Nghe Triệu Tiến nói xong, Vương Triệu Tiến chỉ lắc đầu cười, cảm thán.- Theo cách nói của đại ca, Hùng Đình Bật này thực là biết lấy đại cục làm trọng. Nhưng ông ta thân là Kinh lược, tất nhiên sẽ phải gánh lấy trách tội cho thất bại lần này. Số lương thực cực lớn bị đốt này chính là một trong mấy phần lúa gạo làm ra của Đại Minh, còn có quân lương vơ vét cào xé khắp nơi này tụ tập thành. Ông ta cho một mồi lửa đốt sạch, tội danh chỉ sợ đều sẽ phải gánh chịu.
- Làm nhiều sai nhiều, không làm không sai. Hùng Đình Bật chẳng lẽ nhìn không hiểu sao?
Triệu Tiến cảm khái nói một câu, nhưng lại lập tức lắc đầu nói.- Xem triều báo của kinh sư nhiều như vậy, trong lòng Hùng Đình Bật này chắc hẳn vì đại nghĩa. Ông ta không hẳn không biết mình làm như vậy là không đường về, nhưng không làm không được.
Vương Triệu Tĩnh ho khan hai tiếng, nói.- Đại ca, cách nói đại nghĩa này vẫn là nói riêng với nhau. Hiện nay Từ Châu chúng ta không nói được điều này.
Trong phòng rơi vào yên lặng, tất cả đều không kìm nổi cười vang, ngay cả Trần Thăng cũng nhịn không được cười hai tiếng.lúc đọc công văn, Triệu Tiến sẽ yêu cầu bọn huynh đệ đều có mặt, sai đó lời lẽ mà mọi người bàn bạc, đàm luận cũng phải do Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ ghi lại, sao chép đưa tới trong tay Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong và Lôi Tài.
Mọi người đang cười, Triệu Tiến lại cầm lên một tờ giấy khác, vung vẩy hai cái xuống, nói.- Trên đời này, người ngốc như Hùng Đình Bật này quá hiếm, làm quan ôm khư khư cái ghế là phần đông. Rợ Sáo đánh vào Thiểm Tây, giết người cướp của hơn mười vạn người, quan trên vậy mà còn muốn ém nhẹm đi, thật sự là quá hoang đường, nực cười rồi.
Vì lúc mới đầu Triệu Tự Doanh đã liên thủ làm ăn với Vương Tự Dương, an bài người trong đội thương buôn của Vương Tự Dương nên cũng bắt đầu linh thông tin tức ở vùng thảo nguyên và vùng đất Thiểm Tây.
Rợ Sáo chính là các bộ lạc Mông Cổ Hà Sáo. Một nhánh này với Thổ Mặc Đặc Mông Cổ cũng có rất nhiều dây mơ rễ má với bộ lạc Yêm Đáp. Tháng chạp năm ngoái, rợ Sáo Sở Thiên đột phá phòng tuyến biên trấn Diên Tuy và Du Lâm đnáh thẳng vào Thiểm Tây. Ở nơi đấy giết người đốt nhà, quan quân tháo chạy. Hiện giờ khắp nơi đồn nhau rợ Sáo sắp tới gần phủ Tây An, còn nói Thiểm Tây gần trăm vạn người đã bị giết hại bắt cướp, nhưng tin tức chính xác là mười mấy vạn người
Các thương nhân Sơn Tây, Thiểm Tây và Hà Nam tới lui Từ Châu và phương bắc cũng đã hiểu thói quen của Triệu Tự Doanh, biết bọn họ thích góp nhặt tin tức các nơi, chỉ cần tin tức chính xác sẽ chiếu cố thuận lợi mọi mặt. Tin tức Thiểm Tây đại loạn này cũng chính là bọn họ mang đến.
Trời đông giá rét, trâu bò trên thảo nguyên đều chết cóng. Đây thường là mùa các bộ lạc Mông Cổ kéo xuống xâm cướp các vùng phía nam, điều này cũng chẳng có gì kì quái. Lúc Yêm Đáp vừa mới nổi dậy, cục diện Thiểm Tây và Sơn Tây còn thảm hại hơn, thậm chí ngay cả Bắc Trực Lệ cũng gặp tai ương. Nhưng lần này kì quái ở chỗ, Tuần phủ và Tổng binh Thiểm Tây lại muốn ém nhẹm chuyện này xuống, không muốn cho triều đình biết. Thiểm Tây mấy trăm vạn hộ dân, thương lái người đi đường ra ra vào vào nhiều không đếm xuể, vậy mà bọn họ lại nghĩ đến việc giấu diếm, thật sự là cực kì hoang đường nực cười.
Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nói.- Đại ca, triều đình đại bại ở Quảng Ninh. Chiến sự ở tây nam và Xa gia lại không dứt ra được. Theo tin tức trên đường sông Trường Giang, những thổ ty khác ở Tứ Xuyên và Quý Châu cũng đều không chịu ngồi yên rồi, xem chừng còn muốn đánh to hơn. Thiểm Tây lại có loạn lớn như vậy, phải chăng đây là cơ hội tốt cho chúng ta?
Triệu Tiến nhìn vào mắt Vương Tiệu Tĩnh, cười trêu chọc.
- Bình thường chỉ có Đại Hương mới nói như thế, không ngờ rằng ngay đến đệ cũng vậy.
Trong phòng lại vang lên một trận cười lớn. Cát Hương ngồi yên gãi gãi đầu. Trần Thăng cười lắc đầu, Như Huệ và Lưu Dũng đều cười mỉm. Đợi mọi người cười xong, Triệu Tiến mới mở miệng nói.- Không phải là cơ hội tốt gì. Cục diện Liêu Trấn bên kia mấy tháng gần đây sẽ không có thay đổi gì. Giống như chúng ta mới nói ban nãy, sau khi thiêu hủy lương thảo, Nữ Chân Kiến Châu không đánh sâu xuống phía Tây. Huống chi qua không bao lâu nữa chính là trồng trọt vụ xuân rồi. Bên phía Nữ Chân Kiến Châu cũng phải phải sửa soạn điều này, khẳng định không rảnh tay được. Về phần chuyện Thiểm Tây này, bọn thương nhân không phải nói rất rõ ràng sao? Rợ Sáo không chạm thành trì kiên cố, chỉ đánh cướp giữa chốn thôn làng. Đây không tổn thương được gân cốt gì, biên quân chỉ là tránh giao chiến, thực lực cũng không có hao tổn.
Vương Triệu Tĩnh cảm khái.- Rợ Sáo này không có căn cơ, Nữ Chân Kiến Châu này lấy trồng trọt làm gốc, đánh bước nào củng cố bước ấy, đây mới là họa lớn.
Triệu Tiến gật gật đầu, tiếp tục nói.- Về phần phía tây nam không ổn định. Bên đó đánh nhau chết đi sống lại cũng chẳng qua là hai tỉnh Tứ Xuyên và Quý Châu làm loạn, vàng bạc triều đình chủ yếu là ở Giang Nam, lương thực hầu hết ở Hồ Quảng, Giang Tây. Bên đó có cái gì cũng chỉ là làm cho triều đình hơi khó chịu mà thôi. Tuy cái cục diện này nhìn thì loạn, nhưng triều đình vẫn rút tay ra được. Vả lại Từ Châu ở nơi tim mạch, triều đình thậm chí dốc hết toàn lực để đối phó chúng ta, lúc đó mới là rắc rối. Hơn nữa lúc trước cũng đều nói qua, lúc này loạn trong giặc ngoài, chúng ta muốn làm gì cũng sẽ bị người trong thiên hạ dèm pha, cần gì tự làm khổ mình?
Cát Hương xen vào một câu.- Dèm pha? Khắp xung quanh Từ Châu cũng bắt đầu ăn cỏ, ăn đất rồi, dân chúng ở chỗ chúng ta vẫn còn có thịt để ăn, bọn đoàn luyện gia đinh thì miệng còn loang dầu mỡ, sống được nở mày nở mặt như thế. Ai dèm pha ai đây.
Nói đến đây, mọi người trong phòng đều gật đầu, ngay cả Triệu Tiến cũng cười, nói.- Năm nay trôi qua thật không tệ.
