Lưu Dũng đối với tiền nhân hậu quả chuyện này cũng rất rõ ràng.- Người của chúng ta trong đám thủ hạ Vương Tự Dương hồi báo. Đại Hưng Hiệu này có người bên cạnh Vương Tự Dương, tám chín phần là hầu hạ trong phòng, cũng không biết là thằng nhỏ hầu cận hay nữ nhân. Hễ có biến động nhỏ Đại Hưng Hiệu liền biết, lần này Vương Tự Dương ra chiêu ngu muội chỉ sợ là có người xúi giục.
Cát Hương cười xen lời.- Đại Hưng Hiệu này làm vẫn là giữ thể diện, không có ra tay thẳng thừng hạ độc thủ.
Lưu Dũng lắc đầu cười nói.- Không phải là không hạ độc thủ. Bên cạnh Vương Tự Dương cũng nuôi ba mươi mấy tay giỏi võ xuất thân Hán Mông, biết cưỡi ngựa, biết đánh nhau, thân thủ hoàn mỹ, mấy lần cứng rắn đối đầu. Vương Tự Dương còn ở bên ngoài luôn đem đại ca thổi phồng lên, khiến người khác cho là phía sau gã có chúng ta che chở, Sơn Tây không ít thương hiệu đều thăm dò lai lịch đại ca, cũng đều bị dọa.
Mọi người đều lắc đầu cười vang. Vương Tự Dương một mực giữ gìn không tệ. Chỉ là lần này chọn sai bên, hơn nữa còn tự cho là thông minh, muốn đợi sau khi Triệu Tiến thất bại làm chút chuyện mờ ám, có kết cục như vậy cũng không có gì đáng tiếc.
Triệu Tiến lên tiếng.- Trâu ngựa Vương Tự Dương hiện đưa vào vẫn không đủ chúng ta cần. Nếu Đại Hưng Hiệu làm được, rượu trắng kia mọi thứ đều dễ nói. Chúng ta còn dựng riêng một chợ trâu ngựa cho họ.
Nghe vậy, Như Huệ trên mặt lại có vài phần kính phục, vừa gật đầu vừa nói.- Lão gia nghĩ thật chu toàn, chợ trâu ngựa tiếp giáp mấy tỉnh nhất định buôn bán thịnh vượng. Thương nhân xung quanh đều muốn đến buôn bán. Chúng ta ở trong đó vừa kiếm được tiền, lại không cần dùng của cải nhà mình giữ lấy số lượng trâu ngựa nhất định, đến lúc đó vẫn dùng tới được.
Ở phòng nghị sự được nhắc đến danh hiệu chỉ có mỗi Cao Thịnh Hòa và Đại Hưng Hiệu. Ngoài hai nhà này ra còn có rất nhiều thương gia mở phân hiệu ở Từ Châu, nhưng đó chỉ là những thương gia Sơn Tây, Hà Nam, Sơn Đông và Nam Trực Lệ. Bọn họ ở bên trong phương viên bao phủ đầu mối then chốt của Từ Châu, đối với thương nhân lớn chân chính mà nói, cửa sông Thanh Giang mới là lựa chọn tốt nhất.
Đương nhiên, rất nhiều người không cảm thấy cửa sông Thanh Giang bị Triệu Tự Doanh khống chế bao sâu, nhưng có tiến vào chợ lớn Thanh Giang hay không, cần phải xem Triệu Tiến có gật đầu hay không. Cho nên họ ở Từ Châu mở tiệm đều là muốn kết một cái thiện duyên.
- Qua năm nay, bất kể Triệu Tiến này có trụ được hay không, chiêu này này có duy trì được hay không, cửa sông Thanh Giang này đều là nơi phần hoa thiên hạ đệ nhất. Chúng ta bị đám người Từ Châu này chèn ép lợi hại, việc lần này cũng là nhận được chút lợi ích từ họ. Đây là tin tức Ngụy Mộc Căn vơ vét được ở cửa sông Thanh Giang bên kia, là cảm thán của đám thương nhân giàu có phát ra lúc tụ hội yến tiệc.
Những thương nhân có phân lượng trong thiên hạ đều bởi vì nguyên nhân này nọ bị dẫn dụ đến nơi đây. Bọn họ đương nhiên không có lợi thế giống những thương nhân giàu có kia. Triệu Tiến chặn sông lần này giống như khiến cửa sông Thanh Giang càng thêm phồn hoa, sau đó lại đem địa vị của đám thương nhân bản xứ và gia cảnh nâng cao tới mức độ càng lớn hơn, tiệm buôn Vân Sơn Hành và tiệm buôn Tôn gia đương nhiên là được lợi lớn nhất.
