Thám mã trinh kỵ hồi báo, quan quân cũng đã nhổ trại xuất phát. Lúc này khoảng cách giữa hai bên đã không còn xa, đi ở phía trước đội ngũ đã nhìn thấy khinh kỵ của hai bên đang chém giết lẫn nhau, càng nhìn dễ thấy bụi mù bốc lên ở phía chân trời xa xa. Ở nơi địa thế bằng phẳng như thế này, ngoài mấy chục dặm không giấu được động tĩnh của đại đội nhân mã, tương tự như vậy, quan quân cũng nhìn thấy dấu vết cử động của Triệu Tự Doanh.
Dần dân, khoảng cách giữa trinh kỵ quan quân và đội ngũ của Triệu Tự Doanh ngày càng xa, bởi vì gia đinh đội nhân mã của Triệu Tự Doanh bên này cũng không so đo một chọi một với bọn họ mà chuyển thành đội hình vây giết, xạ thuật lại chuẩn xác, không cẩn thận liền bị trúng tên. Đang đánh với người trước mặt còn chưa có xử trí, một mũi tên bắn lén tới thế là xong đời. Đại quân đã sắp tiếp chiến, vết tích cử động của nhau đã không giấu diếm được, tội gì vì tức khí tranh đấu nhất thời mà hao tổn tính mạng.
Trinh kỵ của quan quân đều lui lại ngày càng xa, mà kỵ binh của Triệu Tự Doanh lại trước sau vẫn đảo xung quanh quan quân. Hiện tại phạm vi xung quanh quan quân cũng đều có kỵ binh vờn quanh, đến gần liền bị cuốn vào nguy hiểm. Trong đội nhân mã của quan quân cũng có không ít người thành thạo bắn cung, thường xuyên có võ tướng giục ngựa ra trận, vừa dừng ngựa liền bắn tên. Trinh kỵ của Triệu Tự Doanh tránh không kịp, lập tức bị bắn chết, trong quan quân thường thường vang lên tiếng hoan hô như sấm động, sĩ khí lên cực cao.
Nhưng trong cục diện như vậy, quân tướng của Bảo Đinh và Sơn Đông lại có thần sắc trịnh trọng. Lúc trước nhìn từ kỵ binh yếu nhược mà suy đoán phản loạn Từ Châu cũng yếu nhược, nhưng nhìn hiện tại, dường như là đã nghĩ sai rồi. Giằng co bền bỉ như vậy, thật đúng là không phải loạn dân tầm thường.
- Chư vị tướng quân có điều không biết, Triệu gia này thu nạp một đám Thát tử làm thuộc hạ, cung mã đều là loại vô cùng dũng mãnh. Người hướng dẫn là dân bản xứ Sơn Đông hết lòng giải thích.
Gã cũng là gặp gì nói nấy, vốn tưởng là cơ hội lấy lòng, lại bị một gã Thiên tổng bên cạnh cho một cái tát tai, mặt sưng lên không nói tiếp được nữa, khóe miệng rỉ máu, thiếu chút nữa thì ngã ngựa.
- Đồ khốn kiếp, việc đám phản loạn này cấu kết với giặc Thát vì sao không nói sớm.
Tin tức rất nhanh liền được bẩm báo đến tai Tổng binh Lỗ Khâm, so với trịnh trọng của thuộc hạ, Lỗ Khâm lại rất nhẹ nhõm, chỉ mở miệng nói.- Bắc Trực Lệ chỗ nào không có quan lại người Thát, ở kinh sư cũng có không ít. Người Từ Châu chiêu mộ một ít thì có gì kỳ quái, chúng chiêu mộ được vài chục, vài trăm người thì làm được gì. Mấy năm nay Thát tử bên ngoài Trường Thành ra sao, lẽ nào các ngươi còn không biết?
Lời này thực ra là để làm yên lòng thuộc hạ, từ sau đời Long Khánh đàm phán hòa bình, Đại Minh và các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên ngày càng ít đánh nhau, mức độ cũng ngày càng nhẹ, tình cờ giao chiến, mọi người đều cảm thấy giặc Thát không còn dũng mãnh, gan dạ như trước nữa rồi, đó còn là tinh nhuệ dưới vương trướng. Triệu Tiến này thì chiêu mộ được loại tốt đến thế nào chứ, đích xác không cần lo lắng.
