Đối với một trăm năm mươi bảy người cưỡi ngựa chọn lựa tới, Triệu Tiến mang theo bên cạnh, ở cùng với đội Thân Vệ của Cát Hương, dù sao những người này cũng không có quân kỷ trói buộc, chỉ có đặt ở trong tay mới yên tâm được.
Triệu Tiến cùng Mã Xung Hạo trò chuyện xong, lúc đi đến giáo trường, Cát Hương đã dẫn ngựa chờ sẵn ở đấy, Triệu Tiến đi đến nhận lấy dây cương, trước khi lên ngựa xoay người nhìn một chút, phương hướng đang nhìn chính là nhà mình.
Đại đội bắt đầu lên đường, nữ quyến hiển nhiên không tiện tới tận nơi. Hai vị phu nhân Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đều có con đường tin tức của riêng mình, Triệu Tiến cũng không có ý định giấu giếm gì, chuyện đã xảy ra cũng sẽ kể lại tỉ mỉ. Các nàng hiển nhiên cũng biết đại quân của triều đình xuôi nam, cũng biết Nam Trực Lệ nên kia bị Đổng Băng Phong lén lút đánh úp, lại càng biết rằng phu quân mình lần xuất chinh này là đánh nhau với binh mã Bảo Định của Bắc Trực Lệ.
Lúc sáng sớm khi Triệu Tiến ra cửa, Từ Trân Trân cùng Mộc Thục Lan đều gắng gượng bình tĩnh, nhưng Triệu Tiến liếc mắt một cái là nhìn ra được, hai nữ nhân này buổi tối đã khóc, hơn nữa còn ngủ không được ngon. Nhưng Triệu Phượng bản tính thiên bẩm trẻ con, lại cảm thấy phụ thân mình mặc giáp rất thú vị, bắt đầu sờ mó không ngừng, còn về Triệu Long, thì vẫn con đang ngủ say sưa.
- Các nàng không cần lo lắng, những lời ta nói không phải là để an ủi các nàng, mà là ta nhất định sẽ thắng lợi trở về, ở nhà chờ ta là tốt rồi. Triệu Tiến nói mấy câu đơn giản.
- Phu quân, chàng... chàng nhất định phải cẩn thận. Mộc Thục Lan không nhịn được mà mở miệng nói trước, ở trước mặt Từ Trân Trân nàng không gọi là "Tiến Ca", nhưng mới mở miệng liền không nhịn được mà nghẹn ngào, nói vài lời liền vội vã che miệng, hơn nữa bộ dạng lại còn là như thể muốn khóc lên.
Tâm tình Từ Trân Trân bên kia cũng không tốt hơn, muốn nói vài câu, nhưng há miệng ra thì nước mắt liền chảy xuống không ngừng, cầm lấy khăn tay lau chùi không ngừng, nhưng không cách nào ngừng được.
Đến lúc này, Triệu Phượng mới nhận ra có gì không đúng lắm, ngậm ngón tay, có chít cuống quýt đi tới đi lui mà nhìn, Triệu Tiến ôm lấy hai nữ nhân của mình lại trêu đùa hai cái, nhưng tức giận nói.- Việc khác các nàng coi như là người thông minh. Ngay khi có chuyện, các nàng đúng thật là lề lối nữ tắc. Ta nói thắng thì là thắng, có lúc nào to mồm nói quá với các nàng chưa. Coi nhà cẩn thận, chờ ta trở về là được.
Ly biệt như thế cũng khiến cho Triệu Tiến cảm thấy không dễ chịu tí nào, tuy rằng cũng cảm thấy vướng bận, thê tử con cái, huyết mạch tương thông, đây là điều không tránh khỏi.
- Đại ca, khi nào lên đường? Cát Hương dè dặt hỏi, kể từ lúc sắp khai chiến, Cát Hương rất hưng phấn, nhưng cảm thấy tánh tình Triệu Tiến không ổn lắm.
Triệu Tiến gật đầu, trở mình lên ngựa, giật dây cương tiến lên. Hắn vừa động tí, đại đội xung quanh cũng cử động. Liên thứ nhất đội Thân Vệ cưỡi ngựa bảo vệ vòng trong, bên ngoài là đội nhân mã, đội Thân Vệ Triệu Tự Doanh, hướng ra ngoài nữa là những nghĩa dũng Từ Châu Bi Châu kéo sang đầu nhập, trong đó cũng có con cháu Khương gia và Thành gia. Về phần bộ tốt và lương thảo, thì đã lên đường trước rồi.
Tin tức triều đình phái binh tiêu diệt đã truyền đến thật lâu rồi, Hà Gia Trang bên này đã không nhìn thấy hộ thương nhân bên ngoài tới gì nữa, về phần người dân bản xứ đối với cử động của Triệu Tự Doanh đã tập thành thói quen. Người lớn tuổi sợ lây dính tai vạ trốn trong nhà, người trẻ tuổi và bọn con nít lại rất hớn hở, trong mắt bọn họ, Triệu Tự Doanh chắc chắn không có khả năng thua.
Theo đường đại đội nhân mã đi, nghe thấy được tiếng người dân ven đường hò reo, thỉnh thoảng còn có thân hào trên đất ấy đốt hương bày rượu, cầu chúc Triệu Tự Doanh mở cờ đại thắng. Từ ngày Triệu Tự Doanh nổi dậy đến giờ, lần lượt tẩy sạch, trên đất từ Châu lúc này bất kể là sĩ dân công thương, giàu nghèo, vinh hiển thế nào, ngoại trừ lũ quan lại trong nha môn ra, còn lại tất cả một lòng hướng về Triệu Tự Doanh.
