Nhưng Vương Triệu Tĩnh đột nhiên bước lệch, thân thể chợt hạ thấp cuộn tròn, dường như sức mạnh toàn thân đang dồn nén lại, ngay sau đó cả người chợt duỗi, sức mạnh bộc phát, trường kiếm trong tay đâm ra, đâm về phía sườn trái của Tân Khải Thao.
Tân Khải Thao vội vàng dừng chiêu, lúc trường kiếm trong tay thu về dường như hơi luống cuống, lúc lui về lại cắt vào cổ tay phải của Vương Triệu Tĩnh. Chiêu này trông vô lực, cho dù là bị thương cũng là vết thương nhỏ, nhưng trước người Tân Khải Thao lại có chỗ sơ hở, nếu liều mạng đổi mạng, có lẽ trận chiến này đã định thắng thua.
Vương Triệu Tĩnh quả nhiên phải đổi thế. Y không để ý đến mũi kiếm cắt vào cổ tay phải, ngược lại khom người tiến về phía trước, kiếm này lại đâm thẳng.
Tất cả người ở đây biết lúc bị thương, chiêu thức sẽ biến đổi và chậm đi, nhưng Vương Triệu Tĩnh này lại kiên quyết như thế. Cước bộ thoái lui của Tân Khải Thao cũng nhanh hơn, mũi kiếm chỉ quét qua cổ tay đối phương, hai bên lại giãn cách ra xa.
Mũi kiếm sắc bén, quét qua cổ tay, ống tay áo của Vương Triệu Tĩnh đã bị cắt rách, nhưng sau đó lại không thấy máu, ngược lại là tiếng kim loại va vào nhau.
Tân Khải Thao cầm kiếm đặt ngang trước người, chế giễu.
- Từ Châu này quả thật là nơi làm ra sắt, đến người đọc sách như Vương hiền đệ đây cũng toàn thân là sắt.
Trên tay Vương Triệu Tĩnh có đeo bao cổ tay, lúc này lại đưa tay cởi bỏ bào phục trên người, để lộ ra một bộ khinh giáp, tuy rằng không phải áo giáp bao lấy toàn thân, nhưng những chỗ yếu hại và mấu chốt đều được che chắn.
- Nếu như ra vẻ người đọc sách làm theo mẫu mực, thì đêm nay sẽ bị Tân huynh giết.
Vương Triệu Tĩnh cong tay rút chuôi kiếm về, thân thể cũng khom xuống, lúc này trường kiếm như một mũi tên, thân hình như một cánh cung, bất cứ lúc nào cũng sắp sửa bắn ra.
Tân Khải Thao híp mắt, nhưng trên mặt có vẻ bình thường, tiếp tục châm chọc.
- Kiếm là do kẻ sỹ sai sử, trong binh khí là thứ quý nhất, cái đáng coi trọng là tiêu dao tự tại, Vương hiền đệ lại dùng như trường mâu của võ phu, thật sự là bôi nhọ cái nhã nhặn đi rồi.
Vương Triệu Tĩnh trông có vẻ thong dong, nói.
- Tiêu dao tự tại, chẳng qua chỉ là chặt chém trong lúc vung vẫy, sát thương đổ máu ở những nơi không khẩn yếu trên cơ thể. Ban đầu thì không sao, sau đó máu chảy sẽ khiến người ta suy yếu, bị thương khiến người cử động bất tiện, sau đó
Chưa kịp dứt lời, Tân Khải Thao lại đâm tới.
Trải qua đợt giao thủ ban đầu, thủ đoạn nói chuyện dẫn dụ chú ý của đối phương đã rất khó có hiệu quả. Vương Triệu Tĩnh chợt bổ nhào tới, Tân Khải Thao trước tiên né tránh, thậm chí vung kiếm phản công, song kiếm tương giao, Tân Khải Thao phản kích đón đỡ đã dùng hết tám phần sức, không ngờ lực mà Vương Triệu Tĩnh dùng trên kiếm lại có hạn, dễ dàng ngăn lại, thậm chí vì mình dùng lực quá nhiều, thân thể có hơi mất thăng bằng.
