớn. Nếu như không có Triệu Tự Doanh sẽ có hàng đống lương thực hư hao lãng phí, mặc dù cũng không ai đau lòng, nhưng đổi được ngân lượng há không phải càng tốt hơn sao.
Chợ lớn Thanh Giang này tồn tại, càng làm cho thương nhân buôn lương thực tìm tới con đường mua bán có hiệu quả hơn. Ngoại trừ những điều đó còn có thương nhân nảy ra ý làm chuyện làm ăn buôn bán như thế này. Đi theo con đường hãng thuyền Dư gia, vận chuyển số tào lương tới cảng biển Thiên Tân sau đó dùng tào thuyền bỏ trống vận chuyển hàng hóa trở về phía bắc càng đáng giá tiền hơn nữa.
Tào lương đổi rượu, chợ lớn Thanh Giang còn có hãng thuyền Dư gia, đều khống chế trong tay Triệu Tự Doanh, thương nhân bán lương thực của cửa sông Thanh Giang Triệu Tự Doanh tất nhiên cũng chèo kéo, cũng hiểu được rất rõ ràng biến động nhỏ bên trong đó.
Mấy năm trôi qua, người ngoài có lẽ không rõ ràng, nhưng kẻ chân chính giao thiệp trên tào vận đều hiểu rõ được biến hóa này. Bả tổng tào vận kia là hạng người có vai vế trên tào vận tất nhiên hiểu rõ điều này. Cho nên cửa sông Thanh Giang nhiều đại thương nhân buôn lương thực như vậy không đi tìm lại tìm thẳng tới Cảnh Mãn Thương trấn Ngung Đầu.
Y chính là biết rõ, Cảnh Mãn Thương to gan lớn mật này như nay coi như là tổng quản lương thực của Triệu Tự Doanh, trong tay chưa chắc có bao nhiêu lương thực tồn trữ nhưng lương thực điều động ra được lại cực lớn. Có Triệu Tự Doanh ở sau lưng, bất kể nhà ai ở cửa sông Thanh Giang không phải nể mặt, cho nên có cần gì đều phải tìm thẳng tới chỗ Cảnh Mãn Thương này, không cần lo âu cung ứng cũng không cần lo lắng giá tiền gì.
Thứ nhất là bốn vạn thạch, thứ hai là sáu vạch thạch, thứ ba cũng sẽ không nhỏ hơn con số này, tiền khuân vác không cần lo lắng chỉ cần chất lương thực tới chỗ bến thuyền là được rồi, hơn nữa còn là chiếu theo giá hiện thời trả tiền.
Không cần suy tính phí khuân vác, một thạch gạo cần giảm bớt một thành thậm chí một thành rưỡi tiêu tốn, cũng chính là để cho Cảnh Mãn Thương kiếm lợi. Một thạch gạo mấy trăm văn, một thành không phải món tiền lớn gì, nhưng chính là mối làm ăn lớn mười vạn thạch, một thành hoặc một thành rưỡi chính là một khoản tiền lớn đáng phải xem xét tới rồi.
Hơn nữa nơi cửa sông Thanh Giang này buôn bán trao đổi hàng đống lương thực, đã không còn cách nói chiếu theo giá cả hiện thời gì nữa. Bởi vì từng thời từng khắc đều có số lượng lớn lương thực tồn trữ ở trong các kho lương, các nhà đều chờ đợi bán ra, bán ra được đã là tốt, nào có nói gì tới giá tiền. Còn cách nói giá cả hiện thời này càng là để cho Cảnh Mãn Thương kiếm lợi. Cuối tháng hai chính ngay mùa dễ gây đói kém, lúc này giá lương thực đang đắt đỏ.
Mặc kệ là phí khuân vác hay là giá cả hiện thời, đây đều là khuôn phép trong buôn bán tào lương Nam Trực Lệ chưa bao giờ có qua. Nhưng ngay tại cuộc buôn bán này, mọi người đều hiểu rõ được ý tứ bên trong đó, cái không hợp khuôn phép nảy ra này chính là lợi lộc của bản thân Cảnh Mãn Thương.
Hiện giờ Cảnh Mãn Thương không phải buôn bán chuyện làm ăn nhà mình mà là làm việc cho người ta, khoản thu vào cũng chỉ trông cậy những lợi lộc huê hồng đó. Chiếu theo khuôn phép chốn kinh thương, nếu như đã cho chỗ tốt như vậy phải nên tận lực làm việc.
Năm ngoái Triệu Tự Doanh cắt sông gây chuyện náo loạn, lương thực mùa đông đại đa số không kịp vận chuyển tới phương bắc. Năm nay sau khi sông tan băng, hàng đống lương thực tồn trữ năm ngoái cộng thêm mùa xuân năm này, trên Vận Hà khẳng định sẽ rất bận rộn chen chúc. Lúc này muốn đưa hàng hóa làm ăn của riêng một người đi phương bắc đã rất khốn khó. Huống chi năm ngoái ngăn sông, chuyện làm ăn của bản thân bọn thương nhân lương thực lớn cũng gặp trắc trở. Thật không dễ dàng sông mới tan băng tất nhiên phải lo nghĩ tới nhà mình trước tiên, cũng có thứ bậc từ trước tới sau, chuyện làm ăn tạm thời chen vào này được nhờ.
