Thủ lĩnh bọn giặc Từ Châu này thực sự vô cùng xảo quyệt, Đại Minh trọng nông khinh thương, đối với thương nhân không để tâm tí nào, thậm chí không thu lấy thuế má. Nhưng Từ Châu này lại là con buôn của nặng hơn người, đến tảng đá còn phải ép ra dầu. Song tận mắt thấy Hà Gia Trang này đã đủ giải đáp những nghi vấn của y rồi. Phản tặc Từ Châu này dựa vào vơ vét của cải tích góp tiền bạc từng chút, sau đó dựa vào tiền này trao đổi buôn bán với tào vận mua lấy được lương thực, cho nên mới không bóc lột nông dân để cung ứng cho loạn quân.
Đợi lần này trở về, nhất định phải xử lý nghiêm tào vận, hoàn toàn cắt đứt lương thảo cho phản loạn này, sau đó sẽ trói buộc nghiêm khắc bọn thương nhân, khiến cho bọ chúng đừng tới nơi này làm ăn buôn bán, để cho bọn phản loạn Từ Châu này không có bạc để thu.
Thôi thái giám vừa nghiến răng nghĩ thầm, tuy nhiên mới đi vài bước lại thở dài một tiếng, Đại Minh nói trọng nông khinh thương, nhưng nông dân hèn mọn thì có bản lĩnh thế lưc gì, song bọn thương nhân kia ai mà không có bối cảnh che trời. Những thương nhân giàu có dính tới tào vận chỉ sợ ngay cả Ngụy công công cũng phải e dè, huông chi là mình. Chỉ sợ những cách này chưa tới kinh thành, loạn tặc còn chưa có biến chuyển xấu gì thì mình đã bị đám quan văn vây đánh rồi.
Vào lúc này, Thôi Văn Thăng đột nhiên có chút ý nghĩ nản lòng rồi.
- Đưa chúng ta đi gặp đầu lĩnh của các ngươi, nhanh bàn chuyện chiêu an chiêu hàng.
Điều kiện chiêu an chiêu hàng, làm sao bàn bạc, đối với phía triều đình mà nói là điều hết sức bí mật, cho nên chỉ có một mình Thôi thái giám có đủ thân phận đi vào trong, nhưng điều khiến Thôi Văn Thăng không ngờ tới chính là, trong phòng không lớn, đối phương không ngờ lại đến đây mấy người, hơn nữa đều là người trẻ tuổi chỉ tầm hai mươi tuổi.
Chứng kiến điều này, Thôi Văn Thăng lập tức giận dữ, ngồi cũng không ngồi, đứng ở đó lớn tiếng nói.
- Triều đình chiêu hàng, đây là đại sự, các vị nếu như lòng chất chứa khinh thường, vậy hay là không cần nói tới nữa thì tốt hơn. Binh mã Đại Minh ta dù sao cũng ngàn vạn, dân chúng ức vạn, lần thất bại này bất quá chỉ là bại nhỏ chẳng đáng nhắc tới. Nếu các vị tiếp tục chấp mê bất ngộ, khiến triều đình thật sự nghiêm túc, đến lúc trăm vạn binh tinh nhuệ mang giáp kéo từ bốn phương tám hướng tới vây đánh, các ngươi cũng chỉ có một con đường cùng, bị diệt sạch mà thôi.
Thôi thái giám rất lõi đời, tuy rằng lần này đích thân tới chiêu hàng, nhưng cũng biết phải đàm phán phải tranh giành chuyện gì, cũng không có lý nào để cho đối phương nắm mũi dẫn đi. Bản thân mình thân phận quý trọng như vậy, hạ mình tới đây chiêu hàng, những phản loạn Từ Châu này không những không ra nghênh đón, ngược lại còn làm chậm trễ, quả thật vô lễ hoang đường.
Bọn chúng cho rằng mình ở bên ngoài đi lướt qua một vòng thì sẽ bị chấn động sao? Cho rằng an bài mấy người trẻ tuổi tới đây, chính là miệt thị quyền uy của triều đình rồi, lẽ đâu trong chuyện chiêu an này còn muốn chiến lợi thế lớn sao?
Mấy người trẻ tuổi ngồi trong phòng đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt đều có chút không hiểu, một gã trẻ tuổi nhìn khá dũng mãnh chau mày nói.- Sao lại khinh thường?
