- Không phải tầm thường, là rất kém. Chớ nói tới những thợ rèn lâu năm kia, thậm chí không bằng học việc vừa mới vào làm. Triệu Tiến ăn ngay nói thật, như thế ngược lại khiến Từ Trân Trân sửng sốt.
Triệu Tiến thấp giọng giải thích.- Nhưng đồ mới, ý tưởng mới của mấy người Tây Dương này lại là thứ chúng ta cần. Còn có một số nghề nghiệp bọn họ đã từng thấy qua, đã từng dùng qua, cái này chúng ta không hiểu biết, cần nhờ bọn họ suy ngẫm ra. Nếu như phu nhân của mình nhắc tới, hẳn là bọn thợ rèn Từ gia rất bất mãn với mấy người Tây Dương mình coi trọng, cần phải giải thích trấn an.
Xuất hiện tình cảnh này cũng trong suy tính của Triệu Tiến, Triệu Tự Doanh càng lúc càng thịnh vượng, tuy rằng coi trọng nhất người luyện võ, nhưng các nghành nghề khác cũng không có bị miệt thị. Chỉ cần kẻ nào chăm chỉ làm việc, địa vị được nâng cao, khoảng thu vào tăng thêm đây đều là tất nhiên phải có. Theo cục diện như thế, bọn thợ rèn dĩ nhiên cũng muốn tranh giành địa vị và lợi ích của mình. Vốn bọn thợ rèn cũng không lo lắng, mọi người là bộ hạ dòng chính của chủ mẫu, giáp trụ binh khí Triệu Tự Doanh toàn dựa vào xưởng rèn Từ gia cung ứng, tuy nói làm rất vất vả nhưng ấm no thậm chí giàu sang cũng không lo âu.
Chưa từng nghĩ đột nhiên có mấy tên người Phiên không đáng tin cậy đứng ở bên trên mọi người, ngân lượng cầm được nhiều hơn rất nhiều so với tất cả, nhưng tay nghề và kỹ nghệ lại rất ấm ớ, mặc cho ai cũng không phục, khẳng định phải có lời oán giận lên bên trên.
Nghe xong giải thích của Triệu Tiến, Từ Trân Trân cười, dịu dàng nói tiếp.- Thiếp đây cũng nghe nói bên chỗ phu quân an bài người đi Quảng Đông và Nam Dương chiêu mộ thợ rèn Phật Lang Cơ, Những người đi trên mặt biển kia sao am hiểu nghề việc rèn đúc. Chỉ sợ người tìm tới cũng là không dùng được.
Triệu Tiến ngược lại không ngờ rằng Từ Trân Trân sẽ nói lời này, nhưng đây cũng là lo lắng của hắn, lắc đầu gượng cười nói.- Đây cũng là không có cách nào. Còn may là chưa vội như thế, cứ như thế này chậm rãi tìm là được rồi, cũng sẽ tìm được người tới.
Từ Trân Trân nhích lại gần bên cạnh Triệu Tiến cũng là cười nói.- Thiếp muốn nói chính là, để cho Hậu Sinh đi phía nam chiêu mộ. Nó đối với nghề thợ rèn và luyện sắt cũng hiểu hơn nhiều so với người bình thường, Để cho nó đi chiêu mộ tìm kiếm cũng đáng tin cậy hơn những người trên thuyền kia. Hơn nữa Hậu Sinh là người nhà chúng ta, dù sao cũng yên lòng hơn.
Lần này Triệu Tiến ngây ngẩn cả người, hắn có chút kinh ngạc nhìn Từ Trân Trân nói.- Thả Hậu Sinh ra ngoài, nàng thật nỡ lòng sao?
Từ Trân Trân ra mặt lo liệu chủ trì Từ gia, bao gồm cả việc gả cho Triệu Tiến, lúc trước cũng là vì đứa em trai này của nàng. Đây là đi về hướng Quảng Đông đường xa xôi, mạo hiểm cũng không phải ít. Vả lại còn là giao thiệp với những người phiên kia, càng có rất nhiều rắc rối không cách đoán trước được. Không ngờ bảo Hậu Sinh chưa boa giờ ra khỏi cửa đi làm việc này, hoàn toàn bất đồng với nuông chiều của Từ Trân Trân trước giờ.
