Bên này không ngừng nhắc đến, Thôi Văn Thăng lại nhìn thấy cửa thôn bên kia có mấy người đi tới, một người trong đó đi khập khiễng, người lúc trước cõng cái đập thóc cũng đi trong đó, đang chỉ trỏ về hướng bên này.
Thôi Văn Thăng không có tiếp tục nghe ông cụ cùng bà thím kia tiếp tục oán hận, lại ném mấy đồng tiền lên mặt đất, xoay người rời đi, còn nghe được sau lưng tranh nhau: - Tứ Bá ông, lão gia kia cũng không nói cho ai, ông đừng đoạt hết thế.
Mãi tới lúc trở mình lên ngựa rời đi, Nghiêm gia thôn này cũng không có ai ra ngoài đuổi theo. Thôi thái giám cũng không đếm ý đến phía sau, cưỡi ngựa tụ hợp cùng đại đội. Y cũng không biết sau lưng người què chân trẻ tuổi kia đi về hướng ông cụ. Ông cụ lúc trước chứa đầy bụng tức thì đã hoảng sợ đứng lên rồi, vẻ mặt cười cười nói.- Đại Trụ Tử, ngươi không phải đang bận sao? Sao lại đến bên này, những việc đồng áng kia không cần người bận tâm, mấy thúc bá của ngươi đều giúp đỡ rồi hả?
Người trẻ tuổi bị gọi là Đại Trụ Tử ấy trầm lặng, điệu bộ y bước đi rất quái lạ, tuy rằng một chân có chút khó khăn, nhưng lúc nào cũng cố gắng làm ra vẻ bước thẳng, đến trước mặt ông lão, nhìn mấy lần. Bà thím kia cười xòa né tránh, ông cụ kia do dự chút, đửa tiền đồng đang nắm chặt trong tay ra, người trẻ tuổi tàn tật này không để ý tới, chỉ ôn hòa hỏi.- Tứ gia gia, ông mới vừa cùng người ngoài kia nói cái gì vậy?
Tụ họp cùng đại đội nhưng Thôi Văn Thăng vẫn trầm mặt thật lâu, khiến cho bọn thuộc hạ sợ hãi, không biết Thôi Văn Thăng vừa ở thôn kia nghe thấy chuyện gì.
Thôi Văn Thăng dặn bảo mấy câu.- Đi gặp người phía trước, bảo bọn chúng dẫn đường, chúng ta mau chóng đi Hà Gia Trang.
- Công công, thân thể ngài có phải là không được khỏe chăng? Thân tín của y hỏi một câu, lại bị Thôi Văn Thăng nghiêm mặt nhìn trừng trở lại, ai cũng không dám nhiều lời.
Sở dĩ hỏi như thế, là vì trong giọng nói Thôi Văn Thăng có mang chút run rẩy, lời nói nhỏ, nhìn bộ dạng giống như bị dọa sợ vậy.
Thôi Văn Thăng đích thực là sợ hãi, mọi việc y nghe được nhìn được hết thảy đều không phức tạp, nhưng cục diện suy đoán ra lại thực đáng sợ. Tiếp như vậy nữa, phàm là địa bàn bọn tặc khống chế, triều đình cũng sẽ không lấy một chút lòng dân đáng tin, cái gì đại nghĩa trung thành, cái gì là giang sơn xã tắc, đối với lê dân bách tính mà nói thì chính là người cho bọn họ cuộc sống tốt hơn thì bọn họ tin cậy người đó. Nếu như một sĩ tử đọc sách đi đến bên này, có lẽ sẽ oán giận sao không công bằng, cảm thấy dân chúng quá ngu muội, nhưng Thôi thái giám từ nhỏ đã nghe sai việc lại càng hiểu lợi ích từ những người này.
Y càng nghĩ càng thấy kinh hãi, cách Từ Châu này đang làm quả là đang đào gốc rễ của Đại Minh. Đại Minh trọng văn khinh võ, nhưng Từ Châu này rõ ràng đãi ngộ với người luyện võ tốt hơn hẳn. Đại Minh coi trọng quy củ lệ thường, việc thu thuế lao dịch này không ai để ý tới sống chết của bách tính dân chúng, chỉ là tầng tầng bóc lột. Mà bên này hết thảy đều rõ ràng, thuế mỏng như dao, hơn nữa còn có môt điểm khiến cho dân chúng làm việc còn có thù lao, Đại Minh triệu tập lao dịch bề ngoài cũng không phải nói là làm không, nhưng thật ra là phân chia cứng nhắc. Nếu thật sự để đám giặc này làm thành công rồi, tất cả người vai vế nơi Đại Minh này chỉ sợ đều không còn một chút lợi lộc. Ở trong lề lối Từ Châu này, không có bất kỳ chỗ nào cho mọi người.
