Nghe Lưu Dũng tới tới chỗ này, Triệu Tiến cười chen vào một câu.- Không ngờ nói tới học đinh, huynh còn tưởng rằng đệ phải nói những gia đinh xuất thân đoàn luyện kia chứ.
- So với bọn học đinh, gia đinh xuất thân đoàn luyện phải xếp vào hàng thứ ba. Hiện giờ bọn đoàn luyện không có mấy người mong muốn trở về quê nữa. Mấy kẻ xuất thân lưu dân bản thân ở quê nhà không còn chỗ dựa vào. Trôi qua mấy năm nữa lại biết trong nhà nếm trải tháng ngày đắng khổ gì, người trở về chịu tội gì, biết chúng ta bên này an bài ổn thỏa. Hơn nữa được xem như gia đinh đoàn luyện coi như là có thân phận và hãnh diện, cuộc sống cũng tốt hơn không ít. Không có đại ca, bọn họ chỉ có nước tiếp tục đi làm lưu dân sống không bằng chết. Theo so đo tính toán như vậy tất nhiên trung thành. Nhưng học đinh lại khác. Trước đó không nhắc tới. Đội ngũ học đinh bây giờ không phải tự mình ứng mộ tới mà là bị người nhà đưa tới. Sở dĩ bị người nhà đưa tới, là bởi vì người nhà bọn họ lợi và hại cùng một thể với đại ca. Cùng tiến thoái, cùng sinh tử, cho nên muốn đưa con cháu tới biểu đạt tâm chí. Những gia đinh này không chỉ bản thân chịu ơn huệ của đại ca, gia tộc cũng trong khống chế của đại ca. Lợi và hại ở đấy gia tộc sẽ không phản bội. Gia tộc còn đấy con cháu tất nhiên sẽ trung thành một lòng một dạ. Cho nên tiểu đệ nói, những kẻ đó nên xếp thứ hai đáng giá tin tưởng.
Lời bàn luận dông dài này khiến Triệu Tiến cười lắc đầu, hắn mở miệng nói.- Học đinh là vì bị gia tộc của bọn chúng đưa tới, bọn chúng chắc chắn sẽ trước hết vì gia tộc mà không phải vì bản thân. Theo ta suy ngẫm trung thành thứ hai cũng không phải học đinh.
Lưu Dũng thất vọng vỗ trán của mình hổ thẹn nói.- Tiểu đệ chỉ nghĩ tới con tin, lại không nghĩ tới được một tầng mấu chốt này. Vậy theo suy ngẫm của đại ca trung thành thứ hai là ai?
- Là những gia đinh xuất thân kham khổ kia. Không tới làm gia đinh thì chỉ còn nước đi làm thân trâu ngựa cho người khác, bản thân và cả nhà đều không được ấm no. Hoặc là vào rừng làm cướp, cả ngày liếm máu nơi đầu đao mũi thương, sống chết không ở trong tay mình. Càng thảm hại hơn nữa chính là biến thành lưu dân ăn mày, đó chính là sống không bằng chết. Bọn họ năm đó nhìn thấy nghe thấy người bên cạnh như thế, chỉ cần bản thân mình nếu như không trở thành gia đinh cũng sẽ giống như vậy. Có so sánh vậy mơi sẽ nhớ ơn, mới sẽ quý trọng, mới sẽ trung thành. Kế đó bọn họ còn là người cùng quê Từ Châu, trời sinh có lòng dạ hộ vệ quê cha đất tổ, sẽ không có lòng dạ hướng tới người ngoài. Người như vậy mới là kẻ trung thành xếp thứ hai. Người ghi nhớ chôn chặt trong lòng chính là kẻ giúp đỡ lúc hoạn nạn khó khăn. Cái loại học đinh kia là thiêu hoa trên gấm, chẳng qua chỉ là để cho giao tình lẫn nhau trở nên sâu dày.
Nghe thấy lời của Triệu Tiến, trên mặt Lưu Dũng lộ vẻ khâm phục, thành khẩn nói.- Vẫn là đại ca nghĩ thấu suốt.
- Về phần gia đinh xuất thân đoàn luyện, bọn họ kém một bậc với gia đinh xuất thân Từ Châu. Kế tiếp đó nữa, lưu dân xuất thân đoàn luyện. Những kẻ này đều là tù binh năm đó bị chúng ta đánh bại bắt được, đây cũng kém một bậc. Tuy nói cũng là do chúng ta mang bọn họ ra khỏi bể khổ, nhưng lại không xem Từ Châu này thành quê hương gốc gác, thậm chí còn tích chứa oán thù rất nặng thì càng không nói tới được.