Nhìn thấy nét mặt của Triệu Tiến, Từ Trân Trân cười giải thích.- Không có gì không nỡ lòng được. Từ gia dặn dò mấy người, phu quân dặn dò mấy người dọc đường đi theo trông chừng, cũng không xảy ra chuyện gì. Cục diện phu quân hiện giờ càng lúc càng lớn, Hậu Sinh nó không tốn công sức gì đã quản một quầy hàng lớn như vậy, khó tránh có người không phục, vẫn là phải làm một chút chuyện thật sự mới tốt.
Trong một thể thống nhất của Triệu Tự Doanh, bọn người cốt cán đều quen biết gần gũi với Triệu Tiến, nhưng có được chỗ như hôm nay ai nấy đều có đại công thật sự trên mình, vì cục diện Triệu Tự Doanh xuất lực rất lớn. Nhưng chỗ Từ gia thì kém hơn rất nhiều, lúc Từ Trân Trân cai quản Từ gia không có người nói gì, mà Từ Hậu Sinh dựa vào quen biết đi lên khó tránh khỏi có người không phục. Không cần nói tới bên phía Triệu Tự Doanh, nội bộ Từ gia người có lòng dạ riêng cũng không ít.
Triệu Tiến cười cảm thán một câu.- Có tỷ tỷ như nàng vậy, Hậu Sinh đúng thật là may mắn. Tức thì lại như có điều suy ngẫm nói.- Hậu Sinh đi lên con đường này có lẽ thật đi đúng rồi.
Vốn trước giờ con đường Từ gia an bài cho Từ Hậu Sinh là khoa cử lấy công danh, hoặc là ở nhà hưởng thụ giàu sang. Nhưng Từ Hậu Sinh lại rất có hứng thú với việc rèn đúc than đá luôn đang suy xét mày mò. Hiện giờ lại đích thân muốn làm việc đi chiêu mộ tìm kiếm thợ rèn người Tây Dương, hiện giờ đã không còn người nào đủ tranh giành được với cậu ta. Triệu Tự Doanh lớn mạnh, con đường của cậu ta tất nhiên sẽ theo đó càng đi càng thênh thang.
Triệu Tiến trả lời rất dứt khoát.- Nếu muốn đi. Vậy thì thừa lúc tháng chạp, tháng giêng lên đường. Lúc đó ngay cả cướp cũng trở về đón năm mới rồi, ít nhiều vắng vẻ hơn một chút. Các nơi tìm vái người lão luyện đi theo. Xem thử là nên ngồi thuyền hay là đi bộ. Trước khi lên đường tới chỗ ta, ta có một số lời muốn dặn dò trước mặt.
Nhìn thấy Triệu Tiến ưng thuận, Từ Trân Trân cười tủm tỉm gật đầu. Triệu Tiến lúc này rất vui vẻ, nhìn thấy Triệu Phượng và Triệu Long trong phòng đang chơi con rối. Con rối này lại là Triệu Tiến nghĩ ra làm thành, khác với cách loại thú nhồi vải thời đại này. Triệu Tiến vẽ ra hình thù báo lớn ngây ngô dễ thương, sau đó dặn dò thợ may vải dệt loại tốt nhét vào khe hở, vô cùng đáng yêu, bọn trẻ con vừa thấy đã yêu thích. Triệu Tiến lại làm chiếu theo đó làm mấy cái, con cái cũng đều yêu thích không rời tay.
Thợ may kia cũng không khéo, sau khi hỏi qua Từ Trân Trân, tự mình bắt đầu ở Hà Gia Trang may bán loại con rối này. Giá bán rất mắc, nhưng khách thương có con cái nhỏ tới lui đều sẽ mua một hai cái. Hiện giờ cũng coi như một trong những sản vật nổi danh của Từ Châu. Nhưng Vân Sơn Hành cũng có tin tức truyền tới, nói cửa sông Thanh Giang cũng có người bắt đầu bắt chước chế tạo.
Nhìn Triệu Tiến cả khuôn mặt tươi cười, Từ Trân Trân do dự chốc lát nói.- Phu quân, có chuyện không biết nên nói hay không nên nói. Là chuyện của Mộc muội tử.
Nghe thấy lời này, Triệu Tiến thu nét cười trên mặt, quay đầu nhìn Từ Trân Trân. Nàng thần sắc như thường chỉ thản nhiên thấp giọng nói.- Mộc muội tử gần đây cũng mời một số loại như bà đồng, ni cô vào nội viện. Thiếp đây cũng không biết có phải muội ấy có việc công bên kia hay không. Tuy nhiên những cô ả đó rất phiền toái. Nhà chúng ta lại là nơi chốn khẩn yếu, những người này nếu ở bên ngoài gặp được vẫn là gặp bên ngoài thì tốt hơn.
