Chi trưởng và người thân đồng tộc Thái gia trước giờ, tiền thu vào và hưởng dụng hàng tháng chẳng mảy may thua kém Dương Châu và cửa sông Thanh Giang. Hiện giờ cửa hiệu Khúc Lý Phố được thu hồi, vốn ban đầu dựa vào tiền thuê đất giữ vững cuộc sống cả tộc rất tốt, nhưng sau khi trải qua chuyện lần này, người hiến nhập ruộng vườn đều đồng loạt thu hồi đất đai. Vốn trước kia người hiến nhập là để giao ít đi thuế má, hiện giờ thuế má Từ Châu đã không còn nặng nề, nhờ gia đình thân sĩ có công danh che chở ngược lại là lỗ vốn.
Lúc trước kia, Thái cử nhân thân cận với Triệu Tự Doanh, mọi người đều không dám làm như thế, hiện giờ Thái gia cũng không ở Từ Châu nữa, ai còn đếm xỉa điều này. Đợi Thái gia trở về, cục diện gia sản ruộng đất đã không vãn hồi được nữa.
Thời đại này gia đình giàu có coi trọng toàn tộc tụ tập cư ngụ, chia ra ở riêng thường thường sẽ bị cho là lụn bại hoặc là gia môn không hòa thuận, nhưng tới nước này, Thái gia ngoại trừ chia ra ở riêng cũng không còn cách nào khác.
Tới mấu chốt quan đầu này rồi, Thái cử nhân ngược lại hiển lộ ra mấy phần can đảm và quyết đoán. Trước hết là nhường cái ghế tộc trưởng cho Thái Hoa Quân, sau đó chia hết gia sản và sản nghiệp gia tộc của Thái gia, gắng sức giữ cho mỗi nhà đều được ấm no, kế tiếp nữa bảo bọn con cháu đều đi kinh thương hoặc là học võ. Thái gia ngược lại không cưỡng cầu con cháu đọc sách dù thế nào cũng phải thay đổi, nhưng kẻ không muốn kinh thương học võ, thế thì cũng chớ nên ở Từ Châu, chuyển nhà dọn ra bên ngoài là lựa chọn tốt hơn hết.
Còn bản thân Thái cử nhân Thái Chính Đức, thì sửa đại trạch viện ở Khúc Lý Phố của mình dựng lên kho hàng và tiệm buôn. Thuê ở bên ngoài, tiền thuê đất của Khúc Lý Phố cũng cao ngất ngưởng, mảnh đất lớn chính giữa vùng đất như thế quả thật đáng giá tiền, Thái cử nhân thì mang theo vợ con chuyển vào trong thành Từ Châu.
Tuyệt đại đa số người của Thái gia đều là thê thảm, bi ai. Chỗ Thái Hoa Quân lại khác, bởi vì công lao của gã, Triệu Tự Doanh cho chiếu cố và đối đãi đầy đủ. Sản nghiệp Thái gia chỉ cần là quy về dưới danh nghĩa Thái Hoa Quân vậy thì sẽ không có người can thiệp hỏi tới. Con cháu Thái gia nếu như Thái Hoa Quân bằng lòng bảo đảm, như vậy ở trong phương viên thế lực Triệu Tự Doanh làm gì cũng giống với người khác.
Bởi vì có chiếu cố của Triệu Tự Doanh, uy quyền của Thái Hoa Quân ở trong tộc Thái gia rất nhanh đã tạo dựng lên, gia sản cũng theo đó mở rộng lên không ít. Song Thái Hoa Quân lại không quá để ý điều này, trong tay của chính gã có đủ đầy ngân lượng nuôi sống cả nhà cũng không muốn quá thân cận với người đồng tộc trước kia, hơn nữa tiền đồ của gã không ở Thái gia, mà là ở trên người Triệu Tự Doanh.
Lần này Triệu Tự Doanh mới lập một "nghĩa dũng Từ Châu", trước giờ đám người chốn giang hồ khắp nơi và Bi, Từ giúp đỡ Triệu Tự Doanh đều là một nắm cát rời, tới đi tự do, rất nhiều người thật cũng không phải thiếu thốn mấy lượng bạc bán mạng này, mà là cảm thấy thế lực Triệu Tự Doanh càng lúc càng lớn, mọi người tới lui giao tiếp, có được ân tình cũng là tốt lắm, kẻ nhiệt tình thật cũng không thiếu, nhưng hỗn tạp, loạn xà ngầu cũng chẳng có hữu dụng gì.
