Triệu Tiến đối với những người này cũng không muốn đòi hỏi quá nghiêm khắc, uống chút rượu vẫn sẽ đi ngủ sớm được, chỉ cần là không say rượu làm hỏng việc là tốt rồi, những kỵ binh trinh thám đã rời doanh lên đường kia đều được dặn dò kỹ lưỡng, uống rượu là tử tội.
Mọi người ngồi vây quanh đống lửa, đã che cả ánh sáng luôn rồi, giữa mỗi đống lửa kỳ thực rất tối, mọi người cảm thấy ở bên trong doanh trại của Triệu tự Doanh thực sự rất an toàn, ngoại trừ trở về trướng bồng ngủ và đứng dậy tiêu tiểu, không có ai quay đầu lại, mấy người bọn Triệu Tiến không ngờ không ai để ý tới.
-... Ta nói các ngươi biết, binh mã Bảo Định này không giống với Nam Trực Lệ chúng ta? Ngươi có biết vì sao không? Đây chính là quân phương bắc, người phương bắc vóc người cao lớn, lại là hộ vệ kinh thành đấy, chắc chắn không giống với những oắt con vô dụng phía nam chúng ta
- Nói hươu nói vượn, người Bắc Trực Lệ bên kia ta cũng không phải là chưa thấy qua, vóc người so với ta cũng không cao, cũng không phải vạm vỡ. Nói như ngươi vậy, những tiểu nhị Thát tử thuộc hạ của Tiến gia há chẳng phải là càng cao lại càng cường tráng hơn sao
Lời này nói ra, lập tức bị kẻ khác bác bỏ, những người ngồi xung quanh đống lửa kia đều cười ầm lên. Vương Tự Dương mang đến cho Triệu Tiến những trai tráng Mông Cổ cường tráng, vóc người so với người từ Châu cùng tuổi thật thấp lùn hơn không ít.
- Bận lòng làm chi, Tiến Gia cũng sẽ không để chúng ta chống ở phía trước. Nói với các người, năm đó khi Tiến gia dẫn mấy trăm người bình lưu tặc vây thành, ta cũng đi theo. Đó là mấy trăm đối với mười vạn đấy. Tiến Gia cứ như vậy mà đi ở phía trước, để cho đám người chúng ta theo ở phía sau. Lúc này mấy ngàn quân binh, sợ cái gì.
- Tiến gia uy phong, lão ca ngươi lúc ấy làm sao lại không đầu nhập dưới trướng Tiến Gia, bây giờ cũng giàu sang rồi.
- Đừng nói nữa, vợ con trong nhà luyến tiếc không bỏ được, bây giờ hối hận rồi.
Lòng tin ở khắp Từ Châu đều được xây dựng từ những lần Triệu Tiến thắng trận, nghe bọn họ nói chuyện, Triệu Tiến cũng hiểu thêm vài điều thú vị.
Đi về phía trước, người nơi đó nói chuyện đã là khẩu âm Bái huyện, chính là người giang hồ Bái huyện mới gia nhập hôm nay, trước giờ giao thiệp cũng không phải ít với Triệu Tự Doanh và Từ gia, tính ra cũng là lực lượng khiến người ta yên lòng.
- Từ Châu chúng ta thật đúng là nơi sinh ra vua chúa. Bái huyện chúng ta sinh ra Lưu Bang dựng lên triều Đại Hán. Bá Vương Hạng Vũ xuất thân Túc Thiên, thời xưa cũng là người Từ Châu chúng ta. Tính tiếp thêm đó nữa, hoàng đế Lưu Dụ của triều Nam Tống kia cũng xuất thân Từ Châu chúng ta. Nhà Tống này không phải thời Nhạc gia gia. Còn có, Chu Ôn của Hậu Lương thời Ngũ Đại cũng là người Từ Châu ta. Nói thêm nữa thì có Thái Tổ gia xuất thân Phượng Dương, cách bên này chúng ta cũng không xa.
Người nói lời này có chút học vấn, bằng không cũng sẽ không biết Nam Tống đế Lưu Dụ. Mọi người đều thích nghe kẻ khác kể chuyện xưa, hà huống chi là nói việc vẻ vang của Từ Châu. Cái gì Hán Cao Tổ, Sở Bá Vương tính mãi tới Thái Tổ Đại Minh Chu Nguyên Chương, không phải người Từ Châu, chính là người xung quanh Từ Châu, đây không phải nói rõ mặt đất Từ Châu địa linh sinh nhân kiệt sao?