Lông mày Triệu Tiến tức thì nhăn lại, lập tức thở dài nói.- Những lời này nàng đi nói quả thật bất tiện, tiếp đó người bên ngoài càng không tiện báo cho ta. Đúng là dưới ánh đèn thì đen rồi.
- Phu quân lượng thứ là tốt rồi.
Bởi vì có con cái liên lụy, Triệu Tiến mặc dù tới chỗ Từ Trân Trân trước buổi tối cũng sẽ ở lại chỗ của Mộc Thục Lan. Đợi chiều tối tới bên đó, Triệu Tiến hỏi thẳng.
Kết cuộc Triệu Tiến bên này vừa hỏi, Mộc Thục Lan lại nhăn nhăn nhó nhó không muốn trả lời. Tới cuối cùng nóng nảy bắt nói, lúc đấy mới trả lời. Nguyên cớ này khiến Triệu Tiến vừa không biết khóc hay cười vừa có chút bực bội. Hóa ra là Mộc Thục Lan muốn có con, lại vẫn chưa có mang thai, khó tránh khỏi có chút hoảng hốt nóng vội. Mặc dù Mộc Thục Lan là hạng người khôn khéo trải qua sóng gió thấy qua thói đời, nhưng về mặt này cũng trở nên hoảng loạn, bắt đầu suy nghĩ tới cầu thần bái Phật, do đó mới mời một số ni cô, bà đồng được xưng tụng linh nghiệm tới cửa.
Triệu Tiến lửa giận bốc lên nói.- Chính muội còn ở trong giáo phái từng chủ trì một cục diện lớn, dựa vào thần Phật tới lừa bịp người khác sao còn trông cậy vào lời người khác nói. Đây không phải hoang đường lắm ru?
- Thiếp đây cũng muốn giống Từ tỷ tỷ. Có con, cũng có chỗ nương tựa vào.
Giọng nói của Triệu Tiến cũng cao lên.- Hồ đồ, muội mới mười mấy tuổi, ta mới hai mươi tuổi, sao sẽ sớm như thế đã không có chỗ nương tựa. Muội ở bên cạnh ta mới được bao lâu, muốn có con cũng chẳng nhanh như thế. Muội gấp gáp làm chi.
Mộc Thục Lan chỉ ở nơi đó cúi đầu, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc mắt nhìn, cũng không có điệu bộ ướt át vành mắt đỏ ké nước mắt tuôn rơi vân vân, chuyện trải qua quá nhiều rồi, việc này cũng chẳng có gì quá lớn.
Triệu Tiến giọng điệu nghiêm khắc nói.- Bảo bọn bà đồng, ni cô đó cách xa nhà chúng ta một chút, đừng để cho người ngoài chui qua kẻ hở, bỗng dưng gặp phải chuyện mạo hiểm.
Mộc Thục Lân chỉ rầu rĩ gật đầu, đợi Triệu Tiến thở hắt ra thay đổi y phục, Mộc Thục Lan lại giống như nhớ ra được gì đó nói.- Tiến ca, thiếp và những bà cô đó từng chuyện trò. Các gia đình ở Từ Châu, những bà cô đó đều ra vào được. Rất nhiều người bề ngoài phòng bị rất nghiêm ngặt, nhưng ở nội viện lại không có trói buộc gì. Dựa vào những bà cô này dò la không ít chuyện, cũng không có người nào sẽ phòng bị bọn họ.
Nghe thấy Mộc Thục Lan nói như vậy, Triệu Tiến trầm ngâm, gật đầu nói.
- Tụ tập được người như vậy, chỗ cửa sông Thanh Giang càng hữu dụng lớn hơn.
Nói được phân nửa, Triệu Tiến chợt sực tỉnh, thanh âm nghiêm túc nói với Mộc Thục Lan.- Đây là một việc khác. Muội vẫn là nên rời xa các cô ả một chút. Thật muốn dùng các ả làm cái gì không cần tới lui trong nội viện này.
Lúc này Mộc Thục Lan chỉ che miệng cười, vẻ mặt vừa cười khẽ, vừa mang theo mấy phần giảo hoạt.