Lại nói thực lực và tầm vóc Triệu Tự Doanh càng lúc càng lớn, ân tình riêng lẫn nhau rất là phiền phức, có đôi lúc mặc dù muốn chiếu cố cũng không biết xuống tay thế nào.
Hiện giờ "nghĩa dũng Từ Châu" này chính là để quản hạt người luyện võ và người giang hồ Bi, Từ cùng với các nơi quen biết. Để có thân phận nghĩa dũng Từ Châu, đó chính là tự sắm sửa cung mã, cũng chính là trang bị và thú cưỡi tự phải gánh vác, hơn nữa còn phải chu toàn, đăng tên trong sổ, mỗi ba tháng kiểm tra khảo hạch một lần, không tham gia kiểm tra khảo hạch thì mất đi thân phận.
Sau khi gia nhập nghĩa dũng Từ Châu, thuế má trong nhà miễn giảm hai thành, nếu tham gia làm việc vì Triệu Tự Doanh, thuế má trong nhà miễn giảm thêm ba thành, nếu như có chết, bị thương thì luận theo chu cấp và an bài của gia đinh Triệu Tự Doanh, kế đó thân là nghĩa dũng Từ Châu, quan phủ các nơi không được bắt hỏi chỉ có Triệu Tự Doanh mới xử trí được.
Nghĩa dũng Từ Châu ở biên chế doanh trại lệ thuộc Triệu Tự Doanh chính là đại đội, đại đội trưởng trước mắt tạm thời là do Lưu Dũng đảm nhận, nhưng quản sự chân chính là đại đội phó, mà đội phó này chính là Thái Hoa Quân.
Người luyện võ và người giang hồ có được cung mã, thân thủ và gia cảnh cũng sẽ không kém hoặc là đã xông pha làm ra một phen cục diện. Hạng người như vậy tất nhiên chiến lực cũng xuất chúng, có thước đo chuẩn mực như vậy, chọn vào khẳng đinh đều là người dùng được.
Tin tức này vừa lan ra, người luyện võ và người giang hồ Từ Châu và xung quanh lập tức hăng hái báo danh, có một số kẻ không có thú cưỡi, dám chắc phải mượn tiền làm sao cho đầy đủ đi tham gia.
Mặc dù là Từ Châu chuộng võ, cốt cách dân chúng mạnh mẽ, xuất ra được loại con cháu liều mạng liếm máu trên mũi đao cũng không phải bá tánh nông dân an phận trồng trọt, thông thường đều sẽ làm một số chuyện làm ăn không vốn này nọ, hắc đạo bạch đạo đều có, buôn muối, buôn lậu tàng trữ của gian cũng không hiếm lạ. Lúc này mấy chuyện làm ăn như thế trong địa phận Triệu Tự Doanh đều được cho phép, nhưng thuế thu không nhẹ, nếu như thành được là nghĩa dũng Từ Châu, như vậy giảm bớt gánh nặng thật lớn cho mình, cho người trong nhà.
Càng mấu chốt hơn chính là, bất kể là ai cũng nhìn ra rõ ràng dụng ý của nghĩa dũng Từ Châu này. Tiến gia muốn bắt đầu sửa trị người luyện võ, người giang hồ không phải là đoàn luyện gia đinh Từ Châu. Muốn đánh trận liều mạng, dựa vào gia đinh đoàn luyện Triệu Tự Doanh đã đủ, nếu nói bản lãnh người trong giang hồ lục lâm, cao thủ xuất thân Xưởng Vệ và giáo phái trong đội Nội Vệ cũng có, cũng không thiếu mấy kẻ Từ Châu này. Sở dĩ còn cho mọi người một con đường ra, đó là Tiến gia từ bi.
Có thân phận nghĩa dũng Từ Châu này, tới lúc đó phải đi kiến công lập nghiệp, lại có muôn trùng chỗ tốt, nhưng một loại ý nghĩa khác là nếu như ngươi không có thân phận này, cũng chớ đứng rêu rao cầm đao cưỡi ngựa ở Từ Châu nữa, trong vùng Triệu Tự Doanh quản hạt đã không có khả năng tiếp tục dung túng ngươi nữa rồi.
Chớ nói cho tới ý nghĩa nghĩa dũng Từ Châu này, thân là đại đội phó Thái Hoa Quân loáng thoáng có bộ dạng long đầu chốn lục lâm giang hồ Từ, Bi, thay Triệu Tiến quản hạt những kẻ này, địa vị đột ngột được đẩy lên cao.
