Lại có người nghĩ rằng người thông dâm với cung nữ này chính là Lý Chấn Nam. Tiền bạc trong tay y trông coi giống như nước chảy, lại lui tới với hiệu cầm đồ mặt thiết như vậy, Lý Chấn Nam hiểu rõ khẩn yếu của chuyện này, một khi bị tra ra phụ thân của đứa con là y, đừng nói là gia sản chức vị, ngay cả tính mạng cũng khó bảo toàn, dứt khoát bỏ ra một số tiền lớn để hiệu cầm đồ này đón người rời khỏi. Nói thì buồn cười, xung quanh vương phủ này có nhiều cửa hàng, phần đông đều là của hạng người thủ đoạn thông thiên trong vương phủ.
Đón người ra ngoài đưa đi, thu xếp ổn thỏa chỗ đáng tin cậy vốn tưởng rằng chuyện này dừng lại ở đây, chưa từng nghĩ rằng hiệu cầm đồ lại đột ngột đổi chủ. Nói là ông chủ bị người ta ra giá cao, không thể không bán, càng không ngờ tới việc bán đứt không chỉ là cửa hiệu còn có tin tức bí mật này nữa, còn không nghĩ đến chính là, người mua cửa hiệu này lại là người của đại tặc Từ Châu.
Lưu Dũng trầm giọng nói.- Ở bên chỗ Vệ Huy Hà Nam đã điều tra rồi. Phủ Lộ Vương không dính vào chuyện này, tin tức từ phủ Lộ Vương Sơn Đông đến lúc sáng nay. Đại ca hẳn đọc qua rồi. Bây giờ phủ Lỗ Vương bên kia cũng là dồn công sức chốn triều đình, không có phái người tới đây.
Triệu Tiến nói như chém đinh chặt sắt.
- Nếu như đã xác định, vậy thì bắt đầu truyền tin động thủ.
Trước sau mười lăm tháng chạp, tất cả các hiệu buôn lớn ở kinh thành sẽ phải đóng cửa nghỉ ngơi, đợi năm sau sẽ mở cửa lại. Hai mươi ba tháng chạp, bên trong nha môn các cấp từ trên xuông dưới cũng chỉ có thư lại và sai dịch trấn thủ, bọn quan viên chăm chỉ thì đi xem một chút, chuyện cấp bách nhất của bọn họ lúc này chính là nhận tặng lễ vật, đưa tin tức cho nhau.
Vào mùa lễ tết này, những đường phố bình thường buôn bán náo nhiệt sẽ vô cùng vắng vẻ, còn những nơi giàu sang bình thường vắng vẻ thì lại vô cùng náo nhiệt, xe kiệu rộn rịp, tôi tớ đi theo, tất cả đều ra ra vào vào nhộn nhịp.
Không nói tới bọn quan viên ngoại triều tới lui, lúc này cũng là lúc kiểm nghiệm ân tình ấm lạnh nơi nội cung. Bọn Thái giám, hoạn quan có vai vế trong cung ở bên ngoài cung cũnng có nhà cửa phủ đệ. Khắp nơi nịnh bợ thông đồng cũng là muốn đưa lễ cung phụng nghênh đón, nhà ai nhiều người, nhà ai ít người, liền lộ rõ ra ấm lạnh rồi.
Chỉ có điều kẻ ở bên ngoài được nhận lễ đều là kẻ có thân phận đang nắm triều cương, những hoạn quan thật sự suy bại ngay cả xuất cung cũng không cho, chỉ được ở hang ổ của mình.
Sau mười lăm tháng chạp, trong cung bận rộn lo liệu, kẻ dưới đều đã làm thành thạo rồi, việc triều chính cũng rảnh rỗi, bọn quan to thương cảm thuộc hạ vào lúc này cũng ít đi tới phòng trực, để cho tiểu bối kẻ dưới đi ra ngoài vui đùa một phen. Ai cũng có lúc này lúc khác, phô trương đã thành nghiện, chờ tiến lên tiếp hoặc lụn bại, hoặc không được đếm xỉa tới, hoặc là làm không nổi nữa, đó lại là một chuyện khác.