Năm thứ hai Thiên Khải, Từ Châu đích thật đã trải qua một năm sung túc, hiện tại số lượng rượu làm ra, tào lương và đủ loại lương thực khác cũng bởi vì lương thực đổi rượu đều hội tụ tại đây. Chưng cất rượu còn thừa rất nhiều bã rượu, bã rượu này chính là một thức ăn tốt cho heo. Ở nơi khác heo chỉ được nhai trấu nuốt rơm, thậm chí có nơi rơm cũng không đủ cho người ăn. Mà ở Từ Châu, lương thực không thiếu, phần lớn bã rượu đều mang cho heo ăn, do vậy mà heo ra khỏi chuồng ở Từ Châu cứ càng ngày càng tăng. (Nguyên văn: trư xuất lao nghĩa là heo ra khỏi chuồng là thuật ngữ người nuôi heo dùng để chỉ heo đem giết thịt)
Năm ngoái, ở Từ Châu đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhất là chuyện triều đình động dụng quan quân để tấn công Từ Châu, lúc đó từ trên xuống dưới đều rất là căng thẳng, nhưng đại đa số mọi người đều đồng lòng, vất vả một năm, đến cuối năm bất luận thế nào cũng phải ăn mừng một phen.
Vân Sơn Hành đầu tiên là phái người thu mua toàn bộ heo sống ở Từ Châu, sau đó đem heo người ngoài nuôi và những con heo được nuôi trong nông trang nhà mình giết mổ bán ra. Thời điểm thu mua là giá trong chợ, nhưng khi bán lại chỉ cần dùng lương thực nặng gấp đôi để đổi, đây chính là ơn huệ lớn tựa trời. Về phần gia đinh của Triệu Tự Doanh vào tháng giêng liên tục được ăn thịt bảy ngày, bọn đoàn luyện cũng liên tục được ăn thịt trong ba ngày, hầu như các bữa ăn cũng không khác nhau lắm, thường nhìn thấy mỡ lợn. Đám dân chúng, nhất là những gia đình nghèo đói, lần đầu tiên được ăn vào thức ăn mặn.
Cái gì mà hộ vệ bình an, tất cả những lời nói cũng không hữu dụng bằng việc có thịt để ăn, đi theo Tiến gia có thịt ăn, lời này không biết là ai nghĩ ra nữa, nhưng điều này mỗi người cũng tự nhắc trong lòng, cũng làm lòng người lay động không ít.
Triệu Tự Doanh làm việc luôn rất coi trọng quy củ, chính nghĩa, nhưng trong mắt người ngoài thì bất kể như thế nào cũng là tồn tại phạm vào cấm kỵ vương pháp của triều đình. Đánh lận mà nói thì là thổ hào tư binh, nếu nói thẳng thắn một chút thì chính là phản tặc. Những người đi theo không ít, nhưng cũng không ít người muốn tận hết sức tránh né. Ngay cả bản thân Triệu Tự Doanh, theo gia đinh đến người làm thuê của Vân Sơn Hành, thỉnh thoảng cũng có chút để ý tới lời ngay ý thẳng này. Song qua tháng giêng năm thứ hai Thiên Khải, hết thảy lại trở nên bất đồng. Triều đình không đủ lương thực cung ứng cho bách tính, đến cả cơm cũng không có mà ăn, trong khi đó Triệu Tự Doanh lại làm cho mọi người mỡ chảy đầy miệng, nên chọn ai lẽ nào vẫn chưa rõ hay sao?
Lưu Dũng cười nói.- Bởi vì có thịt ăn, còn chưa hết năm đã có người hỏi chuyện về tuần đinh. Nói hiện tại không làm được gia đinh, thì làm tuần đinh cũng tốt.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Tuần đinh ba nghìn, ưu tiên chọn lựa từ trong những gia đinh có thương tích, sau đó cố gắng chọn ra hết trong đoàn luyện. Kẻ nào trở thành tuần đinh, thì chuyển thành người làm của Vân Sơn Hành. Giúp bọn họ an cư lạc nghiệp ở Từ Châu. Sau đó, con cháu nhà giàu nương tựa vào chúng ta cấp cho nửa số người, nhưng phải chú ý không nên để bọn họ làm việc chỗ của mình. Từ Châu về cấp cho một thành, bá tánh nông dân Từ Châu và Bi Châu lấy một phần rưỡi.
Lưu Dũng gật đầu vâng dạ, Như Huệ khẽ cười nói.- Cách này rất tốt, đoàn luyện là vốn liếng của chúng ta. Làm tuần đinh an cư lạc nghiệp, cũng là cho bọn họ một con đường ra.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.- Tiểu đệ sẽ sắp xếp người đi rao giảng khắp nơi, nói ra từ bi ơn huệ của đại ca.