Không riêng những người nghe tới nhập thần kia, chính ngay cả bọn Triệu Tiến đều dừng bước, người nọ vẫn đang tiếp tục giảng giải.- Không biết các ngươi nhìn ra cái gì hay không. Các mỗi mấy trăm năm, Từ Châu chúng ta sinh ra mọt vị hoàng thượng. Ta xem thấy, lẽ nào Tiến gia đó chính là chân long.
Lời này ở nơi khác nói ra chính là tử tội tịch biên nhà cửa diệt cả tộc, nhưng ở trong doanh địa Triệu Tự Doanh, ai nào còn để ý vương pháp Đại Minh. Mọi người theo lại đây bán mạng vốn dĩ đã rõ ràng mình đứng về phe nào, lời này chẳng những không có người cảm thấy đại nghịch bất đạo ngược lại khiến cho tất cả trở nên hưng phấn.
- Tiến gia làm hoàng đế, vậy cả đám người chúng ta há không phải theo rồng, há không phải đi theo chung hưởng giàu sang.
Lập tức có người hưng phấn nói chuyện, vị kể chuyện kia muốn giải thích hơi ngẩng đầu lại nhìn thấy bọn người Triệu Tiến ngoài đống lửa. Đôi bên ánh mắt giao nhau, Triệu Tiến lại biết rõ lai lịch của đối phương, vị này hẳn quen biết với Tề Nhị Khuê buôn muối lậu, trong lần sống mái ở Tề gia thôn còn từng gặp mặt qua.
Vị kia vẻ mặt toàn là sợ hãi, lại khiến cho mọi người bên đống lửa cũng để mắt tới, đồng loạt thuận theo ánh mắt nhìn sang, lại nhận ra mấy người bọn Triệu Tiến.
- Tiến gia! - Bái kiến Tiến gia! Thanh âm cao thấp vang lên, bên này kinh động, người mấy nơi khác cũng đều bị kinh động, vội vàng sang đây chào hỏi.
Trên mặt những kẻ vừa nói làm hoàng đế theo rồng gì kia đều rất hoảng sợ, việc bậc này cho dù có thật cũng không dám nói lung tung, nếu chẳng may nói toạc cơ mật của Tiến gia, khiến đối phương giết người bịt miệng làm sao bây giờ?
Hạng người già dặn miệng lưỡi lưu loát kể chuyện quê hương hoàng đế Từ Châu kia cũng đã bị dọa tới sắc mặt trắng bệch, sau khi đứng thẳng dậy lại quỳ xuống. Triệu Tiến cười đi tới trước, dìu dỡ người đứng dậy, điềm đạm nói.- Đợi đánh xong lần này, nhớ kỹ đi Từ Châu tìm ta.
Lời này nói ra, vị kia thân mình trụ vững không được bắt đầu rung rẩy, Triệu Tiến cười vỗ bả vai y.- Là chuyện tốt.
Dù lo lắng sợ hãi thế nào, cũng nhìn ra được trong thần thái, lời lẽ của Triệu Tiến đây không phải chuyện xấu. Sắc mặt vị đó lập tức từ trắng chuyển sang hồng, mấy người nhích lại gần bên cạnh ít nhiều nghe được chút, đều vẻ mặt mặt ngưỡng mộ nhìn vị đó.
Nhìn thấy mọi người nhích lại, Triệu Tiến giơ tay đè xuống thấp, cười nói.- Các vị, hiện giờ là lúc khẩn yếu. Đoàn luyện gia đinh đều đã ngủ rồi, tiếng động của chúng ta nhỏ một chút, chớ nên kinh động bọn họ, chậm trễ chuyện phải làm ngày mai thì không tốt.
Triệu Tiến nói rất khách khí, thái độ điềm đạm, tất cả cũng đều rất hiểu chuyện, vội vàng gật đầu đáp lời, thanh âm vừa rồi mới huyên náo ồn ào lại thấp trở xuống.
Triệu Tiến hơi cao giọng nói.- Các vị vì Triệu mỗ liều mạng, Triệu mỗ nhớ kỹ trong lòng sẽ không bạc đãi mọi người. Lời này nói nhiều thì giả dối. Ở nơi này nói lại một lần nữa, ngày còn dài, chúng ta phải nhìn mai sau.
Lời này nói với người bên ngoài chỉ sẽ bị cười nhạt chế giễu hoặc là mắng thầm trong lòng. Nhưng lời Triệu Tiến nói ra mọi người lại vô cùng tin phục.