Trong lời lẽ nói ra có chút không kiên nhẫn, thái độ này càng khiến Thôi thái giám giận dữ. Đây còn chiêu hàng thế nào, nếu như đối phương ra giá trên trời thì triều đình làm sao đáp ứng. Ngụy công công cũng nổi giận, như vậy bản thân không dễ dàng từ trong đường cùng bò lên được lại phải rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Không được khiến cho đối phương không kiêng nể gì, bây giờ phải tỏ rõ thái độ nhà mình, không để cho đối phương hiểu sai thái độ của triều đình và bản thân mình được, được đằng chân lân đằng đầu.
- Chuyện lớn như vậy không ngờ lại để cho mấy tên hậu bối các ngươi đi ra ứng phó, để người làm chủ nhà các ngươi ra nói chuyện. Ta đây là Tổng đốc tào vận Thủ bị Phượng Dương Thái giám Thôi Văn Thăng, là phẩm hàm Thái giám chấp bút Ty Lễ Giám, làm sao để các ngươi làm chậm trễ như vậy. Giọng nói, sắc mặt Thôi Văn Thăng đều tỏ rõ vẻ gay gắt.
Vốn nghĩ thái độ như vậy khuấy động được đối phương, lại không ngờ rằng mấy người trẻ tuổi đang ngồi ở đó đều đưa mắt nhìn nhau, đều mĩm cười. Thôi thái giám tức giận đến đỉnh điểm, nội quan không có được đời sau, cho nên với vàng bạc của cải vô cùng coi trọng. Một cái khác nữa là muốn thể diện, so với người thường vô cùng lưu tâm đến cấp bậc lễ nghi. Từ lúc tiến vào Từ Châu đã bị đối phương khắp chốn chậm trễ đối đãi, quả nhiên là không nhịn được nữa rồi.
Tuy rằng triều đình gặp phải bại trận, tuy nói tào vận bị phản loạn chặt đứt, bây giờ cần phải làm dịu lại, nhưng đối phương cũng là dùng nơi chốn Từ Châu cỏn con này đối đầu với cả thiên hạ. Nếu như bọn chúng không có phất cờ tạo phản, hết thảy đều có tiết chế, nói rõ bọn chúng bên này cũng không muốn gây loạn quá lớn chuyện. Thật nếu có động tĩnh quá lớn, triều đình động dụng toàn bộ binh mã cả thiên hạ tiêu diệt đất Từ Châu này, làm sao có khả năng chống đỡ được?
Nhưng loại ước hẹn ngầm không nói ra ngoài của đôi bên này, sắp bị mấy người trẻ tuổi không biết chừng mực trước mắt này phá hủy, chỉ sợ đủ loại việc sau khi mình đi vào Từ Châu gặp phải, cũng là những người trẻ tuổi này an bài.
- Bảo người làm chủ ra đây nói chuyện, bằng không, việc chiêu hàng chiêu an này cũng không cần nói nữa.
Tiếng cười ngất trong phòng càng lúc càng lớn, Thôi thái giám kia muốn phát hỏa, lại nhìn thấy ở giữa đám người ấy có một người trẻ tuổi đứng lên, người trẻ tuổi kia thân hình cao lớn, nhìn có chút thành thục trầm tĩnh, tuy rằng không so được với mấy người lớn mập bên cạnh. Hơn nữa Thôi thái giám còn để ý tới, người trẻ tuổi này hẳn chính là đầu lĩnh trông mấy người trẻ tuổi ở đây, tất cả hỏi ngược lại cười vang vân vân, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn cử chỉ của người này.
Người trẻ tuổi này thản nhiên nói.
- Ta là Triệu Tiến, nơi này là do ta làm chủ.
Thái giám Thôi Văn Thăng sửng sờ, lập tức kinh ngạc. Trước khi tới đây, y hiển nhiêu cũng có nghe ngóng Từ Châu chút ít. Trước khi gây loạn chặt đứt Vận Hà, bởi rằng tiếp giáp với Từ Châu, y có nghe qua các loại đồn đại, vì Dư công công nhậm chức lần trước chính là ở Từ Châu bên đó ăn quả đắng, Thôi thái giám tất nhiên cũng nghe qua đủ thứ về Triệu Tiến, biết người này tuổi không lớn lắm, là thiếu niên hào hùng khó có được.
Nhưng sau khi đại sự cắt đứt Vận Hà gây ra náo loạn, tiếp đó nhân mã Từ Châu xuôi Nam đánh bất ngờ đại quân Tuần phủ Phượng Dương tập hợp, bắc tiến đánh bại binh mã do Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm thống lĩnh, mỗi lần đều là toàn thắng, nhưng lần nào cũng không đuổi cùng giết tận, khiến triều đình hiểu ra được thực lực của Từ Châu, trong lòng có kiêng dè, lưu lại đường lui cho triều đình, khiến cho giữa đôi bên còn có đường đàm phán.