Những điều mà Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm nhìn thấy, nếu so với quân tướng dưới tay thì toàn diện hơn rất nhiều. Y khẽ gật đầu nói.- Đã có Thát tử dốc sức làm việc, một số việc cũng thông suốt rồi. Khả năng chính là dựa vào đám Thát tử này mà thắng binh mã Nam Trực Lệ, chúng ta từ phương bắc tới há lại sợ hay sao?
- Chủ tướng thật sự là cao kiến. Những lời này khiến đám thuộc hạ tâm phục khẩu phục, ôm quyền tán thưởng.
Tổng binh Lỗ Khâm gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn phương vị mặt trời, sau đó lại trông về chỗ bụi mù ở chân trời phía xa xa, xoay người hạ lệnh.
- Tiến tới vùng phụ cận Tháp Tràng Khẩu bố trận, toàn quân đến đó dừng lại, chờ quân phản loạn tới.
Thân binh lớn tiếng đáp lời, lập tức giục ngựa xuất phát truyền lệnh, không lâu sau, một gã võ tướng phục sức như Du kích trong số mấy thân vệ tùy tùng cưỡi ngựa tới, sau khi hành lễ liền hỏi.- Lỗ đại nhân, quân ta ở Tháp Tràng Khẩu bổ trận, có phải là dừng lại quá sớm hay không. Ngộ nhỡ đám phản loạn do dự không tiến thì làm sao bây giờ, cứ như vậy tiếp tục kìm giữ lẫn nhau sao?
Tổng binh, Phó Tổng binh và Tham tương chức vị có cao có thấp, nhưng đều là trấn thủ vùng riêng biệt của mình không có dính tới cấp trên cấp dưới, chỉ có lúc quan văn lĩnh quân mới triệu tập lại với nhau. Người có chức vị cao nhất dưới dưới tay Tổng binh Lỗ Khâm chính là gã Du kích này. Thật ra, gã Du kích này không phải là do Lỗ Khâm chỉ huy, mà vì mọi người đều biết lần này Bảo Định xuất binh là chủ ý của Ngụy công công, tất nhiên có người muốn thể hiện lấy lòng, mới đem tướng quân Du kích Vệ Bình Phương này làm thuộc hạ dưới trướng Lỗ Khâm
Đối với câu hỏi của người này, Tổng binh Lỗ Khâm giải thích tường tận.- Lương thảo quân ta do Sơn Đông cung cấp, lại dựa vào đường sông Vận Hà, tất nhiên ung dung. Mà phản tặc là dựa vào cướp bóc dân chúng, liệu chống đỡ được mấy ngày. Nếu như phản tặc không tiến về phía trước vậy thì là do bọn chúng, đợi đến sau khi bọn chúng hết lương thảo, không cần đánh cũng tự tan, quân ta truy kích liền giành được toàn bộ công trạng.
Vệ du kích gật đầu, Tổng binh Lỗ Khâm lại nói.- Lão Vệ ngươi cũng biết, mấy ngày này, bách tính Sơn Đông báo nguy kêu khổ, nói là lương thực cất giữ trong nhà bị phản tặc đánh cướp. Nếu không phải như vậy, bách tính Sơn Đông cũng sẽ không trợ giúp quan quân, một lòng hướng về triều đình.
Lý do thoái thác lần này khiến Vệ du kích tin phục, ở trên ngựa ôm quyền, giục ngựa quay về bản đội. Y vừa đi, thân binh bên cạnh Lỗ Khâm thì thầm.- Ai còn không biết hắn tâm địa gian xảo, chẳng qua là muốn giành lấy công lao.
Tổng binh Lỗ Khâm quay đầu lại nhìn, tên thân binh kia lập tức không dám nói gì nữa. Lỗ Khâm đương nhiên biết điều này, Vệ du kích kia ở Ngự Mã Giám có chỗ dựa, thăng chức rất nhanh. Lần này sở dĩ tích cực đi bình phản tặc như vậy cũng là cảm thấy dễ dàng lập công, tới đây kiếm chút tiền vốn để thăng quan, vì thế không tham gia quá nhiều vào việc chỉ huy.
Nghĩ xong điều này, Lỗ Khâm trầm ngâm lầu bầu.- Lần này mà đại thắng trở về, bổn tướng nhất định phải tấu lên triều đình, biểu dương những bách tính vì nghĩa ở Sơn Đông này.
