Sau khi gật đầu, Thôi Văn Thăng cũng cười khổ nói một câu.- Những lương thực này nào dễ dàng được vào được như vậy, chớ nói tới Ngụy công công, chính ngay cả vạn tuế gia cũng động vào không được.
Lợi ích trang viên này liên lụy tới cực nhiều quyền quý, quan to nội cung cũng không ít, đây đều là quen biết vô cùng gần gũi với nội cung, hoàng thất. Quý tộc có quân công đã lụi tàn sắp có hai trăm năm, quý tộc như nay đều là thân thích bên vợ của hoàng thất, không phải tộc vợ thì là tộc mẹ của hoàng thất, làm sao động vào được.
Nghe được lời than khổ của Thôi Văn Thăng, thần sắc Triệu Tiến không lay động, bọn người Trần Thăng ngồi ở bên cạnh trao đổi ánh mắt lẫn nhau, trên mặt lại đều có chút khinh thường. Thôi Văn Thăng để mắt thấy được những điều này không kìm lòng nổi cũng có chút hổ thẹn.
Triệu Tiến mỉm cười, thản nhiên nói.- Nếu như tới lúc mấu chốt quan đầu muôn vạn lần khẩn cấp, nên động cũng là phải động.
Thôi Văn Thăng thở dài, lại không nói tiếp, tất cả thật cũng hiểu rõ. Đúng thật động vào được, nhưng sau khi động rồi, Ngụy công công sẽ phải tan xương nát thịt, người bên dưới cũng hẳn theo đó gặp xui xẻo. Làm việc bận rộn vì nước nhà cũng là để bản thân mình có được vinh hoa phú quý, nếu như những thứ này đều mất sạch, vậy còn có ý nghĩa gì?
Triệu Tiến lại nói.- Kỳ thực tích trữ trang viên khắp nơi Bắc Trực Lệ, xem như đặt đấy cho yên bụng, không tới mấu chốt cuối cùng không cần động dụng. Còn có một cách, phải đắc tội với người, chẳng qua không động tới điền trang Trực Lệ phiền phức như vậy.
Thái giám Thôi Văn Thăng ngẩn người, ánh mắt hơi nheo lại, mở miệng nói.
- Xin lắng tai được nghe.
Vào thời khắc này, Thôi thái giám chân chính đối đãi ngang hàng với người trẻ tuổi nhỏ hơn y hai mươi mấy tuổi thậm chí càng nhiều hơn nữa trước mặt này.
- Thôi công công nếu như đã là Tổng đốc tào vận, tất nhiên biết thói quen lệ thường trên con sông này, biết chở một thạch lương thực đi kinh thành phải tiêu tốn cỡ chừng bốn thạch lương thực. Những lương thực đó đi nơi nào đây? Trừ bị tào đinh vận binh cắt xén nuốt mất, phần to nhất còn không phải trữ trong kho quan khắp nơi à. Bất cứ lúc nào cũng đưa ra bán hàng đống. Mấy kho lớn cửa sông Thanh Giang kia có dáng vẻ gì, Thôi công công không cần ta phải nhiều lời chứ.
Triệu Tiến chậm rãi giảng giải, Thôi Văn Thăng không ngừng gật đầu, vận chuyển tào lương chính là lương thực từ điểm đầu khắp mọi nơi từ bốn phương tám hướng chở tới Vận Hà, sau đó lại ở điểm đầu khắp nơi lên đường lên phía bắc, sau đó tồn trữ ở các điểm đầu thành trấn ven đường chia ra chuyển đi. Cứ bao nhiêu năm như thế trôi qua, mỗi một chỗ điểm đầu đều có hàng đống lương thực tích chứa ở trong kho.
Trong những kho lương này lẽ ra đều hẳn là tào lương, nhưng hiện giờ càng nhiều hơn đều là lương thực của riêng mượn danh nghĩa tào lương cắt xén là lợi lộc các phe các phái, không ngừng buôn bán lưu chuyển, không ngừng chia tới trong tay khắp nơi, đây là chuyện từng ngày, từng tháng, từng năm đều đang làm.
Trong suốt chuyện như vậy, chỉ cần không có thiên tai nhân họa đột xuất, trong kho lương thành trấn các điểm đầu khắp nơi dọc Vận Hà, trước sau đều có lương thực tồn trữ hàng đống cao.