Thôi Văn Thăng đem những chuyện xảy ra cẩn thận nghĩ tới nghĩ lui, mỗi lần đều không khỏi cảm thán, giữ chừng mực tốt như vậy, Từ Châu này nhất định có cao nhân ở sau chỉ điểm, trước đây có khả năng là Ngự sử Đô Sát Viện Vương Hữu Sơn kia, bây giờ có khả năng là một người khác, có lẽ đây chính là lý do Vương Hữu Sơn năm đó quyết định từ quan tự giữ lấy thân.
Hơn nữa cao nhân này còn biết đẩy mấy người trẻ tuổi háo thắng lên trước đài, võ phu trẻ tuổi lỗ mãng bậc này chỉ biết sung sướng, vinh quang nhất thời, lại không nghĩ đại họa đầy dẫy ngập trời sau này, tự mình cũng phải gánh lấy tội, nói như vậy thì Triệu Tiến này chính là người bị đẩy lên trước đài.
Thôi Văn Thăng nghe người ta nói nhiều, lần này tới cũng cẩn thận nghe ngóng một phen, cũng không phải nghĩ rằng Triệu Tiến là người bị đẩy lên phía trước đài, mà là đoán chừng Triệu Tiến này làm một người không khéo khác lời đồn đại, có lẽ là một kẻ lão luyện, già dặn đã ngoài bốn mươi tuổi,
Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy vị người trẻ tuổi cao lớn trầm ổn này, tất cả nhưng suy đoán trước đó của Thôi thái giám đều tan thành mây khói. Mặc dù đối phương chỉ đứng dậy và nói một câu, cũng không có cử chỉ lời lẽ gì khác, nhưng phần khí độ ngưng tụ trầm ổn kia cũng không giả được. Thôi Văn Thăng từ nhỏ đến lớn, là một người nghe sai bảo gần bốn mươi năm, ở hoàng cung cũng từng qua chức vị cao, tước quan trọng yếu, gặp qua không biết bao nhiêu người, hiển nhiên nhìn ra được đây chỉ có người ở lâu trên kẻ khác, ra lệnh phải chiếu theo đó mà làm mới dưỡng được phong thái uy thế đó. Trên người thấp thoáng còn có sát khí nặng nề, lẫm liệt, càng làm cho người khí thế bừng bừng không dứt.
Cho dù đó chỉ là người trẻ tuổi mới chừng hai mươi, dù mặc trên mình chỉ là phục sức của hạng người bậc trung, nhưng Thôi thái giám lập tức hiểu ngay, đối phương xác thực là đầu lĩnh kẻ làm chủ đưa ra các quyết định ở Từ Châu này. Xem ra Triệu Tiến không phải là kẻ mượn danh nghĩa, hắn ta chính là kẻ trí dũng kiệt xuất trong lời đồn ở Từ Châu này.
Thôi Văn Thăng híp mắt lại, trong nhất thời có chút hoảng hốt, người trước mắt tuổi chừng hai mươi, nhưng Thôi thái giám trong thoáng chốc cảm thấy đối phương đã ngoài bốn mươi, trầm lắng và tích chứa khí thế không biết bao năm tháng, một chút khí chất, thái độ, dáng vẻ vốn dĩ không vậy thì không có được.
Đến lúc này, Thôi Văn Thăng mới định thần lại mà đánh giá năm người trẻ tuổi đối diện. Ở giữa chính là Triệu Tiến, bên trái hắn là một người trẻ tuổi to lớn béo mập ổn trọng, người này cũng có vẻ điềm đạm lạnh nhạt, trên người cũng mang theo trầm tĩnh mà những người trung niên mới có được. Chẳng quá là loại trưởng thành sớm như gã rất nhiều, hiếm thấy đây nhưng không phải là lạ. Mà không giống cái loại cổ quái như Triệu Tiến này, người bên phải hắn là một sĩ tử trẻ tuổi, nhìn thần thái phong tư tuấn lãng, là một kẻ rất có tiền đồ. Thôi thái giám đoán được là người phương nào, nghĩ thầm là một tuấn kiệt đọc thi thư thánh hiền như vậy, không ngờ lại đi theo phỉ tặc, quả thực quá đáng tiếc.