Mặc dù phá hủy Mộc gia ở phủ Đông Xưởng, nhưng uy vọng của giáo chủ Từ Hồng Nho lại không lớn bằng lúc trước, mặc cho ai cũng biết chỗ cốt lõi của giáo phái mình bị tinh nhuệ Từ Châu tới lui như ở nhà, kính trọng và ngưỡng mộ vân vân trong lòng đều phải giảm bớt. Tuy nhiên lúc Từ Hồng Nho nổi quạu, đối với người bên dưới mà nói vẫn là sấm giật chớp rung như cũ, bọn người dù không cam chịu, không bằng lòng đều khom người cúi đầu.
- Ý giáo chủ rất rõ ràng, Từ Châu và quan quân lưỡng bại câu thương mới là kết cuộc tốt nhất với chúng ta. Quan quân điều động ra sáu ngàn tinh binh, Từ Châu cũng động dụng gần bốn ngàn người. Binh mã như vậy khẳng định sẽ không một trận đinh ra thắng bại mà phải cần giằng co lẫn nhau vài ngày. Các vị phải thừa cơ đi làm, không được để cho quan quân chiến thắng nhanh chóng cũng không được khiến cho Triệu Tự Doanh đứng ở thế thượng phong. Hiện tại địa vị của Tạ Minh Huyền ở trong Văn Hương Giáo đã rất cao, tất cả đều nói Từ Hồng Nho tin cẩn y, thậm chí còn phải vượt qua Từ Hồng Cử em ruột của mình.
Từ Hồng Nho lại nói.- Quan quân người đông thế mạnh, lần này thắng chắc không có gì phải nghi hoặc. Nhưng không được để cho quan quân thắng dễ dàng như thế. Binh mã Bảo Định là quân đất lạ, dù chí công vô tư thế nào cũng có ý niệm giữ gìn thực lực nhà mình, khẳng định sẽ xua binh mã Sơn Đông đánh trận đầu. Binh mã Sơn Đông chết bị thương càng nhiều, lợi thế đối với bản giáo càng lớn. Một dãy dọc đường Tế Ninh, Kim Hương, Như Đài phải sẵn sàng. Đại đội Triệu Tự Doanh cử động, tất nhiên sẽ trưng mộ dân tráng, bảo nhiều giáo chúng trung thành của giáo ta gia nhập, chờ hiệu lệnh.
Có giải thích của Tạ Minh Huyền, mệnh lệnh của giáo chủ Từ Hồng Nho liền trở nên rõ ràng. Hơi chút suy xét tất cả đều nhận ra được chỗ tốt bên trong. Tiêu hao binh mã bản xứ Sơn Đông về sau chuyện mọi người làm càng thêm tự tại, đến lúc đó cũng ít đi một phần trở ngại. Ý của giáo chủ lại không phải muốn để cho Từ Châu thắng, chỉ chẳng qua muốn khiến cho bọn chúng thua muộn một trận mà thôi.
Đến lúc đó quan quân đánh nát Từ Châu, sức mạnh của chính quan quân cũng bị hao tổn lợi hại, đối với của cải Từ Châu chắc chắn cũng là có lòng không có sức. Đến lúc đó chính là cơ hội mọi người tới rồi. Giáo chủ thật là bậc tài trí bày mưu tính kế, cả bàn cờ đều suy tính rất kỹ càng. Nghĩ hiểu được điều này, tất cả đều phải tâm phục khẩu phục.
Tuy nhiên không ai ngờ được một điểm, đặt ở trước đây, tất cả vốn sẽ không hoài nghi quyết định của giáo chủ Từ Hồng Nho, hiện giờ lại khác.
- Chư vị chớ nên hoảng loạn. Đầu sỏ Từ Châu kia giao chiến với quan quân, chính là Phật Tổ phù hộ tới nơi này, khiến bọn chúng lưỡng bại câu thương, làm cho bản giáo rộng lớn thêm.
Nói xong mấy lời khách sáo này, mọi người đều tự giải tán, trước giờ tất cả đều sẽ lưu lại chỗ Vận Thành nịnh hót, mặc dù không nhìn thấy được giáo chủ Từ Hồng Nho, nhưng lấy lòng thân tín bên cạnh Từ Hồng Nho cũng không thiếu được. Nhưng hiện giờ tất cả lại không nhiều lòng dạ như thế, kẻ hiểu việc còn lưu lại một phần lễ vật mới đi, kẻ không thông hiểu nghênh ngang rời đi. Hiện giờ mảnh đất Từ Châu kia đã sắp phải bắt đầu đánh nhau, ai còn có lòng dạ làm mấy trờ hư tình giả ý này.
