Theo hai loại tiếng huýt sáo và bánh gạo trám muối, thú cưỡi kia mau chóng yên ổn lại. Thái Hoa Quân hít sâu một hơi, khóe miệng lộ ra nét tươi cười. Năm đó không muốn cướp bóc lương dân, ở phủ Duyện Châu và Bắc Trực Lệ chuyên dùng ngón nghề này xuống tay bọn trộm độc hành. Làm chuyện đen ăn đen bậc này, mánh khóe dẫn dụ đối phương tới gần sau đó giết chết đã là cưỡi ngựa đi đường quen rồi.
Lập tức lục soát thi thể, Thái Hoa Quân tay chân lanh lẹ lột quần áo xuống, vật dụng vụn vặt trên người cũng không bỏ sót, thuận tay cởi y phục mình mặc xuống, áo choàng che ở trên người đối phương, bản thân thì đổi một bộ y phục ăn mặc theo lối quan binh. Cố gắng ăn vận giống như đúc, sau đó cưỡi ngựa của đối phương, hành lý vân vân đặt ở trên ngựa của mình, một người hai ngựa, chạy về hướng bắc.
Kế tiếp trên đường bắc tiến cước trình của Thái Hoa Quân rất nhanh, y không có cố ý chọn đường nhỏ hẻo lánh, mà là đi đường lớn di chuyển gấp gáp. Thái Hoa Quân biết mình đi đằng trước nhất, thám mã trinh kỵ của đối phương cũng đã rải ra ngoài, gặp phải từ xa y chỉ sẽ tránh né. Tất cả đều đi về hướng nam, y một mình đi về hướng bắc, tránh né từ xa cũng nhìn không rõ ràng. Những trinh kỵ quan quân khác cũng không có lòng dạ đi lôi kéo làm quen nói chuyện tán gẫu, cứ như thế một đường đi tới.
Lúc nhìn thấy doanh trại binh mã Bảo Định của Tổng binh Lỗ Khâm thống lĩnh, trời đã sẩm tối rồi. Thái Hoa Quân rất quen thuộc với nơi này, y biết rõ nơi này cách Tế Ninh Châu cũng chỉ hơn sáu mươi dặm đường. Từ xa nhìn đánh giá doanh trại, Thái Hoa Quân lại cố ý đảo quanh một vòng, chờ tới trời thật sự vào đêm đen mới nhích sát gần doanh trại, ở một chỗ đất bao quanh phụ cận đại doanh quan quân dừng ngựa, trải chiếc chăn lông nằm ở nơi đó nghỉ ngơi, bẻ nát một nửa lương khô trên người bỏ vào trong túi cỏ cho ngựa ăn.
Ở lâu tại Từ Châu, đối với quan binh hạ trại cũng am hiểu, ban đêm quân doanh đòi hỏi vắng lặng, kẻ ồn ào giết không cần luận tội. Lính trinh sát và trinh kỵ cũng biết rõ cấm kỵ này, nếu chẳng có quân báo cấp tốc thường thường sẽ đợi sau khi trời sáng mới về đội. Cho dù có trạm gác nửa đêm phát hiện mình, Thái Hoa Quân cũng giải thích được bản thân mình đợi trời sáng về doanh. Hơn nữa trong cảnh tối tăm mờ mịt này, mặt cũng nhìn không rõ ràng, cũng dễ dàng lừa gạt cho qua.
Thái Hoa Quân nằm ở nơi đó nhìn điểm sáng giữa tầng không, trong lòng cũng đang suy ngẫm. Nếu không phải việc lần này đúng hợp, Thái cử nhân kia có khai ra cái giá hậu hỉ hơn nữa bản thân mình cũng sẽ không ra ngoài mạo hiểm. Phương viên lần này đôi bên giao chiến chính ngay nơi chốn năm đó bản thân mình thường tới lui làm ăn, trong chốn giang hồ Từ Châu không có mấy người quen thuộc hơn mình.
Y to gan, quan quân cũng không ngờ tới có thám mã sẽ ở gần kề đại doanh của mình ăn ngủ qua đêm, cho dù phương viên tuần tra ban đêm lớn hơn nữa, phát hiện được Thái Hoa Quân này, nhìn thấy sắc phục quan quân này, chẳng lẽ không cho là thật.
Cứ như vậy trôi qua một đêm, lúc trời tờ mờ sáng, Thái Hoa Quân đã thức dậy, trước hết ăn hai miếng bánh bột đỡ đói, lại chăm sóc thú cưỡi chốc lát, người đói khát không sao, vạn vạn lần không được bạc đãi ngựa. Cũng may trinh kỵ quan quân kia mang theo lương thực cũng coi như đầy đủ, bằng không sáng nay Thái Hoa Quân phải đói bụng.
