Lưu Dũng bên này sau khi đáp lại chần chừ chốc lát, mắt nhìn Mã Xung Hạo sau đó nói.- Chiếu theo lời Phùng Kim Bảng kia nói. Người cấu kết với nhà ông ta là Đông Xưởng Cẩm Y Vệ. Tính kỹ ra hẳn có dính tới Mã đội trưởng. Mã đội trưởng nói thử việc này xem.
Mã Xung Hạo tiến lên một bước, khom người nói.- Tiến gia chớ nên trách tội Dũng Gia bên này, chuyện này với thuộc hạ kỳ thực cũng không tránh khỏi liên can. Nếu không phải...
Cái này thật đúng là cái đuôi Mã Xung Hạo chưa xử trí sạch sẽ. Ngày đó trước khi y dẫn đội bắc tiến đã từng phái đủ loại thám tử sang Từ Châu, trong đó cũng có những kẻ cốt cán tinh nhuệ. Sau khi việc thất bại Mã Xung Hạo tự mình chạy đến Từ Châu, những người khác đều như chim thú bay tán đi, nhưng những người này rất quen thuộc Từ Châu, cũng đã lần mò theo lối mòn.
- Những kẻ đầu lĩnh thuộc hạ tin cẩn nhất kia, không chừng cũng chạy về kinh thành rồi. Nếu kinh thành bên kia có lòng chiêu dụ nhất định cần dùng đến.
Sắc mặt mỗi người thực khó coi, lập luận Mã Xung Hạo nói rất thấu suốt, đoán chừng cách chân tướng cũng không quá nhiều sai lệch, vừa nghĩ đến việc trên địa bàn của mình mà có người đang tác quái, hơn nữa việc tác quái này lại còn uy hiếp đến mình, ai cũng sẽ không vui được.
- Cái tên Phàn Tử Hạ bị bắt tới kia hỏi thật kỹ. Giáo huấn dạy dỗ bọn chúng để cho đám bọn doanh thuộc nhìn thấy răng đe này. Triệu Tiến thở dài nói, Lưu Dũng vội vàng vâng dạ.
Vương Triệu Tĩnh cùng Trần Thăng đưa mắt nhìn nhau, lại nhìn bọn huynh đệ khác một chút, đứng lên nghiêm túc nói.- Đại ca thân đáng giá ngàn vàng, nhât cử nhất động đều liên lụy đến cục diện của Triệu Tự Doanh, cho nên không được khinh suất. Đại ca vốn cũng không nên ở trong chợ búa sầm uất này. Lần này nếu như vẫn còn ở bên trong quân doanh, vậy thì sẽ không nguy hiểm như vậy. Vì đại cục, cả nhà đại ca phải chịu đựng bất tiện này chút rồi.
Triệu Tiến cười khổ khẽ lắc đầu. Vương Triệu Tĩnh nói không được dễ nghe, nhưng không sai, nhìn thấy cử chỉ của hắn, Vương Triệu Tĩnh mới nói tiếp.- Đại ca, kỳ thực cũng không cần phiền toái như vậy, hoặc là đại ca quay về sống bên trong doanh trại, hoặc là đem nơi này cải tạo thành thạch trại. Một mặt bảo vệ cả nhà đại ca, một mặt xem như làm pháo đài chấn nhiếp toàn bộ Hà Gia Trang này.
Triệu Tiến quyết định.
- Vẫn là nên quay về doanh cư ngụ, nơi này phải vất vả mới bắt đầu hưng thịnh phát đạt lên, không nên để mọi người bị dọa mà rời đi.
Những người trong phòng đều không biết làm sao chỉ đành không cam lòng gật đầu, cũng chỉ nên làm như thế thôi.
Trong phòng nhất thời trầm mặc lại, Lưu Dũng đứng lên cất giọng nói.- Đại ca, tiểu đệ nhiều thêm vài lời. Tuy rằng châu thành rộng lớn hơn Hà Gia Trang, nhưng nếu chuyện này đặt ở châu thành bên kia sẽ rất khó xảy ra náo loạn. Bởi vì Châu Thành bên kia có sai dịch quan phủ của chúng ta khống chế, các bang phái giang hồ khắp nơi trong chợ búa, còn có gia đinh và đoàn luyện, còn có thế lực cũ nơi ấy. Tuy rằng nơi ấy lớn hơn, nhưng tai mắt nhiều hơn, có biến động gì dù nhỏ cũng sẽ truyền đến chúng ta bên này. Nhưng Hà Gia Tranh bên này, chỉ có gia đinh và đoàn luyện, thám tử đội Nội Vệ nắm không được ngoài sáng, rất nhiều chuyện không với tay tới được. Còn gia đinh và đoàn luyện là dùng để đánh trận, trị an giữ yên bình và những việc khác vẫn chưa đủ dùng.
