Tuy nhiên kế tiếp minh chứng những kẻ khư khư giữ thân đó là đúng đắn. Chừng nửa canh giờ sau, một vị Tổng kỳ Đông Xưởng mang người tới, trước hết đuổi người phủ Thuận Thiên và người của Cẩm Y Vệ đi, còn âm thầm dặn dò vài câu. Sau đó đem tất cả chứng cớ và người cung khai đi. Điều này khiến cho những người đang vây xung quanh hít ngược vào một hơi sâu, đi Đông Xưởng, không chết cũng phải mất lớp da, quả nhiên vẫn là không mở miệng tốt hơn.
- Phủ Thuận Thiên và Cẩm Y Vệ, còn có Binh Mã Ty Ngũ Thành bên kia cũng đã gọi hết sang rồi. Chỗ khác tuy nói rằng còn thăm dò được tin tức, nhưng không có gì dính vào vụ án, chỉ nói được là lời truyền miệng.
Trong vòng nửa canh giờ, tin tức đã truyền vào cung, Ngụy Trung Hiền vừa đưa một món đồ gỗ cho hoàng đế Thiên Khải ngay tức thì biến sắc, tuy biết rằng trong cung có nhiều tai mắt theo dõi ông ta, không có ngay tại nơi đó nổi giận, chỉ là đi tới phòng trực bí mật yên tâm, nghe bảm báo của hoạn quan làm việc dưới quyền.
- Tôn lão lục của Đông Xưởng biết rõ tiểu Trương mới bái nhập dưới danh nghĩa của lão tổ tông cho nên khóa tin tức. Hài nhi sẽ đi báo tiểu Trương kia bị bệnh nặng chờ Khuôn công công phòng lễ nghi nghiệm qua sẽ lập tức thiêu hủy. Mấy người kia nhất định cũng đốt đi, không để lại dấu vết gì. Tên hoạn quan bẩm báo tin này giọng có chút run rẩy.
Hoạn quan phe cánh Ngụy Trung Hiền trong hoàng cung đều biết, một chuyện Ngụy công công bày bố đã thất bại, sau khi tin tức truyền về, Ngụy công công vẫn luôn buồn buồn không vui, đám người thân tín cũng biết là chuyện gì. Cho nên hôm nay Trương công công vừa xảy ra chuyện, tất cả đều thấp thỏm không yên, chỉ sợ bị lửa giận của Ngụy công công lây lan đến.
- Kẻ nào làm, tra ra được cái gì không? Ngụy Trung Hiền buồn bực hỏi.
Nghe Ngụy Trung Hiền hỏi như vậy, hoạn quan trả lời thanh âm cũng có chút run rẩy, nhưng vẫn cứng đờ cổ nói.- Kẻ nào tra không ra, nhưng đám tặc đồ này trước khi đi còn vứt lại tờ giấy trong xe, trên giấy viết một chữ Tân.
Trong phòng yên tĩnh một hồi lâu, Ngụy Trung Hiền hít một hơi thật sâu, nâng tách trà trong tay lên, muốn ném thẳng xuống, lại thở dốc mấy hơi thả tách trà trở lại, chỉ có điều dùng sức quá nhiều, cái đĩa phái dưới cũng bị vỡ vụn. Hoạn quan đáp lời không dám nhiều lời, chỉ khom lưng cúi đầu xuống.
An tĩnh càng lâu, áp lực càng lớn, Ngụy Trung Hiền như nay chấp chưởng nội cung, trong khoảng khắc vui buồn đã quyết định giàu sang sống chết của kẻ khác, bản thân mình báo tin xấu ngàn vạn lần chớ chạm đến cái xui xẻo nào.
Lo lắng hãi hùng một hồi, Ngụy Trung Hiền thở một hơi dài rồi nói.- Gọi tiểu Khuông lại đây, ngươi đi sắp xếp một đội cấp báo sáu trăm dặm ngày mai đi Nam Trực Lệ.
Hoạn quan đáp lới lúc này mới thở phào, nhưng lại cảm thấy bực tức, chuyện khẩn cấp cần tâm phúc, Ngụy công công quả nhiên chỉ biết tìm tiểu Khuông kia.