Cái gọi là kiếm thuật, mấu chốt không ở công, mà là ở thủ, thân thể lúc nào cũng phải vững chãi, bằng không sẽ không tài nào dồn sức ra đòn, càng không tài nào né tránh. Tân Khải Thao lắc lư, lập tức muốn lui bước, không ngờ tay phải của Vương Triệu Tĩnh đánh một hư chiêu, tay trái lại vung lên, nghe thấy được tiếng gào rít, theo đó cảm thấy không ổn, muốn ra chiêu đón đỡ nhưng lại không kịp, chân đã bị vật gì đó sắc bén đâm vào, đau đớn vô cùng.
Dù có sửa soạn thế nào, lúc này cũng không chịu nổi phải lảo đảo quỵ xuống. Thời khắc này Vương Triệu Tĩnh hai tay cầm kiếm, thở dốc phát ra tiếng, lại đâm thẳng tới.
Hai người đấu kiếm, khoảng cách không quá mấy thước, trong khoảnh khắc thân hình chậm chạp đã đủ rồi. Vương Triệu Tĩnh lúc này mới phát toàn lực. Tân Khải Thao đã biết mình không tránh được, y cắn răng chịu đau, trường kiếm trong tay đâm về phía đối phương, vào lúc này, chỉ cầu đồng quy vu tận.
"Keng" một tiếng, kiếm của Tân Khải Thao đâm trúng giáp ngực của Vương Triệu Tĩnh, trượt ở phía trên, mà kiếm của Vương Triệu Tĩnh lại đâm thẳng vào ngực của y.
Mũi kiếm đâm vào người, cổ tay xoay một cái, khí lực của Tân Khải Thao lập tức tiêu tán, trường kiếm trong tay cũng không cầm nổi nữa, rơi thẳng xuống đất. Vương Triệu Tĩnh rút kiếm lui bước, Tân Khải Thao không đứng thẳng được, ngã ngồi xuống đất.
Tân Khải Thao ngồi đó dùng tay chống xuống đất, lạnh lùng nhìn Vương Triệu Tĩnh, mở miệng muốn nói, nhưng máu lại từ miệng chảy ra. Tân Khải Thao cười thảm, lấy tay lau một cái, giọng nói càng lúc càng khản đặc.
- Thứ văn nhân bại hoại, đường đường chính chính so kiếm, không ngờ lại dùng ám khí đánh lén.
Vương Triệu Tĩnh không nói gì, chỉ đi đến trước mặt Tân Khải Thao, giương tay vung kiếm, hàn quang lóe lên, yết hầu Tân Khải Thao đã bị cắt đứt, máu tươi tuôn trào. Tân Khải Thao giơ tay muốn che, nhưng cử động hai tay nửa chừng thì dùng lại, ngã ngửa nằm sải dài xuống đất.
Gia đinh nhìn thấy cuộc chiến trong sân mấy lần muốn xông lên động thủ trợ giúp, nhưng vẫn chưa chen tay vào, không ngờ lại chấm dứt như vậy. Lúc này trên người của Vương Triệu Tĩnh toàn là máu tươi, trên mặt cũng lấm tấm những giọt máu, vẻ văn nhã tuấn tú hoàn toàn không còn nữa, dưới ánh lửa soi rọi, lại có chút dữ tợn.
Vương Triệu Tĩnh lạnh lùng nói một câu.
- Nói đến đường hoàng, có gì dùng nấy, kiếm là dùng để giết người, giết được ngươi, thì chính là đường đường chính chính.
Nói xong liền chùi sạch vết máu trên thanh kiếm lên người Tân cử nhân.
Giờ đã nghe thấy ở cách đó không xa, đã vang lên tiếng chém giết.
Trên sa trường, trường thương đại kích là uy mãnh nhất, tiến lên không lùi. Tặc nhân vừa xông ra khỏi đội ngũ gia đinh vẫn chưa kịp trụ vững xong bước chân, đã nghênh diện trường kích của Triệu Tiến.