Thôi thái giám mặc dù là Tổng đốc tào vận mới chưa tới một năm, nhưng mấu chốt này lại rất rõ ràng. Từ cao xuống thấp có dính vào Vận Hà của Đại Minh đã sờ mó lợi ích mấy trăm năm như thế không có bí mật gì đáng nói tới nữa.
Triệu Tiến dõng dạc nói.- Cắt đứt chỗ cửa sông Thanh Giang, cho dù sông tan băng bắt đầu vận chuyển, lương thực bên đó cũng không chuyển tới kịp kinh sư. Nhưng chỗ Tế Ninh thì sao? Lâm Thanh thì sao? Thiên Tân thì thế nào? Ngụy công công tìm người tra xét một lượt, không biết có được bao nhiêu lương thực moi móc ra được. Chớ nói tới đủ dùng cho kinh sư mùa đông năm nay, chỉ sợ cả năm tới cũng dư dật.
Lời này khiến Thôi Văn Thăng rơi vào trong suy tư, ở đó trầm ngâm chốc lát, chậm rãi hỏi.- Làm như vậy, cũng phải đắc tội rất nhiều người.
Triệu Tiến cười nói.- Thật đáng cười. Làm việc nào không đắc tội với người. Ngụy công công đắc tội không nổi hoàng thân quốc thích, chẳng lẽ còn đắc tội không nổi tiểu quan lại cai quản tào vận, cai quản kho lương không đáng xếp vào hạng nào sao? Hơn nữa, thật không muốn đắc tội người khác, năm nay dùng, sang năm bù đắp vào thì tốt rồi.
Khung cảnh Tế Ninh, Thanh Châu và Thiên Tân không khác gì cửa sông Thanh Giang đều là đầu mối then chốt trọng yếu của Vận Hà, nơi đó đều có kho lớn dùng làm chỗ trung chuyển tích trữ tào lương. Kẻ trông coi kho bãi đều là những tiểu quan lại bát, cửu phẩm, sau lưng bọn họ quả thật kéo ra được kẻ xuất thân địa vị lớn tận trời. Nhưng phẩm hàm bản thân bọn họ đích xác cực thấp, động tới bọn họ sẽ không khơi lên phản kháng quá lớn.
Hơn nữa, tào lương này là vận chuyển hàng năm, cho dù phá hỏng quy củ ngầm ước hẹn, lấy của cải riêng của bọn họ năm nay, như vậy kéo dài tới lúc tào lương tích trữ ở cửa sông Thanh Giang chậm nhất sang năm cũng chuyển được lên phía bắc, chuyển dời một phen cũng là xong rồi.
Thái giám Thôi Văn Thăng gật gù lại là gật gù, trên mặt cũng có thần sắc sáng tỏ thông suốt, với quyền thế địa vị của Ngụy công công làm việc bậc này quả thật không khó, hơn nữa cũng sẽ không đắc tội quá nhiều người, nhất thời túng thế tùng quyền mà thôi, mọi người cũng đều sẽ nể mặt mũi. Xem ra chuyện khó khăn lần này bỏ đi được rồi.
Thân phận Ngụy công công sớm đã cao chót vót rồi, nhưng chân chính nắm hết mọi chuyện cũng chỉ mới năm nay. Chiêu an được đám phản tặc cường đạo Từ Châu này, khiến Đại Minh không tới mức ba chỗ tim gan phía tây, phía nam và Liêu Đông đồng loạt dụng binh đánh nhau. Hơn nữa còn phải giải quyết tích trữ lương thực qua đông vào mùa sắp tới. Tuy rằng thể diện triều đình có chút khó coi, nhưng năng lực thâu tóm hết thảy mọi việc lại sẽ được các phe thế lực trong cung, ngoài triều tán thành, đủ để ngồi vững được cái ghế chủ tọa trong nội cung. Ngụy công công vững vàng rồi, vinh hoa phú quý của nhà mình cũng đã có được bảo hộ.
Thôi Văn Thăng càng nghĩ càng vui mừng, trên mặt cũng có nét cười, nhưng khóe môi vừa nhếch lên, cả mặt lại đều cứng đờ, thân thể run rẩy mấy cái thật mạnh. Thôi thái giám nhìn chằm chằm Triệu Tiến trước mặt nói.- Triệu công tử, ngươi rốt cuộc là có ý gì. Cắt sông gây đại loạn, đánh nhau to cũng là ngươi. Ra chủ ý khiến triều đình qua sông khó vượt ải cũng là ngươi. Quả thật là biết đại cục, nhận ra đại thế a.