Trên đường cái phía thành tây, một chiếc xe ngựa phóng đi thật nhanh, không mảy may né tránh những người xe cộ đi đường, đi theo xe ngựa có hai gã kỵ sĩ, cũng mặc trang phục đội nhân mã sĩ doanh, cũng có dáng vẻ vênh váo tự đắc.
Từ xe ngựa đến con ngựa, càng xe, màn che kia đều vô cùng xa hoa. Nếu như là quan lâu năm trong Lễ bộ ở nơi này, liếc mắt đã moi móc ra được rất nhiều chỗ lỗi phạm vào cấm kỵ, nhưng ngày nay còn ai để ý việc này. Trong nhà thương gia giàu có dùng vàng bạc khắc rồng vẽ phượng cũng thấy không ít, ai còn nói tới được sao?
Hai gã kỵ sĩ hộ vệ xe không ngừng lớn tiếng hét lớn.- Xe ngựa của Ngự Mã Giám Trương công công, tất cả tránh ra.
Nhìn thấy những bá tánh dân thường không kịp né ra, lập tức một ngọn roi ở trên ngựa quất xuống, sau đó còn cười ha ha, ven đường có người thấp giọng lầm bầm.
- Nếu không phải năm Thiên Khải, ta còn tưởng đâu là Bát Hổ Trương Vĩnh thời Chính Đức Gia đấy.
- Trương Vĩnh đó vẫn là được chết già đấy, làm việc còn có chút có chừng mực. Vị Trương công công này chính là đã bái Ngụy Trung Hiền làm nghĩa phụ. Tuy nói rằng bây giờ chỉ là quản quân, nhưng ngay tức khắc sẽ làm Thái giám.
- Vội vã đi như thế làm gì? Tự tìm cái chết để đầu thai sao?
- Nhận lễ, vừa mới nở mày nở mặt đấy, liền thích người ta nịnh hót bợ đỡ. Hắn không phải là mua tiểu thiếp xinh đẹp bên thành tây sao, có lẽ vội vã qua đấy gặp gỡ.
Người ven đường hi hi ha ha bàn tán. Nhận lễ được người nịnh bợ, hiển nhiên không được bỏ ở bên trong hoàng cung đại nội, nhưng ở chỗ ở riêng ngoài cung thì quang minh chính đại. Đối với kẻ mới mới được vinh hiển lại có được lợi, được người ta nịnh bợ lại được nở mày nở mặt sung sướng, đây chính là hưởng thụ khó có được, vào lễ tết này phải nên xuất cung sớm một chút, vội vàng chạy tới nhà cửa bên ngoài.
Hai chiếc xe ngựa đằng trước đi chậm rì rì, nghe phía sau hối thúc, cũng không dám ngăn cản. Một chiếc thì cuống quýt tránh qua ven đường, một chiếc lúc xua đuổi gia súc, con vật kia lại giở chứng, cứ như vậy chắn ngang giữa đường không động đậy, vừa hay chặn con đường này lại.
Xe ngựa của Trương công công kia cũng đành chịu, phu xe chỉ còn nước hô quát ngừng lại, hai gã hộ vệ cưỡi trên ngựa tiến đến mắng to, ra lệnh cho phu xe kia tay chân nhanh một chút. Phu xe vội vàng vâng dạ, nhưng lúc này, càng gấp gáp lại càng không được việc, rất là phiền toái.
- Động thủ.
Trong lúc đó chợt có một tiếng hét to, người đi đường đều nhìn sang, chẳng lẽ là Trương công công đó muốn đánh người, giữa ban ngày ban mặt đây chính là quá ức hiếp người rồi.
Chiếc xe vừa mới nép đến xen đường kia, bỗng nhiên có người trên xe lôi ra một thanh đoản mâu, đâm thẳng vào kỵ binh đang đứng gần mình. Kỵ binh kia không hề phòng bị, bị đoản mâu cắm ngập thẳng vào từ be sườn từ phía này thấu sang bên kia. Bọn họ hộ vệ nội quan xuất hành, vốn chỉ là việc sai vặt lộ vẻ uy phong, lại ở bên trong kinh thành, cũng không việc gì phải mặc giáp, ai nghĩ rằng gặp phải chuyện này cơ chứ.