Trong lúc người đầu tiên bị trường kích đâm vào ngực, đồng bọn bên cạnh gã cử chỉ không chậm, đã khom lưng muốn đón đỡ. Hai tay Triệu Tiến vung lên, rút trường kích vung mạnh, đầu búa trên trường kích mạnh mẽ chém vào lưng người này, kêu to thảm thiết, người đã bị chém ngã xuống đất. Triệu Tiến lui về sau một bước, cánh tay lại vung lên, thiết chùy trên trường kích lại đâm vào cánh tay của một tên tặc nhân khác, vẫn chưa đợi chiêu thức kế tiếp, lại có một cây búa ngắn gào thét bay tới, vào chính giữa mặt.
Triệu Tiến cười, quát to.
- Tổng cộng đã phóng năm cái búa, ngươi dè xẻng chút đi.
Ngưu Kim Bảo tay không dừng, lại hai cây búa bay ra, tư thế bực này, trong vòng hai mươi bước có sức sát thương lớn vô cùng, huống hồ sau khi đối phương xông ra thì không kịp né tránh.
Tuy nhiên tiếp sau đó, đám người đột kích đêm này đã không còn cách nào tiếp tục xông lên được nữa. Gia đinh hàng trước đã xoay người, người sau lưng Triệu Tiến cũng xông tới, hai bên đều là trường mâu, đã lâm vào tình thế hai mặt giáp công rồi.
Mà đằng xa vang lên tiếng vó ngựa, đội nhân mã và đội Thân Vệ cũng đã đuổi đến. Triệu Tiến chậm rãi lui vào trong đội ngũ, nói.
- Lưu lại được người sống thì cứ tha, đáng chết thì giết.
Đám gia đinh dạ rang. Đúng vào lúc này, trong trạch viện của Triệu Tiến lại có vài tiếng kinh hô. Triệu Tiến trong lòng vừa mới thả lỏng thì chợt rung động, không ngờ đám phản loạn tập kích đêm đã trở thành cá trong chậu, lại xông thẳng vào nhà mình chạm trán với một đội gia đinh.
Đi vào sân, liền nghe Tôn Đại Lâm bẩm báo.
- Bẩm lão gia, tặc nhân đã bị giết.
Trên mặt đất chỉ có một thi thể, có lẽ là thừa dịp loạn lạc trèo tường vào. Ở xung quanh đây phòng bị nghiêm ngặt, muốn trà trộn vào cũng cực khó. Lúc này Triệu Tiến mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường phố, tiếng kêu thảm vang lên, tiếng vó ngựa ầm ầm đến gần, không lâu sau, thì nghe thấy giọng nói của Cát Hương.
- Đại ca, bên chỗ huynh đều ổn cả chứ?
Triệu Tiến cắn răng nói.
- Ổn cả, đội Thân Vệ chia làm hai nửa, một nửa càn quét Hà Gia Trang, một nửa đi đến chỗ trú chân của những hộ thương nhân mới đến, không được thả cho tên nào chạy thoát.
Cát Hương đẩy cửa sân nhìn Triệu Tiến, sau khi xác nhận là bình an vô sự, mới lĩnh mệnh rời khỏi. Triệu Tiến không vội vàng bảo vợ con của mình rời khỏi hầm, mà cùng gia đinh Thân Vệ, cẩn thận lục soát trạch viện một lượt, xác định không có kẻ địch mới thả lòng tinh thần.
Hiện tại đội Thân Vệ đã đuổi đến, đoàn luyện trú đóng ở Hà Gia Trang cũng được điều động, an toàn của nơi ở Triệu Tiến đã không cần phải lo lắng nữa, tuy nhiên sắc mặt của những người trong đội Thân Vệ đều không tốt mấy. Lần này nửa đêm làm loạn, tặc nhân đột kích vào nhà riêng của Triệu Tiến đều không tính là gì, chỉ cần bày trận đánh nhau, võ phu giang hồ sao đánh lại gia đinh. Nhưng không ai ngờ lại có gia đinh đột nhiên làm phản, tuy rằng không tạo thành tổn thương lớn, nhưng cũng đã xông đến trước mặt Triệu Tiến, về sau nhất định sẽ điều tra.