Người cốt lõi của Văn Hương Giáo Sơn Đông đối với bản tính của người Từ gia đã rất rõ ràng. Mặc dù bề ngoài không để ý, nhưng kẻ nào lễ nghĩa không cung kính, ai lấy lòng không đủ tận tâm, người Từ gia rất là để ý, nói không chừng lúc nào đó chính là duyên cớ trút giận hỏi tội. Trước nay mọi người đều không dám khinh mạn ở nơi đó, hiện giờ cũng không đếm xỉa tới nữa. Hơn nữa Từ Hồng Nho ở Vận Thành bị thiết kỵ Từ Châu đánh vào sau đó nghênh ngang rời đi, hứng chịu đả kích rất lớn đã không còn quá để ý chuyện nhỏ.
Một đám đầu mục có thực lực của Văn Hương Giáo tâm tư lại có lung lay, có lòng dạ cân nhắc tự lập thành một phái, cũng có kẻ cấu kết với giáo phái trên đất Sơn Đông như Nam Vô Lượng Môn, Hắc Hổ Giáo, còn có người đi nịnh bợ Vương gia co rút về Loan Châu. Nhưng đều chỉ làm lén lút, có mấy kẻ hiên ngang ló đầu đều bị chém giết nhanh gọn, đây chính là ý hổ chết không ngã.
Ở nội đường của Văn Hương Giáo, Tạ Minh Huyền mở miệng hỏi.- Trận chiến giữa quan quân và Triệu Tự Doanh, giáo tôn cảm thấy phần thắng của quan quân lớn hơn sao?
Nội đường không có người ngoài, Từ Hồng Nho khoanh chân ngồi ở một chỗ, hai mắt khép hờ, cứ an tĩnh như vậy chốc lát, Từ Hồng Nho chậm rãi mở miệng nói.- Lỗ Khâm là một kẻ bản tính nóng nảy cứng cỏi, dẫn binh cũng coi như thận trọng. Nhưng binh mã Bảo Định mấy chục năm chưa trải qua việc chinh chiến, đánh nhau với ác đồ Từ Châu như lang như hổ, sao sẽ có phần thắng chứ?
Văn Hương Giáo muốn mưu đại sự, đối với quan tướng dẫn binh khắp vùng kinh kỳ đều tra xét rất cẩn thận, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm tất nhiên cũng nằm trong số đó.
Tạ Minh Huyền khóe môi mấp máy, trên mặt vẫn thản nhiên mở miệng nói.- Cho dù không có phần thắng, dầu gì cũng là binh mã trải qua huấn luyện của triều đình. Triệu tặc dù có ngoan cố cỡ nào, tất nhiên sẽ có chết bị thương, tiêu tốn. Ít nhiều cũng sẽ có đôi bên cùng tổn hại. Chỉ là những giáo chúng làm việc vì quan quân kia tránh không khỏi cũng phải bị dính vào.
Từ Hồng Nho mở trừng mắt lạnh lùng nói.- Với cách làm việc cẩn thận của Triệu Tiến kia, những kẻ muốn trà trộn vào bên cạnh binh mã Từ Châu cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.
Tạ Minh Huyền trong đáy mắt có một tia ý cười, trên mặt lại lộ ra thần sắc kính nể, mở miệng nói.- An bài này của giáo tôn thật là cao minh, tuy nhiên thuộc hạ có chút lo lắng. Làm như thế sẽ tổn hại tới nguyên khí của bản giáo ở Sơn Đông hay không?
Với khí độ kiềm nén của Từ Hồng Nho vào lúc này cũng không nén nổi giận dữ.- Nguyên khí của bản giáo là những tín đồ thắp hương thành kính kia, không phải những kẻ sâu mọt dựa vào hương khói tự nuôi béo mình, không nghĩ tới đại sự của bản giáo, luôn muốn tiền đồ nhà cửa bản thân. Bọn chúng yếu đi, chết hết, đối với bản giáo rất có hữu ích.
Từ khi Triệu Tiến dẫn người xông vào huyện Vận Thành, cướp Mộc Thục Lan rời đi, thực lực Văn Hương Giáo ở Sơn Đông dần dần không còn tâm phục được nữa. Hiềm rằng những kẻ này vẫn đều là bộ hạ thân tín của Từ gia, đây sao không khiến cho Từ Hồng Nho oán khí đầy bụng.