Vốn ban đầu định lượn quanh doanh trại xem thử, hoặc là trà trộn thẳng vào. Nhưng mượn nắng sớm đánh giá doanh trại của đối phương lại nhận ra rất là nghiêm khắc ngay ngắn, rất có nền nếp, nơi chốn nên được phòng bị đều có binh mã trấn thủ. Thái Hoa Quân ở chỗ gò đất cân nhắc chốc lát, lại dắt ngựa đi về chỗ hẻo lánh xa hơn nữa.
Bởi vì quân lương quét ngang qua địa phận, tình hình chạy nạn trốn tránh của Sơn Đông vẫn còn rất nghiêm trọng. Nhân đinh vốn đã thưa thớt mà chỗ đại doanh này đóng quân mặc dù có bá tánh cũng sẽ bởi vì sợ hãi cướp bóc, tránh né binh tai chạy trốn thật xa. Cỏ cây ở mảnh đất này rõ ràng còn rất dồi dào lại không có bị người cắt cỏ đốn củi.
Thái Hoa Quân dẫn ngựa ở dưới cây cỏ nhánh cây thấp che đậy chờ đợi hồi lâu, suýt chút nữa ngủ gà ngủ gật. Đúng vào lúc này lại nghe thấy động tĩnh ồn ào huyên náo, đại quân bắt đầu nhổ trại xuôi nam. Lại chờ chốc lát, thanh âm hơi nhỏ dần, Thái Hoa quân lúc này mới cưỡi ngựa chạy ra ngoài, thuận tay kéo mũ che nắng xuống thấp một chút.
Đại đội quan quân đã bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ tiến lên, cũng nhìn thấy được trinh kỵ thám mã cùng với các lộ kỵ binh tới lui truyền lệnh. Thái Hoa Quân cố ý chạy chậm một chút, đợi lúc kỵ binh đều chạy về phía tiền đội, Thái Hoa Quân cưỡi ngựa lượn một vòng thật lớn, cũng từ hậu đội đuổi theo, giống như trinh kỵ thám mã sáng sớm mới chạy trở về tụ họp.
Thái Hoa Quân này cũng lớn gan, đi dọc theo ven rìa đội hình quan quân tiến lên, vừa đi vừa dò xét rõ ràng tỉ mỉ trong hàng ngũ. Nhìn thấy y cưỡi quân mã, mặc sắc phục trinh kỵ quan binh, áo giáp binh khí đều quen thuộc, quan quân chỉ xem y là người phe mình. Đại quân mấy ngàn người cũng không quen biết lẫn nhau hết được, thậm chí kẻ để ý tới y cũng không nhiều.
Có quân tướng dẫn đội kia cũng cưỡi ngựa, sau khi nhìn thấy hai con ngựa của Thái Hoa Quân, lại tự cho rằng là nhìn ra chút gì đó, rướn cổ đánh tiếng trêu ghẹo.- Cuộc làm ăn buôn bán này của ngươi thật không tệ, không tiền vốn, thoáng chốc đã lời gấp đôi.
Đây đều là kẻ nhìn thấy hành lý ngựa của chính Thái Hoa Quân, cho rằng đây là thuận tay giết người cướp của, mọi người cũng không thấy lạ lẫm. Thám mã trinh kỵ và lính trinh sát đều là kỵ binh tinh nhuệ nhất trong quan quân, phần đông là vốn liếng nhiều năm của chủ tướng, từ trước tới nay coi trời bằng vung, cướp bóc khắp nơi cũng là chuyện tầm thường.
Thái Hoa Quân chỉ là giọng điệu ồm ồm ậm ờ đáp lại, cưỡi ngựa không ngừng lại. Đang đi tới phát hiện người đằng trước tụ tập lại càng ngày càng nhiều, còn có quan quân ăn vận như Bả tổng ở nơi đó lớn tiếng quát to mắng chửi.
- Đồ khốn khiếp, đất đai gần mép nước thế nào lại mềm như vậy. Làm xe ngựa này rơi vào mấy lần. Còn ngây ngốc nhìn làm cái gì, mau tới đây giúp đỡ nâng xe.
Thái Hoa Quân cố ý vòng xa một chút, đang lúc đi ngang qua, cánh tay lại chợt căng cứng, theo đó muốn níu chặt dây cương, ghìm thú cưỡi dừng lại, bởi vì y nhìn thấy thứ đồ trên xe ngựa đó. Kia là hỏa pháo!
Vào nam ra bắc Thái Hoa Quân cũng đã từng thấy hỏa pháo này, thân pháo đúc bằng đồng sắt, nhìn kích cỡ chừng nửa thước, dài ngắn xê xích bằng với xe ngựa, trên một chiếc xe ngựa hình như cột hai khẩu.
Thái Hoa Quân khẽ cắn môi, vừa kéo dây cương, y không có xuống ngựa giúp đỡ vận chuyển, như vậy sẽ lộ ra sơ hở. Kỵ binh địa vị cao xa hơn bộ tốt, việc tay chân nặng nhọc bậc này tuyệt sẽ không nhún tay vào. Y khiển ngựa lại xoay một vòng nguyên tại chỗ, hơi dừng lại càng sát gần thêm một chút.