Mặc dù sau khi kiểm tra đã yên tâm, Triệu Tiến cũng chưa bảo vợ con đi ra khỏi hầm, chỉ bảo các nàng yên tâm ở dưới nghỉ ngơi. Nơi ẩn thân dưới đất năm xưa đã sửa sang lại xem như là thoải mái, ở dưới đất không có gì là bực bội cả.
Sau khi đội nhân mã tiến vào Hà Gia Trang, thì đi quanh từng con phố, tin tức rất nhanh đã truyền về. Vương Triệu Tĩnh cũng đi đến chỗ Triệu Tiến theo hộ vệ của gia đinh.
Lúc này Triệu Tiến mới biết may mà mình phái một đội người đến, mười mấy người tập kích đêm đến chỗ Vương Triệu Tĩnh, lại vừa may chạm mặt viện quân, đám tử sỹ tập kích đêm này khả năng đơn đả độc đấu rất cao, nhưng trên con đường nhỏ hẹp, đám gia đinh dùng cách đánh thô kệch, chỉ cần cùng xông tới, thì có đánh như thế nào, đối phương cũng không làm gì được, muốn trèo tường thì trường mâu sau lưng đã đuổi tới. Giằng co không bao lâu, thì đội nhân mã đã đến, giáp công vây đánh, một tên cũng không chạy thoát.
Nếu như không có đội người này, dựa vào sáu tên gia đinh tạm thời điều đến chỗ Vương Triệu Tĩnh, vốn dĩ không ngăn cản được đợt đột kích của tử sỹ.
Vệt máu trên mặt của Vương Triệu Tĩnh vẫn chưa lau sạch, trên mặt lại có vẻ tự hào.
- Tiểu đệ có chút kiêu ngạo, trước khi chân tướng chưa điều tra rõ tuy nói là không dám chắc chắn, nhưng lần này dường như là nhằm vào tiểu đệ. Tân Khải Thao kia chính là tử sỹ mà kinh sư dốc tiền vốn vào nhiều nhất.
- Thiếu chút nữa là mất mạng, mà đệ lại có tâm tình nói đùa.
Triệu Tiến không vui vẻ gì. Đêm này tuy rằng có kinh hãi nhưng không nguy hiểm, nhưng sai một bước đều gây ra đại họa.
Vương Triệu Tĩnh buồn bực nói.
- Đại ca, tiểu đệ đã nghĩ kỹ rồi, đám sỹ tử đọc sách kia sẽ không đi theo con đường của chúng ta đâu.
Triệu Tiến ngồi đó cười cười, mở miệng hỏi.
- Sao, đã nghĩ thông suốt rồi à?
Vương Triệu Tĩnh nói như chém đinh chặt sắt.
- Đã nghĩ thông suốt.
Đêm nay, sau trận huyên náo ngắn ngủi thì Hà Gia Trang trở nên rất yên tĩnh, tuy nhiên mọi người đều mất ngủ cả đêm. Đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất, phối hợp với đội Nội Vệ và đoàn luyện cùng với tuần đinh, lục soát trong ngoài Hà Gia Tran mấy lần.
Hóa ra trong lều của thương đội phụ cận Hà Gia Trang, lần này cũng lần lượt bị điều tra, đồng thời các khách điếm trong Hà Gia Trang còn khách trọ ở ngoài đến cũng đều bị phong tỏa nghiêm ngặt, những người từng qua lại với họ đều bị gọi đến nhận mặt.
Sau khi lục soát, phát hiện các nơi đều khác nhau, có nơi thì chưởng quỹ và tiểu nhị cùng làm việc, có nơi thì chưởng quỹ và một bộ phận tiểu nhị bị trói lại, xem ra là bị uy hiếp.