Cùng lời cảm thán trên, cũng đồng thời báo lên còn có những lời khác. Chính trong cùng một yến tiệc, lời phía trước vừa nói xong, phía sau liền có người cười lạnh nói.- Cửa sông Thanh Giang này của chúng ta đã người đông chen chúc rồi. Sau này vào một người, chính là muốn chúng ta xê dịch chút đất. Chân chính có chỗ tốt chính là ở cảng Cáp Lỵ bên đó. Hiện nay đội thuyền trên biển đều phải ở đó dỡ hàng, Dư gia neo đậu ở bên cảng đó, không biết kiếm được bao nhiêu.
So với ở Trường Giang ngược dòng lên, sau đó thuận dòng từ Hà Bắc lên đến cửa sông Thanh Giang, thuyền đi biển đỗ sát cảng Cáp Lỵ bên đó càng thuận tiện hơn. Buôn bán trung chuyển nơi đó liền bị tiệm buôn Vân Sơn và Dư Gia lũng đoạn. Buôn bán trên biển đều là lợi nhuận to đùng, đương nhiên có người nhìn thèm đến đỏ mắt.
Tuy nhiên theo cách nói của Dư Trí Viễn, cảng Cáp Lỵ gần cửa biển Hoàng Hà dùng không được mười năm. Bởi vì bên đó trầm tích bùn cát rất nghiêm trọng, hiện dỡ hàng đều chỉ trên biển đem hàng đổ đến trên thuyền mành đáy bằng, sau đó chuyển đến cảng Cáp Lỵ bên này. Dựa vào cục diện trước mắt, qua vài năm nữa, cảng này cũng không dùng được.
Dư Trí Viễn đối với điều này vẫn luôn có tính toán của chính mình. Y một mực cảm thấy phủ Tùng Giang mới là nơi then chốt sau này. Đối với cách nghĩ này của Dư Trí Viễn rất nhiều người đều cho rằng y có tâm tư riêng. Dư Gia chính là dân bản xứ Tùng Giang, Y tính toán như vậy, nhất định là nghĩ chút lợi ích cho nhà mình. Nhưng Triệu Tiến lại rất tán đồng cách nghĩ của Dư Trí Viễn. Tiệm buôn Vân Sơn và Tiệm buôn Tôn Gia đều có ý đến nơi đó mở phân hiệu. Điều này khiến rất nhiều người không hiểu được, thầm nghĩ Dư Trí Viễn chẳng qua là đưa đến vài người Tây Dương, Tiến gia không khỏi cũng quá coi trọng y rồi. Không riêng gì ủng hộ ý nghĩ kỳ lạ của Dư Trí Viễn, còn xuất một khoản ngân lượng giúp Dư Trí Viễn mở rộng đội thuyền, dựng xưởng đóng tàu, cái này không khỏi quá lãng phí.
Chủ tớ hai người Tây Dương Lộ Dịch hiện mọi người cũng đã quen thuộc, bá tính Từ Châu cũng không hoảng sợ như trước kia, trẻ con sau khi nhìn thấy chủ tớ Lộ Dịch, không còn oa oa khóc lớn, mà là vui cười vây quanh xem.
Lộ Dịch này dù gì cũng là xuất thân từ viện thần học, tham lam thì tham lam, đối với bên ngoài vẫn là một dáng vẻ đạo mạo trang nghiêm, cũng thường xuyên giúp đỡ bá tính xung quanh xây dựng, rất được mọi người đánh giá cao. Nhưng trên dưới Triệu Tự Doanh ấn tượng không tồi với lão người hầu của gã. Đó là một lão binh chân chính, bắn súng hỏa mai, trường mâu và kiếm thuật trên chiến trường, cùng với các hiểu biết hàng ngũ đều tích lũy vô cùng phong phú, trợ giúp cũng rất lớn đối với Triệu Tự Doanh.
Người hầu của Lộ Dịch không phải là tay giỏi võ nghệ gì, đối với cách dùng đoản kiếm và trường mâu mặc dù có phong thái riêng biệt, nhưng cũng không so được với những tay giỏi võ của Triệu Tự Doanh. Những tích lũy khác cũng chỉ là tiểu tiết mà thôi. Nhưng những tiểu tiết và từng trải này đối với Triệu Tự Doanh thiếu trải qua thực chiến mà nói quả thực là rất có ích. Nhất là liên thủ lẫn nhau của gia đinh súng hỏa mai và gia đinh trường mâu; cùng với kết hợp hoả pháo và kỵ binh, lão người hầu tuy nói không ra đạo lý, chỉ kể lại kiến văn của bản thân năm đó, nhưng những thứ này đối với trên dưới Triệu Tự Doanh đều rất trân quý. Mọi người đều là người cầm binh dụng binh, chỉ cần có tiền lệ trước, liền rất dễ dàng tìm hiểu nguyên do, tiếp đó mày mò sâu vào.