Vào lúc này, Tạ Minh Huyền cũng không lên tiếng nữa, giọng điệu của Từ Hồng Nho cũng đè xuống chậm rãi.- Bọn chúng, lòng dạ những kẻ đó bổn tọa đều biết rõ, chẳng qua chỉ là cân nhắc leo trèo lên trên, chỉ là suy tính tới tài của tựa trời chỗ Từ Châu kia. Bổn tọa chỉ ra một con đường cho bọn chúng, bọn chúng chắc chắn sẽ giống ruồi bọ tụ tập sang đấy. Minh Huyền, có một số kẻ lòng dạ thận trọng, ngươi phải khiến cho bọn chúng vứt bỏ nghi ngờ.
Tạ Minh Huyền khom người lãnh mệnh, sau khi đứng dậy lại hỏi.
- Giáo tôn, lần đại chiến giữa quan quân và Từ Châu này tóm lại có cơ hội, bản giáo cứ như vậy án binh bất động sao?
- Phải nghiêm trận chờ đợi, nếu như lần này có cơ hội, tất nhiên không được bỏ qua. Cho dù lần này không có cơ hội, sau lần đánh nhau to này, bất kể quan binh hay Từ Châu chắc chắn đều phải nghỉ ngơi dưỡng sức. Tới lúc đó mới là cơ hội chúng ta đến rồi. Từ Hồng Nho nói thần sắc trở nên kiên định.
Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm đã nán lại ở Tế Ninh Châu ba ngày, ông ta dĩ nhiên biết binh quý thần tốc, nhưng cũng biết không có lương thảo sung túc, binh mã dưới trướng lòng quân không ổn, chớ nói chi đại thắng, nổi lên gây loạn cũng chưa biết chừng.
Nhưng mặc kệ ông ta thúc giục thế nào, lương thảo trên đất Tế Ninh trù bị vẫn luôn chậm chạp, khiến cánh binh mã Lỗ Khâm thống soái chỉ có lương thảo dùng đủ cho năm tới sáu ngày. Chút đồ như vậy, tới được chô huyện Ngư Đài dừng lại hai ngày đã chẳng còn lương thảo đủ dùng. Chẳng lẽ đi cướp đoạt trên đất Sơn Đông sao? Càng lớn hơn nữa có khả năng là bị loạn dân Từ Châu vô pháp vô thiên kia kéo tới đánh lén, đến lúc đó đại bại thua thiệt.
Tổng binh Lỗ Khâm không muốn tự mình ra mặt, như vậy đôi bên sẽ không còn khoan nhượng nữa, nhưng phụ tá và quân tướng thân tín bên cạnh không ngừng đi khắp chốn Tế Ninh Châu đòi lương, nhưng bên phía Tế Ninh Châu đều đùn đẩy.
Lý do thoái thác chính là bởi vì tào vận đứt mất, lương thực tồn trữ chỗ Tế Ninh Châu phần lớn cung ứng cho đất trọng yếu kinh kỳ. Nếu như trích ra cấp cho quân mã bình loạn dùng, thiên tử, nội cung và triều thần cùng với bá tánh kinh thành phải hứng chịu tai họa rất lớn. Chỉ là loạn dân hèn mọn gọi nhau tụ tập sao so được với điều trọng yếu này không?
Nguyên do bên trong cũng đơn giản, bên phía Tế Ninh Châu muốn năm thành, cũng chính là trích phát ra mười thạch lương thảo, cho ra thật sự năm thành, trong quân kê khai ra nhận mười thạch, về phần năm thành giữ lại thì là chỗ tốt chỗ Tế Ninh Châu.
Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm tất nhiên sẽ không đáp ứng điều này, thường lệ chẳng có được quá bảy thành, nếu như để cho chỗ Tế Ninh Châu lấy đi ngũ thành, như thế vốn liếng nhà mình duy trì thế nào. Quân lương vốn cắt xén bảy tám phần, tiêu hao mấy trăm gia đinh thân vệ trong tay, một hai doanh trại biết đánh đấm, của cải và bản thân mình, chỗ tốt nịnh bợ chỗ dựa, quan trên toàn phải lấy ra trong lương thảo này. Vốn cho rằng quân đất lạ xuất chinh, lại là chuyện khẩn cấp quan trong triều thúc giục, chiếu theo lệ thường phải lấy được cung ứng khắp nơi nhiều hơn một chút, kết cuộc lại ít hơn bình thường, điều này ai ưng thuận được.
Không chỉ là mỗi mình Lỗ Khâm chẳng chịu cho, phụ tá và bọn thân tín cũng phải dựa vào điều này phát tài, bọn họ cũng tuyệt đối không ưng thuận được, tất nhiên tranh cãi không chịu yếu thế bên phía Tế Ninh Châu.