Hai chiếc xe ngựa, bốn khẩu hỏa pháo, trên xe ngựa còn lại chất đều là các loại giá pháo đạn dược. Những thứ này đều là vật bằng đồng sắt, vô cùng nặng nề, chất ở trên xe đi lại trên đường bùn đất rất dễ dàng đè ép mặt đường lõm vào, huống chi nơi này cách hồ Vi Sơn cũng không xa, chất đất tơi xốp hơn nơi khác.
Tim Thái Hoa Quân nhảy đập liên hồi, y mạo hiểm bị phát hiện dừng lại, vừa nhìn kỹ một chút bên này chính là đội ngũ đồ quân nhu, cũng đã nhìn thấy bốn khẩu pháo này, chỗ khác không có nhìn thấy. Thái Hoa Quân hít sâu một hơi, giật lắc dây cương ruổi ngựa tiến lên, chậm rãi càng chạy càng nhanh.
Chỉ có điều lần này Thái Hoa Quân không phải chạy cùng một hướng với đại đội quan quân, mà là càng chạy càng lệch ra xa. Y muốn lượn một vòng lớn lại xuôi nam, càng đi về phía trước càng gặp phải nhiều thám mã trinh kỵ quan quân, cũng bắt đầu có người cao giọng hỏi han. Đối với mấy kẻ đó Thái Hoa Quân chỉ cúi đầu, gặp phải kẻ chạy không thoát khỏi, mới buồn bực quát to.
- Quân tình khẩn cấp, ta phải đi làm.
Lời này ra khỏi miệng, tất nhiên không có kẻ nào dám ngăn trở, Thái Hoa Quân đã kiềm nén không nổi kích động trong lòng. Y cũng không phải bởi vì sau khi tới gần sát đại đội quan quân sợ hãi mà là bởi vì mình phát hiện được hỏa pháo, tin tức này truyền về đại doanh, đây chính là đại công.
Triệu Tự Doanh xuất chinh, chuyện liều mạng thật sự đều là do bọn gia đinh đoàn luyện đi làm, người luyện võ Từ Châu chẳng qua là xuống tay đánh nhau. Sở dĩ bảo tất cả tới, phần nhiều là vì kéo gần hơn thân tình lẫn nhau, muốn dựa vào điều này lập công giành lấy phần nhân tình không hy vọng nhiều lắm. Cho nên Thái Hoa Quân muốn xông xáo ở đằng trước, chỉ không ngờ được quả thật trúng mánh.
Gần như cùng lúc đại đội quan quân chỉ là bụi mù phía chân trời, Thái Hoa quân mới bắt đầu chạy gấp về phía nam, hiện giờ chính là càng mau chóng trở về chỗ Triệu Tự Doanh càng tốt.
Chạy không bao lâu, ngoài hơn trăm bước lại có một trinh kỵ quan quân không nhanh không chậm đi lại. Thái Hoa Quân cũng không coi là có chuyện gì, chỉ cúi đầu đi ngang qua. Nhưng chính vào lúc sượt ngang qua nhau, trinh kỵ quan quân kia lại hô lớn một tên họ y chưa từng nghe qua nhích lại gần.
Mặc dù tên họ này chưa từng nghe qua, nhưng Thái Hoa Quân lại nghe ra được trong giọng nói chủ nhân ban đầu của bộ y phục và thú cưỡi này của mình khẳng định quen biết vị này.
Thái Hoa Quân thả chậm bước chân ngựa trước sau không dừng lại, hơn nữa giữ điệu bộ quay lưng lại với đối phương. Vị đằng sau thúc ngựa đuổi theo rất nhanh, có chút ghen tị nói.- Lão Lý, chạy mấy chục dặm cũng không thấy con dê béo nào, huynh sao có được số mạng tốt như vậy?
Xem ra cũng là đồng bọn xem đồ đạc của Thái Hoa Quân thành khoản thu thêm rồi, lúc đôi bên cách mấy chục bước, Thái Hoa Quân cong eo cúi đầu, chậm rãi thúc ngựa xoay người sang.
- Huynh cầm cung tiễn làm cái gì? Ngươi không phải...
Thái Hoa Quân người ở trên ngựa giương cung bắn tên, người nọ đầu tiên là kinh ngạc, lập tức nhận ra không ổn, theo đó lách người né tránh, lại vẫn bị mũi tên bắn trúng giữa vai. Trinh kỵ quan quân này kêu thảm một tiếng, thân thể ở trên ngựa run rẩy kịch liệt. Gã biết rõ bản thân mình trúng tên, đã không cách nào vật lộn chống cự, nghiến răng thúc ngựa muốn chạy trốn. Còn Thái Hoa Quân lại không có giục ngựa đuổi theo, y biết ngựa đối phương xoay người chuyển hướng còn cần thì giờ, trong khoảng khắc này, bản thân mình đủ bắn ra mũi tên thứ hai.