Nghĩ đến điều này thôi, thân mình Thôi thái giám đã run lên, chợt lắc đầu quầy quẩy. Mình đang suy nghĩ lung tung cái gì, mình là đến đây chiêu hàng, chiêu an đấy. Bọn giặc còn ở Từ Châu, chưa hề chiếm cứ chỗ nào nhiều nơi nữa, làm cách nào đều phải do bọn chúng, chỉ có lòng người không có tiền không có lương thực thì làm được gì, giống như là chống đỡ để không đi xuống.
Đại Minh vẫn còn số trời, bọn giặc càn rỡ thì cứ mặc bọn chúng càn rỡ, sớm muộn gì thì cũng sẽ có ngày bị diệt, Thôi thái giám nghĩ đến đây, mới xem như nhẹ nhõm.
Tiêu huyện cách Hà Gia Trang cũng không xa, càng ngày càng gần, gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh cùng người luyện võ khắp giang hồ đang canh gác cũng không khách khí với một đội người Thôi thái giám này, trái phải trước sau đều có người cưỡi ngựa đi theo, sau đó còn có người hỏi thăm ý đồ đến, sau đó cưỡi khoái mã trở về bẩm báo.
Cứ như vậy trước lúc tời được Hà Gia Trang, sắc mặt Thôi thái giám âm trầm lại, y đường đường là Thái giám Tổng đốc tào vận Thủ bị Phượng Dương, địa vị trong triều đình không đứng sau Thượng thư, Thị lang, ở trên đất của mình cũng cao hơn Tuần phủ, tới Từ Châu chiêu hàng loạn dân phản tặc, đám người này không ngờ cũng không ra nghênh đón, không khỏi quá thất lễ rồi, thật đúng là muốn ra đòn phủ đầu sao?
Có gia đinh dẫn đường tới chào hỏi, mời đám người Thôi thái giám đi vào, lúc này Thôi Văn Thăng cũng không vội, chỉ ở trên ngựa cười lạnh nói.- Nếu như các ngươi đã không vội, chúng ta lại gấp làm cái gì? Xem Hà Gia Trang các ngươi náo nhiệt như thế, chúng ta đi dạo một chút rồi hãy nói sau, phiền các ngươi chờ thêm.
Cho dù là y đã thăm dò thái độ đối phương rồi, thất lễ vẫn cứ là thất lễ, lại sẽ không có cử động gì quá mức, đơn giản là cứ tỏ vẻ cao ngạo rồi hãy nói sau.
Hơn nữa Thôi thái giám cũng cảm thấy rất thú vị với Hà Gia Trang, nơi giàu có và đông đúc nhất Nam Trực Lệ Giang Bắc chính là ở xung quanh phủ Dương Châu, sau đó là phủ Lư Châu. Một chỗ là chiếm được lợi muối và tào vận, một chỗ là sông Trường Giang và vùng đất lắm cá nhiều thóc, hai nơi này giàu có và đông đúc là chuyện hợp tình hợp lý. Phủ Phượng Dương và những nơi khác thì vô cùng nghèo khổ, nhưng từ lúc tới nơi này, mặc dù mới mấy tháng nhưng vẫn luôn nghe người ta nói nào là Hà Gia Trang giàu có và đông đúc, hôm nay vừa dịp đi tới xem thử, có lẽ đây là chỗ thần bí của bọn phản tặc Từ Châu.
Hơn nữa, suốt đường đi tới đây, điều nhìn thấy ở Phượng Dương chính là nghèo khổ kiệt quệ, mặt đất Từ Châu so với chỗ khác cũng chỉ là chỉnh chu so với nơi khác mà thôi. Còn sau khi đi tới Hà Gia Trang này, lại mơ hồ nhìn thấy được phồn hoa giống như kinh thành, Dương Châu, Giang Nam. Trước hết đừng nói đến bên trong, trên quan đạo bên ngoài cũng đã nhìn thấy xe ngựa đi lại như dệt cửi.