Sở dĩ có phán đoán trước đó là vì ở mỗi nơi đi qua, "dân chúng" và thân sỹ giúp đỡ khao thưởng quân sỹ đều muốn kêu khổ, đều nói đám giặc Từ Châu không chuyện ác nào không làm, khiến dân chúng ở Duyện Châu Sơn Đông lầm than, hàng hóa, nữ quyến trong nhà đều bị cướp hết, bây giờ lại đang vụ thu hoạch, cứ tiếp tục như vậy, thu hoạch vụ thu cũng không tiếp tục chống đỡ được, mấy năm tới chắc qua không nổi nữa.
Không phải như vậy nếu là lúc bình thường vô duyên vô cớ đến giúp đỡ khao thưởng quân sĩ chỉ sợ ý nghĩ đầu tiên chính là có gian tế trà trộn. Nhưng nói nhiều như vậy, phú quý sang hèn đều kêu như vậy, sợ rằng quan quân không tin, có một số người còn kể kỹ càng những thứ hàng hòa của nhà mình bị giặc cướp Từ Châu lấy mất. Đối với điều này, quan quân tất nhiên có nghĩa vụ giúp đỡ thu hồi lại. Những "nghĩa dân" Sơn Đông một lòng hướng về quan quân vương triều đã dự định làm sao để tiến vào Từ Châu phát tài.
Cái gọi là Tháp Tràng Khẩu là một con đường vào đầm nước Vu Hạc gần kề Vận Hà, địa thế thấp dần từ tây sang đông, nhưng phần lớn vẫn là vô cùng bằng phẳng. Lúc hồ Vi Sơn lũ lụt từng lan tới đây, nhấn chìm một mảnh đất đất lớn, sau này lại là cảng tào vận, đều là nơi giang hồ lục lâm lui tới. Ở đây không có gia đình nào, nhưng khắp chốn vẫn coi như rộng lớn bằng phẳng, chính hợp làm chiến trường. Ngày đó, sau khi thám mã hồi báo, Tổng binh Lỗ Khâm đã có tính toán. Chiều hôm qua theo hộ vệ của thân vệ đã tới đây xem xét địa thế, lại càng hài lòng đối với nơi này.
Quan quân dừng lại, lập tức bắt đầu bố trí, những tráng dân thì kêu gọi nhau bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Tổng binh Lỗ Khâm tìm một chỗ gò đất hơi cao, ở đó triệu tập các tướng. Một đám người tụ tập đến, nhìn xa xa bụi mù bốc lên, ai cũng biết phía kia chính là phản loạn Từ Châu. Sắp vào cuộc chiến, quan quân các tướng đều bất giác căng thẳng lên, bọn họ coi như là quen chiến trận, lúc trước cũng có đánh giá thực lực của phản loạn Từ Châu, đều cảm thấy bên mình hẳn phải thong dong, nhẹ nhàng mới đúng.
Lỗ Khâm trầm giọng nói.- Quân ta nhóm lửa thổi cơm, ăn no, dĩ dật đãi lao. Nếu như phản loạn không dừng lại thì sẽ không tránh khỏi mệt mỏi, không khéo còn bị đói, tới đây thì cũng đã kiệt sức rồi, vừa lúc bị quân ta đón đầu đánh đau một trận.
Nói xong lời này lại mở miệng nói tiếp.- Truyền lệnh xuống, chớ nên giằng co với thám mã của quân phản loạn. Chỉ cần bọn chúng không lại quá gần, cho bọn chúng nhìn, hiện tại chính là để cho phản tặc biết quân ta ở đây, nếu như có gan lớn cứ tới đây tiếp chiến.
- Nếu phản tặc không đến thì làm sao bây giờ? Một tên tướng lĩnh thuộc hạ của Vệ du kích hỏi.
- Lúc trước đã nói, nếu không đến, vậy thì chờ cho bọn chúng hết quân lương tự tán. Lúc đó phải đường đường chính chính mà đánh, quân ta nắm chắc thắng lợi trong tay. Lỗ Khâm nói xong cũng mỉm cười, tiếp tục nói.- Phản tặc nếu như dừng lại ăn cơm, quân ta lập tức vọt tới đột kích, thừa dịp bọn chúng chưa ổn định, đánh cho chúng hoa rơi nước chảy.