Lưu Dũng cũng là theo đó nhìn khắp bốn phía một vòng, trách không được phải nói chuyện riêng, những lời này bị bọn gia đinh nghe thấy quả thật không sao ổn thỏa.
Triệu Tiến lại lạnh lùng nói một câu.- Liên trưởng, đội trưởng và bọn gia đinh xuất thân nghèo khổ kia đã nhất định đáng tin trung thành sao? Thứ chúng ta cho quả thật cũng không nhiều. Không cần nói tới quan phủ triều đình, cho dù là thổ hào các nơi, chỉ cần nỡ bỏ công sức xuất tiền, cũng giống như vậy đủ mua chuộc được.
Lời tuy rằng cắt rứt cõi lòng, Lưu Dũng theo đó muốn phản bác, song suy ngẫm chốc lát lại không biết phản bác thế nào, cũng may Triệu Tiến bên đó lại nói tiếp.
- Mua chuộc được một người, hai người, sao lại không mua chuộc được mười người, trăm người. Nếu như trong ngoài đều biết chúng ta có dáng vẻ cảnh giới, lúc an bài mua chuộc cũng sẽ cẩn thận càng cẩn thận. Như vậy sẽ giảm mạo hiểm tới mức thấp nhất.
Lưu Dũng chậm rãi gật đầu.- Ý của đại ca chính là, dùng những gia đinh trung thành này làm tai mắt ngầm theo dõi sao?
- Cái tên này gọi thành là Thập Nhân Đoàn. Bên trong mười người có một người, đã đủ theo dõi. Chúng ta có bảy ngàn gia đinh, tìm đủ được những kẻ trung thành này không?
Lưu Dũng nói như chém đinh chặt sắt.- Xin đại ca yên tâm, tuy nói bọn huynh đệ lòng trung thành khác nhau, nhưng kẻ bất nhân bất nghĩa như Phàn Kim Bảng cực ít. Nói không chừng chỉ có một kẻ như thế. Chớ nói tới bảy trăm, mấy ngàn cũng tìm tới được.
Triệu Tiến cười gật đầu, tức thì vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm túc, lành lạnh nói.- Không cần dùng những kẻ như liên trưởng và đội trưởng. Bọn chúng vốn chỉ có quyền hạn trông coi việc dẫn đội. Nếu như lại bảo bọn chúng dò hỏi giám sát vậy thì không dễ khống chế. Phải ngàn vạn lần nhớ kỹ một việc, những tai mắt ngầm chọn ra được cũng không phải mật thám Đông Xưởng triều đình. Ngoại trừ lúc khẩn cấp chân chính, bọn chúng chỉ cần giám sát báo lên, không được vượt quyền can thiệp. Bằng không chiếu theo chống đối quân lệnh, dùng gia pháp sửa trị nghiêm khắc.
Lưu Dũng rất trịnh trọng trả lời.- Đại ca nói đúng lắm. Vậy lúc nào coi như khẩn yếu, vẫn mong đại ca đưa ra chủ ý.
Triệu Tiến gật đầu sau đó dặn dò.- Đám người đầu tiên chọn dùng phải hai người chúng ta cùng nhau quyết định, nhất định phải chọn kẻ đáng tin yên lòng nhất. Một bước này chúng ta làm tốt rồi, Triệu Tự Doanh chính là tấm sắt đã rèn. Một bước này nếu như làm không tốt về sau sẽ khắp chốn sơ hở.
- Mong đại ca yên tâm, tiểu đệ sẵn lòng dùng cái mạng này để đảm bảo.
- Ta cần mạng của đệ làm cái gì, làm cho thật tốt là được rồi. Triệu Tiến cười vỗ bả vai Lưu Dũng. Phép Thập Nhân Đoàn này cũng là mưu kế cũ trong trí nhớ. Sắp xếp như vậy hiệu nghiệm thật cao hơn rất nhiều so với Đông Xưởng Cẩm Y Vệ. Sai sử đúng cách, chẳng những sẽ không khiến bộ hạ lòng dạ chia lìa, ngược lại khiến cả đội ngũ càng thêm đoàn kết. Bởi vì đây không phải một người hai người, một phần mười trong đó là kẻ trung thành đáng tin cậy nhất đủ để làm cốt lõi rồi.
Còn chưa đợi nói tiếp, Triệu Tiến nhìn thấy Lưu Dũng có chút ngập ngừng, dường như có lời muốn nói. Đây khiến Triệu Tiến rất là lạ lùng. Lưu Dũng tuổi tuy còn nhỏ, hiện giờ cũng đã nuôi dưỡng lòng dạ rất sâu. Tuy nhiên đây là đối với người ngoài, ở trước mặt hắn vẫn luôn hết mực thẳng thắn. Đây là có chuyện gì sao?