Triệu Tiến lại cùng mấy hạng người có vai vế tán rẫu đôi câu, lúc này mới cáo từ rời doanh, những người luyện võ Từ Châu đi theo này cũng đều rất là hiểu chuyện, sau khi Triệu Tiến rời khỏi đều tự mình tản đi.
Mấy người huynh đệ đi được vài bước, ai nấy đều trầm ngầm không lên tiếng, Cát Hương cũng cúi đầu. Sắp đi tới gần kề doanh trướng của Triệu Tiến, hắn xoay người nói.- Chúng ta hiện giờ phất cờ tạo phản, trên dưới Từ Châu, tính cả Bi Châu, Túc Châu chỉ sợ đều sẽ đi theo. Sau đó đánh Sơn Đông, Hà Nam, Nam Trực Lệ đều sẽ thế như chẻ tre. Nhưng sau đó thì sao? Hiện giờ Hà Nam lớn như thế mới có ba Thủ bị, Sơn Đông to lớn mới tung ra không tới một vạn quân. Đợi chúng ta bắt đầu náo loạn, triều đình sẽ triệu tập đại quân, bốn phương tám hướng kéo tới đánh chúng ta. Tới lúc đó giết núi thây biển máu, khắp chốn xem chúng ta là địch, không biết sẽ có bao phiền phức.
Cát Hương thanh âm bực bội nói.- Binh mã triều đình thao luyện còn như thế, những kẻ không thao luyện kia càng không đáng nhắc tới đều không phải đối thủ Triệu Tự Doanh chúng ta.
Triệu Tiến giải thích.- Huynh không nói bọn chúng là đối thủ, huynh chỉ là nói phiền phức. Nhưng phiền phức tích tụ chất chồng rất có khả năng sẽ có biến hóa, lúc đó mới là tai họa. Chúng ta bất kể tự tin thế nào, nói trắng ra cũng chỉ là khống chế chặt chẽ hai chốn Từ, Bi, trong tay có mấy ngàn nhân mã. So với cả thiên hạ, chúng ta quá nhỏ.
Cát Hương yên lặng gật đầu, Triệu Tiến lần này giải thích rất nhiều, nhưng so với trước giờ cũng không có quá nhiều ý mới.
- Chờ sau khi chúng ta càng hùng mạnh hơn nữa, lại đi nói tiếp chuyện khác.
Ngày hôm sau nhổ trại lên đường rời khỏi Bái huyện, đến giữa trưa dừng lại nghỉ ngơi, hai phía nam bắc đều có khoái mã đưa tin tới trong doanh.
Hai ngàn binh mã Sơn Đông đã tụ họp đầy đủ với đại quân của Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm. Chiếu theo thì giờ khoái mã đưa tin xuất phát tới lúc tin tức đến trong tay Triệu Tiến, đại quân này hẳn đã tới Tế Ninh Châu.
Tin tức tới từ cửa sông Thanh Giang, hiện giờ bên đó trừ hàng đống đồ đạc chuyển hướng sang hải vận, còn lại hết thảy không còn sinh khí, sau đó hết thảy vắng vẻ. Binh mã các nơi Phượng Dương, Thái Châu, Lang Sơn toàn bộ đều án binh bất động, bến phía Nam Kinh nhìn không ra khác thường gì, cũng nhìn không ra vết tích triệu tập binh mã.
- Đệ đừng tưởng rằng trong thiên hạ chỉ có Sơn Đông và Giang Bắc Nam Trực Lệ. Thiên hạ này có Nam, Bắc Trực Lệ và mười mấy tỉnh. Nếu như lần này chúng ta phất cờ tạo phản, triều đình sao sẽ chỉ phái vỏn vẹn sáu ngàn binh mã xuôi nam. Bắc Trực Lệ mười vạn binh mã có dư, biên quân của Sơn Đông và Thiểm Tây, đoàn luyện dân tráng của Hà Nam, binh mã trú đóng của Giang Chiết và Nam Trực Lệ, sẽ như ong vỡ tổ tới đây. Đến lúc đó, đệ cho rằng sẽ dễ dàng như thế sao? Lúc tin tức đưa tới, Triệu Tiến đang ở trên ngựa, hắn gọi bọn huynh đệ lại, có một số chuyện không nói thông suốt, không nói rõ ràng, trong lòng cũng có vướng mắc.