Sơn Đông tháng chạp, chỉ có bên trong đại thành phồn hoa mới có khung cảnh lễ tết nhộn nhịp, cho dù châu huyện trên chỗ ấy, thường thường cũng khó khăn dị thường, quân lương đã đủ khiến dân chúng Tề Lỗ lầm than. (Ý chỉ đất Sơn Đông thời Chiến Quốc thuộc nước Tề, Lỗ)
Vốn ban đầu phủ Duyện Châu, huyện Vận Thành tụ họp cường hào phú quý cũng hẳn có dáng vẻ tươi tốt, bây giờ kẻ lui tới nơi đây đều là dân chúng tay thô chân to, mặt mày đen thui, nhìn cũng biết là nông dân nếm qua không ít khổ cực, đã trải lâu trong gió sương rồi.
Từ Hồng Nho xưa giờ ru rú trong nhà, luôn ở chỗ đại trạch viện tổng đà cũng khác với trước kia, ông ta một tháng có đến hai mươi ngày ở trong các trang ngoài thành thuyết pháp mở rộng giáo phái.
- Còn sống tất khổ, bất kể tranh đấu ra sao cũng không thoát khỏi bể khổ này. Bọn ta làm phép rải khắp dân chúng, ngay lúc ấy báo cho bách tính, thắp hương tin Phật, là sẽ được phù hộ, sau khi chết sẽ đi tới được cực lạc Chân Không, kiếp sau làm được người phú quý.
- Bây giờ chính là thời Phật pháp suy vi. Thực đến cảnh nguy nan không lối thoát Di Lặt Phật Tổ cùng Vô Sinh Lão Mẫu cũng sẽ không ngồi yên nhìn tín đồ chịu khổ, đến lúc đó sẽ lập nên nước Phật, quê hương cực lạc trên đất này. Phàm là hương chúng ngoan đạo đều sẽ gặp được hiện thế đón nhận phúc ban.
Từ Hồng Nho cùng một thân tín bên cạnh giảng đạo truyền pháp, cũng đã không còn vẻ bình tĩnh kiêu ngạo của năm đó, y phục bọn họ mặc là vải thô, vẻ mặt cuồng nhiệt giảng giải, một đám tín đồ bên dưới nghe đến vẻ mặt mê loạn, hết sức chăm chú lắng nghe, chỉ sợ sẽ lọt mất một chữ.
Không ai chú ý tới, lúc bọn họ truyền giảng, nơi đấy thường sẽ đốt hương, mùi thơm này bao phủ, người đi ngửi thấy thường thường sẽ thần trí mơ hồ, trong mắt xuất hiện không ít ảo giác. Đối với những tín đồ thấp hèn chưa từng trải qua gì hết bọn họ sẽ cho rằng bản thân mình đắc đạo, sẽ càng trở nên điên cuồng thành kính hơn, lúc truyền giáo cũng sẽ không màn đến sống chết.
Mà bọn người giảng đạo hoằng pháp, trong mũi đều nhét hoàn hương, hoặc là ngậm giải dược trong miệng, thần trí bọn họ thực sự rất tỉnh táo.
Từ Hồng Nho khích lệ một đám tín đồ sắp về nhà.- Chư vị về đi, phải giúp các tín đồ viện trọ lẫn nhau, phải rao giảng tin tức thần Phật đến thế gian cứu người này. Nhất cử nhất động của chư vị đều đang được Phật Tổ và Lão Mẫu ghi trong lòng, phúc báo về sau của chư vị cũng phải xem hôm nay chư vị chăm chỉ như thế nào.
Bây giờ khắp nơi Sơn Đông điêu tàn, hộ nông dân bình thường khốn khổ sống qua ngày, đừng nói là chống được tới lúc giáp hạt, năm này cũng rất khó trôi qua. Những tín đồ cốt cán đi tới Vận Thành thu được đồ vật gì đó cũng không nhiều, lương thực mỗi ngày đều là rau dại, lúc về lương thực cũng miễn cưỡng đủ, chi phí đi đường lại rất ít, rất nhiều người tới bên này vốn đã gian nan, lúc này rất có khả năng là không trở về được.
Chỉ có điều chính vì cực khổ như vậy, lại khiến cho một đám tín đồ kiên định dị thường, hơn nữa ở bên này nhìn thấy Từ Hồng Nho và một đám người tôn quý trong giáo cùng ăn cùng ở với bọn họ, cảm giác này lại rất khác biệt, cảm thấy bản thân mình gian nan cực khổ như thế cũng đáng giá, mai sau tất có báo đền, những người kia có lòng nhân nghĩa đấy, lại càng cảm thấy mình tìm được tới cửa Phật cứu giúp người thân chòm xóm láng giềng.