Chẳng lẽ những thương nhân này không biết Từ Châu đang cắt đứt tào vận, đi làm việc tạo phản kia sao? Một đám người này lá gan lại lớn như vậy sao. Đã đến trước mắt, nhìn từ xa sang, Thôi Văn Thăng lại có chút hoảng hốt. Đây nào có phải là Từ Châu, cũng chỉ có Dương Châu, cửa sông Thanh Giang cùng Giang Nam mới phồn hoa sầm uất như vậy. Nhà cửa san sát nối nhau, thậm chí còn nhìn thấy được tòa lầu cao, càng khó coi hơn chính là phần ngay ngắn và rộng rãi này, nhìn hình thù này, cũng chỉ cạnh hoàng cung mới thấy được.
Thôi thái giám ngoại trừ muốn làm ra dáng điệu kiêu ngạo, còn trong lòng lại mơ hồ càm thấy, nói không chừng đáp án mình nghĩ không thông chính đang ở bên trong Hà Gia Trang này, vào xem một chút có lẽ đã nghĩ thông rồi.
Trước khi bước vào trong, tuần đinh Hà Gia Trang không chút khách khí bắt bọn họ xuống ngựa. Lúc đầu đám người Thôi thái giám giận dữ, còn tưởng là bọn chúng định làm nhục ngay trước chốn đông người, tranh cãi đôi câu, lại bị mấy thương gia qua lại châm chọc đôi câu, lúc này mới để ý thấy bên trong chợ ở Hà Gia Trang chỉ có xe ngựa chất dỡ hàng hóa, cũng không có ai cưỡi ngựa, bên ngoài có chỗ chuyên để dừng ngựa. Thấy qua những điều đó, sắc mặt mọi người không khỏi xám xịt đi tí chút, cũng chỉ chiếu theo đó mà làm.
- Sắp cuối năm, cửa sông Thanh Giang vẫn còn ép giá lương thực, lão huynh ngươi nếu muốn, vậy cũng dễ nói. Bên trong chợ búa Hà Gia Trang náo nhiệt cả lên, Thôi thái giám nghe được nhiều nhất chính là câu nói này, muốn không nghe cũng không được, mọi người tới lui, trên mặt rất nhiều người có thân phận phú quý đều mang vẻ lo lắng, tiếng nói chuyện cũng rất lớn.
Có vài người mặc dù không nói lời này, nhưng câu chuyện cũng dính đến lương thực ở cửa sông Thanh Giang, Thôi thái giám chau mày, y sơ qua cũng đã nghĩ thông suốt. Nếu như đã là Tổng đốc tào vận, Thôi Văn Thăng đối với then chốt trên tào lương, tào vận cũng hiểu một chút, hiển nhiên hiểu được bao nhiêu tào lương hao tốn sẽ chảy ra bên ngoài. Chẳng lẽ lương thảo bọn phản tặc Từ Châu này chính là tới từ trong tào lương Vận Hà sao?
Thật sự quá hoang đường mà, dùng lương thảo triều đình để phản triều đình, đây rốt cục là chuyện khốn kiếp dường nào đây.
Đang đi tới, thì bị một người trung niên mặc áo dài ngăn lại, người trung niên này cả mặt tươi cười nói.- Các vị lão gia nếu muốn thuê dùng cửa tiệm, tại hạ sẵn lòng giúp đỡ ngài, chỉ cần tiền thuê một lượng.
Còn chưa đợi bên này trả lời, bên kia đã có người quát to.- Tề Ngũ ca, chớ chèo kéo nữa. Hai căn tiệm còn trống vừa mới dược mấy người phủ Khai Phong thuê rồi, trả một năm tiền thuê đất.
Tề Ngũ ca kia cũng không để ý, cười mắng một câu, lại khom người nói.- Các vị lão quan gia, có muốn tìm người dẫn đường hay không, một ngày năm trăm văn là được rồi, tiểu nhân chính là người bản xứ, cái gì cũng quen thuộc.
Đoàn người Thôi Văn Thăng không thiếu chút tiền kia, cho hẳn một lượng, dặn dò Tề Ngũ cười tít cả mắt này dẫn đường.
Tề Ngũ là một người dẫn đường tốt, mọi đường phố đều quen thuộc, chuyện xưa tích cũ cũng quen thuộc, khuôn phép cũng thuộc nằm lòng. Tùy tùng đi sau Thôi thái giám nghe được đầy dẫy hứng thú, tuy nhiên sắc mặt Thôi Văn Thăng lại ngày càng âm trầm, chưa tới nửa giờ sau đã từ bên trong chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang đi ra.