Ở một phía khác, một người vốn là đang ngồi xổm bên tường cùng lúc bật dậy, đoản trượng bên tay kia ngay trước lúc đó đã rút ra, không ngờ là đoản thích chớp lóe ánh sáng lạnh căm căm. Kỵ binh mặt đối mặt với y kia tay chân cũng không chậm, đã nghiêng người rút đao. Nhưng không ngờ chiêu thức của kẻ đánh lén này quá nhanh, gã nghiêng một bên thân, lại để trống phần ngực cho đối phương, đoản thích kia cắm xuyên thẳng vào ngực của gã.
Vừa mới giao tranh đã là một mảnh hô la loạn bậy, tên phu xe lúc nãy khúm núm vâng dạ bây giờ cũng quay người rút một phác đao từ trong xe ra, từ trên xe nhảy xuống, chém một đao vào phu xe trên xe ngựa của Trương công công, máu tươi phun xối xả.
Lúc này Trương công công ở bên trong xe mới cảm thấy không đúng, vén mành xe nhìn ra bên ngoài, lập tức kinh hãi kêu lên một tiếng, rụt hẳn người vào bên trong. Đao khách kia nhảy thẳng lên xe ngựa, một cước đạp mở cửa xe ra, không màn người bên trong xe đang tức giận mắng hay cầu xin tha thứ, cầm lấy phác đao mà đâm tới.
- Ai ngẩng đầu lên nhìn liền giết người diệt khẩu. Đám hung đồ gan lớn ấy quát to lên, nhìn dáng vẻ máu chảy đầy đất, còn có ai dám ngẩng đầu lên, chỉ sợ bị dính líu vào. Chỉ nghĩ đến đã kinh hồn, cái này chẳng phải là muốn tạo phản sao?
Nhanh chóng giết người, sau khi giết xong, có người móc từ trong ngực ra một trang giấy để vào trong buồng xe, binh khí xe ngựa cũng đều không cần. Lại từ chiếc xe ngựa chắn giữa đường lúc trước lôi ra mấy chiếc áo dài, bọc luôn bên ngoài, nếu như người ngoài chứng kiến, còn sẽ thấy rất kỳ lạ, bởi vì bụi rậm phía dưới xe ngựa rõ ràng còn có khăn tay ướt.
Áo dài buộc ở bên ngoài, vết máu dính trên y phục đã không nhìn thấy nữa rồi, dùng khăn ướt lau chùi da thịt bên ngoài, vết máu dính bên ngoài liền bị chùi sạch sẽ, sau đó lượn vòng qua một con đường, những người khác nhìn thấy những vị này, cũng không cảm thấy có cái gì khác thường lạ lẫm, bất quá cũng chỉ là những người đi đường bình thường mà thôi.
Qua một con phố nữa, mấy thích khách đi vào trong sân một cánh cửa đang khép hờ, sau một lát, mấy người đã thay đổi y phục liền vượt tường từ cổng sau rời khỏi, đi tới cổng thành gần nhất/ Vào lúc này, bọn họ thoạt nhìn chỉ như là những thương gia rời kinh, bọn họ đi không nhanh cũng không chậm, nhìn không nhận ra là có chỗ nào không đúng.
Kinh thành khác những nơi khác, sai dich phủ Thuận Thiên, Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, binh lính Binh Mã Ty Ngũ Thành, sức mạnh giữ gìn trị an so với những nơi khác hùng mạnh hơn nhiều. Bên đó có chuyện xảy ra, chỉ tốn chừng một nén hương, đã có các đạo nhân mã chạy đến, nhưng cũng chính trong một nén hương này, bọn thích khách đã đi xa.
Hỏi dân chúng có mặt ở đây, đại đa số mọi người đều nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt đi một chuyện, sợ mình nhiều lời sẽ mang vạ. Vị công công này quả thực là nghĩa tử của Ngụy Trung Hiền, đám người kia lại dám động thủ ngay dưới chân thiên tử như vậy, bản thân nó nói lên cái gì, chẳng may bị tìm tới thì phải làm thế nào, đây không phải là muốn chết sao?
Một số ít kẻ nói ra cũng là năm người mười ý không có gì đúng cả, nói chuyện xảy ra quá đột ngột, khi đó đều bị dọa nên cúi đầu, không ai dám nhìn lên, ấn tượng chút ít bất quá chỉ là lướt qua, vốn dĩ không hề nhớ rõ.