Nhìn Từ Hồng Nho khom người chắp tay hành lễ, rất nhiều tín đồ cốt cán đều cuống không kịp quỳ xuống, đại lễ đáp lễ, rất nhiều người đứng lên đã không kìm được mà rơi lệ nấc nghẹn.
Mọi người thấy cách đó không xa có một gã văn sĩ đi tới, người này tất cả mọi người đều biết, là thân tín của giáo tôn Từ Hồng Nho Tạ Minh Huyền, nhìn giống như một thầy gõ đầu trẻ trường tư ở thôn quê, rất là giản dị.
Tạ Minh Huyền đi tới nơi này, không vội tiến lên báo tin, chỉ đứng ở một bên đợi. Y nhìn thấy chai nám trên mặt và trên tay Từ Hồng Nho, mấy tháng nay cùng ăn cùng ở với bọn tín đồ, vất vả đắng khổ như vậy, nhìn thấy cũng mộc mạc dị thường. Tuy nhiên chính bộ dáng này làm cho Tạ Minh Huyền kính nể, Từ Hồng Nho như vậy mới là Từ Hồng Nho làm đại sự, mới là giáo chủ Văn Hương lấy từ trong tay lão giáo chủ Vương Sâm một cái hư danh, tự mình ở Sơn Đông vung tay giơ quyền làm ra một mảnh cục diện, là cái tên Từ Hồng Nho hùng tâm mang chí lớn, phái người bắc tiến Liêu Trấn, xuôi nam từ Châu.
Yên lặng chờ đợi như vậy, chờ sau khi tất cả mọi người được tiễn đi, Từ Hồng Nho mới thở dài quay lại, Tạ Minh Huyền khom người hành lễ nói.- Tôn thượng khổ cực rồi, tôn thượng anh hùng ra oai, đây là trời phù hộ rồi.
Từ Hồng Nho chà chà hai tay, bật cười nói.- Qua loa như vậy còn nói cái gì là trời phù hộ, lương thảo cứu tế cho tín đồ đã sửa soạn xong chưa?
- Hồi bẩm giáo tôn, đều đã sửa soạn đầy đủ rồi, các nơi đều chỉnh tề, đang đợi lệnh của giáo tôn.
- Đợi đến khi thực sự chống đỡ không nổi nữa sẽ phát, đừng để cho người chết đói, nhưng cũng không cần ăn no. Từ Hồng Nho thản nhiên nói, Tạ Minh Huyền gật đầu cười.
Từ Hồng Nho xoay người đi vào trong phòng, mấy người hộ vệ đứng rải rác bốn phía lập tức tụ lại, Tạ Minh Huyền ở sau lưng bẩm báo.- Giáo tôn, có tin ở Từ Châu truyền tới, nói là yêu nghiệt Triệu Tiến kia đêm qua bị tập kích, tuy nhiên vẫn bình an vô sự, nhưng đã bị kinh hãi rồi, còn nghe đồn Lưu Dũng bị thương. Đầu sỏ yêu ma gặp tổn hại chính là thời cơ tốt của bổn giáo. Giáo tôn, bổn giáo muốn hay không...
Từ Hồng Nho bình thản đáp.
- Đi thì có ích lợi gì, bổn giáo có bao nhiêu binh sĩ dũng mãnh, thắng được hổ lang thuộc hạ của Triệu tặc kia sao?
Tạ Minh Huyền không lên tiếng, cứ như vậy đi theo đằng sau Từ Hồng Nho. Sơn Đông vào tháng chạp đã rét lạnh dị thường, trên trời có tuyết rơi lả tả xuống. Từ Hồng Nho dừng bước chân, giơ tay đón lấy bông tuyết. Bông tuyết không lớn lắm ở trong tay rất nhanh liền tan biến. Từ Hồng Nho cứ nhìn chăm chú như thế một chốc, sau đó thản nhiên nói.- Minh Huyền, Sơn Đông chúng ta không có bão tuyết rơi xuống gì, tuyết rơi xuống đất cũng không lưu lại được mấy ngày. Liêu Đông bên kia thì như thế nào?
- Giáo tôn, quan ngoại rất lạnh, đã đến mùa đông rồi, tuyết rơi là chuyện bình thường. Tuyết rơi không tan, khắp nơi đều trắng xóa, bão tuyết sẽ dễ dàng gặp nạn, chặn người ở trong nhà không ra ngoài được, còn cò khả năng sẽ đè sụp nhà. Tạ Minh Huyền hết mực cung kính trả lời, y biết mình đã nói nhiều lần, nhưng đối phương chưa từng nhắc đến như thế này, tất nhiên là có dụng ý khác.