Trước mặt chủ tớ Lộ Dịch trên danh nghĩa là chủ tớ, thật ra địa vị lại đã ngang hàng. Hơn nữa mọi người và lão người hầu càng thêm thân cận chút, đã đặt danh hiệu chữ Hán cho lão, ngày thường gọi bừa là "lão phó", ngân lượng vân vân phân chia, phần của lão người hầu so với chủ nhân không ít bao nhiêu, khiến Lộ Dịch rất đỏ mắt, lại không dám làm chuyện mờ ám gì.
Mấy khẩu hỏa pháo thu được trong tay quan quân đã được chuyển vào trong công trường. Đám thợ thủ thủ công, thợ rèn sau khi nhìn thấy hỏa pháo này ngược lại không chút nào khó xử, đo kích cỡ sơ qua liền biết làm thế nào đúc ra, chẳng qua cũng giống như đổ khuôn đúc. Nhưng những sửa đổi Triệu Tiến đòi hỏi lại không dễ làm được, những thứ vẽ ra trên bản vẽ làm ra rất dễ dàng, nhưng làm thế nào đạt được hình dáng Triệu Tiến đòi hỏi, cái này không dễ dàng.
Lộ Dịch luôn nghĩ, cũng luôn tận lực nói bóng gió, muốn biết Triệu Tiến vị đại nhân trẻ tuổi này có từng đi qua Châu Âu, có du ngoạn qua các nước hay không. Đương nhiên, câu trả lời gã nhận được chỉ có một, Triệu Tiến sinh ra ở Từ Châu, vẫn luôn ở Từ Châu, chưa từng đi ra ngoài, trong đám bằng hữu thân thiết kia của hắn, chỉ có vị họ Vương, con trai người từng làm quan kia du ngoạn rộng. Nhưng vẫn luôn học văn học và triết học, không có một chút dính líu tới hỏa khí.
Hiện trong tay Lộ Dịch đã tích góp không ít bạc, đều giấu ở bên trong nơi ở, hàng đêm dưới ngọn đèn dầu lật giở kiểm kê, đây là lạc thú lớn nhất của hắn ở đây. Nhưng tháng ngày gần đây đều hao phí vào hỏa pháo, so với đòi hỏi của Triệu Tiến không có chút tiến triển nào, cũng không có chút thù lao gì để lấy. Nhưng Lộ Dịch lại càng dụng tâm hơn, bởi gã cảm nhận được triển vọng mai sau, vàng bạc tiêu tốn vào đây dường như không có giới hạn, bản thân cần gì lập tức liền mua thêm cái đó, nghĩ cũng biết, nếu sau khi làm thành công, bản thân mình có được thù lao hậu hĩnh thế nào.
Tuy nhiên Lộ Dịch hiện có chút lo lắng, bởi vì trong tháng mười, Dư Trí Viễn đưa đến người Tây Dương thứ ba, vị này được xưng là Lão Mạch, là người Phổ Lỗ Sĩ (Brussia), tự xưng thợ rèn, nhưng từ lời nói cử chỉ nhìn ra, như thế nào đều là xuất thân từ lính đánh thuê. Nhưng nói đi phải nói lại, chịu từ quê hương đến nơi phương Đông xa xôi sinh sống, thường đều có quá khứ phức tạp.
Vị " Lão Mạch" thự xưng thợ rèn này, kiếm thuật tương đối tốt, sau đó là một tên quỷ đánh bạc. Sau khi được đưa đến Từ Châu, vẫn chưa đợi an bài ra sao, liền dùng quan thoại cứng ngắc mang khẩu âm Quảng Đông, tụm một nhóm người cùng gã đổ xúc xắc. Khuôn phép lại là khuôn phép Đại Minh bên này, vốn dĩ không có lòng da làm việc.
Ác ma vẫn cần ác ma chỉnh, Lưu Dũng liền an bài mấy tên chia bài của sòng bạc đến, sau khi chơi ba ngày, vị "Lão Mạch" này đã thấy được điểm thần kỳ của quốc gia Phương Đông Đại Minh này, gã đã đem tự do mấy chục năm của mình thua cho Triệu Tự Doanh bên này.