Không đếm xỉa tới lời châm chích trong giọng điệu của Thôi Văn Thăng, Triệu Tiến nói rất điềm đạm.
- Ta nói rồi. Chúng ta gây náo loạn chỉ là để kêu oan. Triều đình nếu như thả người rồi, cũng ưng thuận thỉnh cầu của bọn ta. Vậy tất nhiên hẳn nên hòa thuận đi thu dọn. Mới ban nãy chúng ta cũng nói qua, triều đình qua không nổi cái ải này, không thiếu được vẫn phải khởi binh đánh nhau to với Từ Châu. Chúng ta chính là không đảm đương nổi chuyện này.
Thôi Văn Thăng híp mắt nhìn kỹ Triệu Tiến, giống như muốn từ trong ánh mắt của Triệu Tiến moi ra được manh mối, hai mắt đối nhau với thần sắc thản nhiên của Triệu Tiến. Người khác đã có chút không kiên nhẫn được nữa, trong cảnh bàn việc như vậy bỗng biến thành hai đứa con nít tranh đấu khí thế hơn thua, thật sự là nhàm chán không thú vị.
Thấy dòm không ra được kết quả gì, Thôi thái giám sau cùng chỉ thở dài một tiếng, đứng dậy chắp tay nói.- Kiến văn bản lãnh như Triệu công tử đây thật phải đi con đường công danh giành lấy vinh hoa phú quý, vinh hiển liệt tổ liệt tông. Xen lẫn trong giang hồ lục lâm, đó thật sự là mai một rồi. Bản thân ta phải vội trở về phục mệnh, phải cáo từ đi trước.
Triệu Tiến đứng dậy nói.- Thôi công công, Triệu mỗ nói lời giữ lời. Chỉ cần là từng hứa hẹn thì nhất định sẽ làm được. Điểm này Thôi công công xin hãy yên lòng.
Thôi Văn Thăng ngây người chốc lát, vốn tưởng rằng Triệu Tiến là đang nói việc chiêu an, chiêu hàng, ngẫm nghĩ kỹ lại là đang nói chuyện báo thiên tai miễn thuế khóa kia. Mỗi năm có một vạn hai ngàn lượng lời lãi, nghĩ tới chỗ đó, nét mặt Thôi thái giám hòa dịu đôi chút, gật đầu, đi ra khỏi cửa. Tới lúc này, y không so đo không người đưa tiễn gì nữa. Đám người trẻ tuổi này quả thật không biết lễ phép nhưng cũng có bản lãnh không chiếu theo khuôn phép đi làm. Sau khi tới được Từ Châu không có đao binh uy hiếp gì, cũng không thấy hạng người cùng hung cực ác gì, nhưng Thôi thái giám từ đầu chí cuối đều cảm thấy rất không thoải mái, trong lòng loáng thoáng cảm giác được hiểm nguy nhưng không nói rõ là cái gì. Hơi suy ngẫm kỹ, hốt nhiên bừng lên loại hoảng sợ như trời sập xuống, lập tức không dám nghĩ nữa chỉ muốn mau chóng rời khỏi.
Y bên này rời khỏi, chỗ Triệu Tiến tất nhiên có người đi an bài. Mấy người trong phòng nhất thời cũng không nhúc nhích, Cát Hương thở ra một hơi, ánh mắt Vương Triệu Tĩnh phức tạp ngồi ở một bên, Lưu Dũng thì đứng dậy cáo từ. Một đoàn người Thôi thái giám này quá nhiều chuyện dính tới đội Nội Vệ, sau khi Lưu Dũng rời khỏi cửa, Trần Thăng xoay sang Triệu Tiến nói.- Triệu Tiến, huynh biết triều đình chỉ muốn dọn đường trống trải hay là sẽ động thủ với chúng ta. Chuyện này huynh biết được không?
Triệu Tiến gật đầu nói.
- Đương nhiên biết rõ.
Trần Thăng cũng là gật đầu, cất bước đi ra ngoài, lúc sắp tới trước cửa Trần Thăng quay đầu lại nói.- Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh, hai người biết chúng ta hiện giờ không cách nào quay đầu được nữa hay chưa?
- Đương nhiên biết. Triệu Tiến cười trả lời. Trần Thăng kiệm lời như vàng, hỏi cái gì trả lời cái đó thì tốt rồi cũng không cần nghĩ quá mức phức tạp.
Chỉ có Vương Triệu Tĩnh bị hỏi tới thân người chấn động gật đầu mở miệng nói "biết" cổ họng rất khàn.