Ngươi một lời ta một câu, bên kia Vương Triệu Tĩnh thì nói Triệu Tiến không nên ở lại nơi này, Lưu Dũng bên này lại nói Hà Gia Trang có sơ hở, những người khác cũng suy nghĩ chút rồi gật đầu. Nhưng sắc mặt Mã Xung Hạo lại vô cùng khó coi, cho dù cúi đầu, lại không ngừng nhìn khắp nơi. E rằng lời này của đầu lĩnh của mình đắc tội đại đầu lĩnh, cái này chẳng khác nào triều thần chỉ vào mũi mắng chửi Thủ phụ hoặc là Chưởng ấn Ty Lễ Giám, chắc chắn sẽ không có kết cục gì tốt đẹp.
Nhưng ngoài suy đoán của Mã Xung Hạo chính là, trên mặt Triệu Tiến không lộ ra bất cứ vẻ tức giận gì. Mã Xung Hạo cũng không có lòng ôm may mắn gì, nghĩ thầm rằng Tiến Gia là bậc anh tài kiệt xuất mưu mẹo để ở trong bụng, vui buồn vô hình vô sắc đã là căn cơ. Mã Xung Hạo trong lòng cũng có tính toán, về sau nhất định âm thầm khuyên nhủ Dũng gia, lòng trung thành nghe lời làm việc là không sai, nhưng cũng phải coi trọng cách nào khéo léo, không được ngay trước mặt đánh gãy mất cái bàn của chủ nhà được.
Vương tam gia kia làm như vậy, đúng cái gọi là văn thần ăn nói thẳng thắn, làm tốt chính là cái khí phách, điệu bộ này. Xưởng Vệ nhất đẳng chúng ta cần làm chính là phục tùng và trung thành, bên trên giao việc như thế nào phải làm thế ấy, vạn lần không được nghĩ nhiều, lắm lời.
- Đệ nói đúng gia đinh và đoàn luyện không chăm lo được đến nhiều nơi như vậy. Cả ngày huấn luyện, tuần tra, một mẩu chỗ này vốn không màn tới được. Đệ nói như vậy, là có cách gì rồi hả? Triệu Tiến chẳng những không tức giận gì, ngược lại còn tỏ ý tán dương, ngợi khen, đây chính là điều mà Mã Xung Hạo không nghĩ tới.
Lưu Dũng chậm rãi mà nói.- Đại ca, Hà Gia Trang chúng ta có tuần đinh, tuần đinh này thực ra chính là sai dịch bên trong thành và mấy hạng người giang hồ chợ búa hợp nhất lại. Hai mặt này làm được cả. Nhưng tuần đinh này chỉ lo cho chợ muối và chợ búa. Tiểu đệ nghĩ, không bằng đem tuần đinh này mở rộng tầm vốc ra. Trông coi toàn bộ một mảnh đất Hà Gia Trang. Lúc đi tuần thì để mắt canh giữ, giao thiệp với những người nơi khác. Chắc chắn phòng ngự sẽ nghiêm hơn rất nhiều. Hơn nữa những việc gia đinh và đoàn luyện làm bất tiện, tuần đinh đều làm được, còn làm được càng nhiều thứ khác nữa.
Triệu Tiễn và Trần Thăng đều gật đầu theo từng lời, trên mặt Vương Triệu Tĩnh lộ vẻ kinh ngạc, Cát Hương thì ở đó cân nhắc, Mã Xung Hạo ngược lại cũng có chút hoảng hốt, y nhớ tới việc Lưu Dũng và y có tán gẫu qua vài thứ, hóa ra là vì việc này.
Lưu Dũng nói lên một ý đầu, Triệu Tiến liền mở rộng ý tưởng ấy ra.- Tiểu Dũng không sai, Tiểu Dũng rất tốt. Bây giờ chúng ta ở Hà Gia Trang, ở cửa sông Thang Giang, đang thiếu chính là một loại tuần đinh này tồn tại. Sai dịch quan phủ đối với chúng ta mà nói, dù sao cũng là danh nghĩa không chính đáng, lời lẽ không trôi chảy. Giang hồ chợ búa cùng những nơi ấy, không phải chung lòng với chúng ta. Nhưng những chuyện nhỏ kia, chẳng hạn như ẩu đả đanh nhau chốn đầu đường xó chợ, cãi vã trong thôn làng, mỗi lần chúng ta cũng không nên mỗi lần đều điều động gia đinh đi, đó là binh khí giết địch trên chiến trận. Giết gà mà dùng dao mổ trâu, sẽ dọa vỡ mật con gà ấy. Có tuần đinh này cũng không tệ, giữ gìn trấn trụ khắp nơi, biết rõ kẻ làm chủ trên đất đó là chúng ta, còn để cho những gia đinh và đoàn luyện tuổi tác lớn hơn có chỗ đi, còn hợp tình hợp lý thu nhận tất cả các đạo nhân mã.