Không ít người Thái gia cũng nhìn ra được lợi ích này, Thái cử nhân tiêu tùng, cùng đi theo Thái đội phó tác oai tác quái cũng là tốt. Tuy nhiên Thái Hoa Quân về mặt này lại tự hiểu rõ, Thái gia phàm là con cháu mong muốn học võ, nhất loạt bị gã đẩy tới thôn trại bãi cỏ hoang, còn có trong trang viên gần kề Khổng Gia Trang và Túc Châu, không lưu một người bên cạnh.
Phong phạm này của Thái Hoa Quân ngược lại khiến cho Thái Đức trên Hoàng Hà nhìn ra chút lề lối, bọn họ tuy rằng đều họ Thái nhưng không có cùng chung huyết thống, họ hàng. Khác với điều đã làm của Thái Hoa Quân, Thái Đức vẫn luôn chiếu cố nhà mình, tộc mình, đội thuyền Hoàng Hà gần như không có người họ khác.
Sau đó đội thuyền Thái gia đầu nhập vào Triệu Tự Doanh lâu như vậy, lấy được chiếu cố cũng rất có hạn, hơn nữa cũng cảm giác ra được tình cảnh như có như không, mọi mặt theo dõi rất sát sao nhà mình. Sau lần đại chiến này, Thái Đức và Thái Hoa Quân kết giao, bởi vì cùng một họ, Thái Đức còn mong muốn làm thân nhưng Thái Hoa Quân lại rất lạnh nhạt, song lại trước sau chỉ điểm đôi lời.
Xử trí của Thái Hoa Quân lần này, Thái Đức xem đã hiểu, y cũng tự mình đề xuất với Triệu Tiến, nói muốn con cháu nhà mình đi các nơi học hỏi bản lãnh. Sau khi đề xuất ra điều này, Triệu Tự Doanh lập tức có an bài. Con cháu Thái gia Hoàng Hà không ít người đều được điều động tới chỗ Dư gia học bản lãnh trên biển, còn người thiếu khuyết đội thuyền Thái gia thì do thủy thủ chiêu mộ chỗ cửa sông Thanh Giang bù vào. Kế tiếp bọn quản sự Vân Sơn Hành đích thân tới bến bến đò của Thái gia, bàn bạc chuyện tu sửa tạo thuyền. Điều này khiến Thái Đức càng thêm hối hận, hối hận có một số chuyện mình trước nay tại làm sao không nghĩ tới.
Vương Hữu Sơn ở trong ngục không có nhận chịu ngược đãi gì, chỉ là tinh thần không quá tốt, suốt một đường trở về gấp gáp càng tăng thêm loại mỏi mệt này, sau khi về tới thì nghỉ ngơi dưỡng sức ở Hà Gia Trang mấy ngày.
Mặc dù Vương Hữu Sơn ở kinh sư là quan can gián thanh sạch bình phàm, nhưng ở trên mặt đất Từ Châu đã là hạng người quyền quý đỉnh cấp nhất. Vả lại đối với bọn huynh đệ và Triệu Tiến, từng trải và kiến văn Vương Hữu Sơn có ở trong kinh thành đều là vô cùng quý báu, dù sao ở bên cạnh bọn họ cũng chỉ có một người như vậy.
Lúc Vương Hữu Sơn ở kinh sư, thường xuyên chỉ điểm ở trong thư, vào lúc này chính là thời điểm mấu chốt Từ Châu giao tế với Triều Đình, cần có từng trải và kiến văn của Vương Hữu Sơn, nhưng sau khi Vương Hữu Sơn nghỉ ngơi thân thể khỏe mạnh chỉ bàn chuyện thâm sâu với Vương Triệu Tĩnh hai ngày, kế đó đã dời về ở trong thành Từ Châu.
Vương Triệu Tĩnh cũng lo lắng bọn huynh đệ hiểu lầm, không có bất kỳ giấu diếm này giải thích một phen.- Gia phụ chỉ hỏi vụ việc và ứng đối đoạn tháng ngày vừa qua của chúng ta. Sau khi hỏi xong cũng không nhiều lời gì nữa. Chỉ là nói giúp không nổi chúng ta rồi.
Ngoại trừ lời của Vương Triệu Tĩnh, bản thân Triệu Tiến cũng sang bái kiến, lúc trở về thành cũng đi đưa tiễn, lại có người mọi phương mọi chốn báo lên tin tức, đều nói Vương Hữu Sơn rất là thoái chí nản lòng, dáng vẻ không nhấc nổi tinh thần. Triệu Tiến cũng biết, Vương Hữu Sơn cả ngày thúc giục Vương Triệu Tĩnh bảo y đón hết tôi tớ còn sót lại ở kinh sư trở về.