Lúc này trên mặt đất Giang Bắc Nam Trực Lệ cũng chỉ có Vân Sơn Hành của Từ Châu mới tạm thời triệu tập được lương thảo, điều thuyền bè đúng hạn lên đường, những chỗ tốt vượt xa lệ thường này chính là lợi thế đưa cho Cảnh Mãn Thương. Phải biết rõ Bả tổng này trên tào vận tuy rằng là hạng người không nhỏ nhưng cũng không điều động được tào thuyền.
Bả tổng kia làm việc rất chu toàn kín kẽ, trước hết chi trả một phần tiền đặt cọc, sau đó khéo léo biểu đạt ý tứ này, mọi người đều kiếm ăn trên Vận Hà, khuôn phép đều hiểu rõ, trước đây cũng có giao tình, rất nhiều việc một chút đã thấu đáo.
- Không sợ Tiến gia cười chê, tiểu nhân tham tiền ở Nam Trực Lệ cũng là kẻ nổi danh. Hơn nữa chuyện làm ăn mười mấy vạn thạch này chẳng qua là xoay vòng ngày thường, sông người này muốn mau chóng một chút, ngân lượng cho quá sảng khoái. Trong lòng tiểu nhân nảy sinh nghi hoặc, dùng quen biết lúc trước nghe ngóng thoáng chốc.
Mọi người biết rõ lòng tham của Cảnh Mãn Thương này, cũng biết đối với vận chuyển lương thực của Vân Sơn Hành mười mấy vạn thạch không tín là con số lớn gì, lại làm sẵn đủ loại tiện lợi tìm tới cũng là bình thường. Nhưng Cảnh Mãn Thương này làm việc vì Triệu Tiến, lòng dạ lại không giống trước kia. Dù sao cũng là hạng người từng lăn lộn làm ăn còn dám làm chuyện mạo hiểm hạ sát thủ, khẳng định sẽ nghĩ ngợi rất nhiều.
Nhưng Bả tổng tào vận đó cũng không có ý định che giấu bản thân, đối với y cũng là một cánh cửa làm ăn. Thứ y cho Cảnh Mãn Thương là giá tiền là giá cả hiện thời của Nam Trực Lệ. Người khác cho y chính là giá cả hiện thời của Sơn Đông, lúc vận chuyển lương thực lại có một số lợi kiếm được. Như vậy vừa có lợi lớn đáng mưu đồ, vừa bán ra được phần nhân tình với phương bắc lẫn phương nam, cớ sao không làm.
Mặc dù không dùng tai mắt ngầm của Triệu Tự Doanh, Cảnh Mãn Thương dùng quen biết của nhà mình cũng dò la ra được rất nhiều tin tức. Chẳng hạn như Bả tổng tào vận này là tín đồ thắp hương. Cái này không có gì hiếm lạ, tào đinh vận binh kiếm cơm trên Vận Hà tám chín phần mười đều là người trong Bạch Liên Giáo, Văn Hương Giáo. Nói Bả tổng này đoạn tháng ngày trước kia xuất ra một đống hàng hóa ở cửa sông Thanh Giang có một số đồ cổ trân quý đáng giá, còn lấy ra một đống vàng thỏi đổi bạc trắng và tiền đồng, khoản thu vào rất là hậu hĩnh.
Cửa sông Thanh Giang này là chốn phồn hoa giàu có nhất trên đời này, hàng hóa lưu chuyển hữu hiệu nhất, nhà giàu đông đúc đòi hỏi đối với đồ cổ trân quý cũng lớn, hơn nữa nơi này cách Dương Châu rất gần, bọn thương nhân buôn muối đối với đòi hỏi này thậm chí còn có điều vượt xa hơn. Về phần vàng thỏi đổi bạc, ngoại trừ mấy cảng biển làm ăn buôn bán với Oa quốc, dưới gầm trời này chỗ thuận lợi như cửa sông Thanh Giang không nhiều.
Dựa theo tin tức Cảnh Mãn Thương nghe ngóng, đống đồ cổ trân quý này lai lịch không rõ hơn nữa tốt xấu trộn lẫn, giá trị liên thành cũng có, đồ dỏm hàng giả cũng có. Chiêu số bậc này người thông minh cũng hiểu, giống như là ổ tàng trữ của ổ cướp lớn gì đó, hoặc là hàng lậu chứa chấp trong tay thống lĩnh mấy phủ thậm chỉ thống lĩnh một tỉnh. Tuy nhiên phần của cải tàng trữ này đã không cần lo lắng khổ chủ truy cứu, dám lấy ra, thiết nghĩ cũng không sợ truy cứu nữa. Vả lại Bả tổng này ở cửa sông Thanh Giang cũng là hạng người trong quan phủ có tên tuổi, thứ đồ y cầm ra, thân phận nhà mình cũng coi như đủ đảm bảo, cho nên ra tay có chút thuận lợi.