Nói xong những điều này, Triệu Tiến nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh nói.- Triệu Tĩnh, Tiểu Dũng chưa từng đọc qua sách gì, Tiểu Dũng cũng không biết cái gì là lý lẽ lớn lao. Nhưng Tiểu Dũng biết vì Triệu Tự Doanh mà suy nghĩ. Điều đệ ấy suy ngẫm, muốn làm đều là rất có ích đối với chúng ta bây giờ và mai sau. Đệ phải học hỏi đệ ấy điều này.
Vương Triệu Tĩnh cười khổ nói.- Nếu không phải đêm qua trải qua một cuộc sát phạt, chỉ sợ rằng đại ca sẽ không nói với tiểu đệ những lời này, tiểu đệ hiểu rõ ý của đại ca, xin đại ca yên tâm. Chỉ có điều tiểu đệ muốn hỏi Tiểu Dũng một chút. Tuần đinh này nếu như chiếu theo quy chế của Tiểu Dũng mà mở ra, chính là võ lực xếp sau gia đinh và đoàn luyện, không biết muốn ai ở đó trông coi.
Chân thành tiếp thu góp ý và kiến nghị là một chuyện, quyền lực phân công lại là một chuyện khác, tuần đinh trên chợ và chợ muối trước mắt, là do Vân Sơn Hành quản hạt. Nói cách khác là ở dưới danh nghĩa ba người bọnVương Triệu Tĩnh, Như Huệ cùng Chu Học Trí trông coi. Đội ngũ tuần đinh mới thành lập sẽ do ai quản hạt? Hơn nữa bây giờ trong phân điếm khắp nơi của Vân Sơn đều có sức mạnh nhất định, chờ khi mở rông tuần đinh ra, những sức mạnh này cũng phải quy thành tuần đinh để quản hạt rồi.
Mặc dù là huynh đệ nhà mình, nhưng theo tầm vóc Triệu Tự Doanh càng lúc càng lớn mạnh, phương viên thế lực lẫn nhau cũng phân chia ngày càng rõ ràng, mỗi người đều có một chỗ thay mặt cai quản.
Nếu như lời vừa rồi là do Triệu Tiến nói, thì Triệu Tiến nhất định sẽ có định đoạt, người khác cũng chỉ có kiến nghị không can thiệp được. Nhưng bây giờ thì không phải, Triệu Tiến chưa mở lời, Vương Triệu Tĩnh hiển nhiên không bằng lòng thế lực trong tay bị hợp nhất thành một khối, nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
Lưu Dũng suy tính rất rõ ràng.- Tiểu đệ cảm thấy rằng, nên do Vân Sơn Hành và phân điếm của Vân Sơn tới trông coi. Nhưng bên trong mỗi đội tuần đinh ở mỗi nơi, kẻ làm trợ thủ phải có người của đội Nội Vệ, bên trong cũng nên có thế lực của đội Nội Vệ.
Nghe những lời này, Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm chốc lát, trên mặt thoáng có chút vẻ khâm phục và hổ thẹn, thở dài nói.- Tiểu Dũng thực sự rất giỏi, tiểu đệ hổ thẹn vô cùng.
Triệu Tiến giơ tay vỗ lên vai Vương Triệu Tĩnh, trong phòng không ai lên tiếng, ai cũng nhìn ra được chỗ thất thố của Vương Triệu Tĩnh, tuy nhiên mọi người đều cảm thấy là bình thường. Đêm qua Vương Triệu Tĩnh tự tay giết Tân Khải Thao, nghĩ đến chung đụng và tính toán mấy tháng qua, khó tránh khỏi tâm trạng có phần khuấy động, sao mà bình tĩnh trở lại liền được.
Triệu Tiến khoát tay nói.- Lập tuần đinh là một việc lớn, chúng ta phải nắm chắc, nhưng cũng phải tính toán cẩn thận. Huynh muốn cùng Tiểu Dũng bàn bạc vài lần nữa mới đưa ra quyết định.