Chẳng lẽ là cuộc ám sát đêm mới gần đây khiến đệ ấy tự trách, cảm thấy áp lực quá lớn, hay là lập ra Thập Nhân Đoàn này khiến Lưu Dũng cảm thấy không được tin cậy.
- Xuống ngựa nói chuyện. Triệu Tiến hô gọi một tiếng, xuống ngựa nói chuyện càng thêm gần gũi với nhau, càng tùy ý hơn một chút.
Hai người xoay người xuống ngựa, bọn thân vệ xung quanh lập tức biến đổi đội hình. Lưu Dũng ngập ngừng không có quá lâu, vẫn là mở miệng nói.- Đại ca, tiểu đệ có mấy chuyện không biết có nên nói hay không.
- Huynh đệ một nhà, có gì không nói được.
Lưu Dũng trầm ngâm nói.- Đại ca, Thập Nhân Đoàn này quá mức khẩn yếu, không nên do tiểu đệ nắm giữ. Vẫn là đại ca huynh tới nắm hết mọi chuyện, tiểu đệ là trợ thủ. Hơn nữa chuyện khẩn yếu như vầy, một mình tiểu đệ e rằng lo lắng không tới chốn. Có nên tìm mấy người trợ giúp không?
Triệu Tiến cười gật đầu, Thập Nhân Đoàn này vốn dĩ chính là phải do hắn cai quản trên danh nghĩa, nhưng thực vụ, thường vụ mỗi ngày vẫn phải do Lưu Dũng lo liệu. Điều này là hắn mới vừa rồi thiếu sót không có nói tới, Lưu Dũng tự minh nói ra, nói rõ nắm chắc chừng mực đã tốt hơn rồi.
Triệu Tiến gật đầu nói.- Đệ cảm thấy chọn được người nào yên lòng thì đề xuất ra, không cần lo lắng nhiều như vậy. Song vẫn thấy lạ lùng, chuyện này có gì đáng phải ngập ngừng.
- Vậy tiểu đệ sẽ nói ra. Người thứ nhất là Hà Chánh. Hà huynh đệ tuy rằng chỉ trông coi lương thảo quân nhu, nhưng làm việc kiềm nén được bản tính, lòng dạ cũng cẩn thận. Thập Nhân Đoàn này bao nhiêu tin tức tụ tập, Hà huynh đệ lại trông coi tổng vụ khắp nơi, chắc chắn sẽ không có sơ hở gì.
Thấy Triệu Tiến không có ý phản đối, Lưu Dũng lại nói.- Thứ hai chính là Triệu Thập Nhất lang, không phải tiểu đệ nịnh nọt thân tình. Thập Nhất lang này chân chính là nhân tài trông coi việc phòng vệ bên trong. Nhìn an bài của đệ ấy ở trong thành Từ Châu, mọi mặt chu đáo lại vô cùng khiêm tốn, lại không bỏ sót tin tức nào. Đệ ấy mới trải qua một vài chuyện, nhưng học được lâu như thế đã có được thành tựu như nay, nói rõ có thiên phú ở trên mình, đệ ấy cũng rất hợp.
Triệu Tiến thở dài một hơi, cười thản nhiên nói.- Đều là thân thích của nhà ta ài.
Không đợi Lưu Dũng giải thích, Triệu Tiến khoát tay, có chút bất đắc dĩ nói.- Đệ cũng không có gì không đúng. Nói tới nói lui, cũng chỉ có mấy thân thích, đồng tộc của bọn ta đáng yên tâm nhất. Nên dùng thì dùng. Nhưng đệ cũng chớ có nể nang gì, nên quản thì quản, nên xử trí thì xử trí.
Lưu Dũng nghiêm mặt vâng dạ, tuy nhiên thần sắc vẫn chẳng lấy gì thoải mái, ở nơi đó nói.- Người thứ ba chính là Mã Xung Hạo. Đại ca, bên trong Triệu Tự Doanh chúng ta khó có được người già dặn như vậy. Vả lại chuyện dò hỏi đặt tai mắt ngầm này y quả thật là từng trải dạn dày. Rất nhiều thứ chỉ điểm dạy dỗ do y mang tới cho Hà Chính và Thập Nhất lang, phải hợp hơn rất nhiều so với tiểu đệ, cũng dạy được cho bọn họ rất nhiều bản lãnh hữu dụng.