Vẻ mặt Triệu Tiến thản nhiên hờ hững, nhưng hắn cũng chú ý tới bọn gia đinh gần như không được điềm tĩnh và thản nhiên, trên mặt mỗi người đều tỏ vẻ phấn khích, trên mặt Ngưu Kim Bảo không biểu lộ gì, mà hưng phấn nhất không ai qua Cát Hương rồi.
- Đại Hương, chúng ta lần này không phải là tạo phản, lần này chúng ta phải đúng chừng mực.
Triệu Tiến lên tiếng dặn dò một câu, Cát Hương ở ngay bên cạnh Triệu Tiến vội vâng dạ.
Sở dĩ Cát Hương hoảng sợ như thế, lại vì một câu nói của y mấy ngày trước, lúc ấy Triệu Tiến cùng bọn huynh đệ đang bàn chuyện, cùng nhau ăn cơm. Sau khi ăn xong, Như Huệ vui vẻ nhắc tới ngày cưới sắp tới của Trần Thăng, đây là hỷ sự, tất cả mọi người đều mừng thay cho Trần Thăng, Cát Hương lại nói một câu.- Đợi sau khi chúng ta lần này đại thắng trở về, trở về làm hôn sự cho nhị ca.
Bất quá chỉ là một câu nói tùy ý, Trần Thăng bị nói tới cũng không quá để ý, chẳng ai ngờ được là Triệu Tiến lại phát cáu, nghiêm khắc bảo Cát Hương không được nói như vậy.
Ở trước mặt những bọn huynh đệ, Triệu Tiến rất ít khi nổi giận, cho dù là nghiêm khắc cũng sẽ giảng giải rõ ràng, lần này không phải giảng dạy mà cáu giận thì là đầu tiên.
Tất cả mọi người đều nghĩ là vì Triệu Tiến gần đến ngày đại chiến nên tâm tình có chút khó chịu, Trần Thăng lại nói việc hôn sự không cần vội, câu trả lời của Triệu Tiến cũng thực kỳ lạ.- Nên lo liệu việc hôn sự, định xong ngày nào thì làm ngày nấy. Nhưng chớ nên nói đánh thắng trận trở về mới thành thân như vậy. Là điềm rất xấu.
Điều này khiến đầu óc mọi người đều mù mờ, nhìn Triệu Tiến thật tình như thế, thói quen trước giờ mọi người cảm thấy không phải là chuyện đùa, đều làm theo.
Đội ngũ đi chưa bao lâu, mấy người cưỡi ngựa từ phía đông chạy rất nhanh tới, kỵ binh chạy vòng tới bên ngoài đại đội bị ngăn lại chốc lát lập tức được cho qua, từ rất xa Triệu Tiến đã biết được là ai tới.
Mấy người cuõi ngựa kia tới trước mặt, đều xoay người xuống ngựa, người dẫn đầu là Vương Triệu Tĩnh. Y ngày trước đã đi Vân Sơn Tự, kiểm tra đồ đạc và công sự đang xây dựng sửa chữa bên kia, lẽ ra hôm nay cũng chưa về được.
- Đại ca, ngũ đệ, chúc mã đáo thành công, kỳ khai đắc thắng. Vương Triệu Tĩnh đứng ở bên đường chắp tay lạy dài tới đất.
Triệu Tiến cùng Cát Hương đều xuống ngựa, Cát Hương cười hì hì đáp lễ, Triệu Tiến thì trầm giọng nói.- Mưu kế đi đến bước này, càng nắm chắc thành công rồi, đệ cứ chờ tin tốt là được rồi.
Vương Triệu Tĩnh nghiêm nghị nói.
- Đại ca, nếu thành tất nhiên là tốt nhất, nếu không thành, xin đại ca nhớ lấy đại cục làm trọng.
Tin Vương Hữu Sơn bị bắt hạ ngục được truyền về mấy tháng trước, Vương Triệu Tĩnh đau khổ cả ngày dày vò, cũng không màn tới cái gì là chải chuốc diện mạo bên ngoài, lúc này thoạt nhìn qua, giống như là một người hơn ba mươi tuổi.
Nghe những lời này của y, Triệu Tiến đấm vào ngực Vương Triệu Tĩnh một quyền, mở miệng nói.- Nhằm tới cái tốt mà nghĩ, đệ coi nhà cho tốt, huynh ắt thắng trở về.
Nói xong Triệu Tiến lên ngựa, Vương Triệu Tĩnh lại chắp tay hành lễ vái tới đất, tiến lên hành lễ với đại đội.
Tuy rằng bản thân Triệu Tự Doanh có đội thuyền, nhưng kỵ binh qua sông bao giờ cũng rất phiền phức, Cát Hương trước hết sắp sẵn một đội Thân Vệ hộ vệ Triệu Tiến qua sông, chiếc thuyền này do người Thái gia đích thân điều khiển.
- Tiến gia lần này nhất định đại thắng. Thái Đức chèo thuyền nịnh nọt một câu, Triệu Tiến ngồi cùng y, nhìn xem y chèo lái con thuyền như thế nào.
Lời chúc thắng lợi, mấy ngày nay Triệu Tiến cũng nghe nhiều lắm, nhưng chỉ cười gật đầu một cái, Thái Đức hét người chèo thuyền nhanh tay, lại tiếp tục nói.- Tiến Gia tích đại đức, Long Vương gia cùng thần Phật cũng nhìn thấy cả, nhất định sẽ đại thắng.
Đường sông Hoàng Hà nguy hiểm vô cùng, người chèo thuyền đối với Long Vương gia và thần Phật rất là sùng bái, Thái Đức nói những lời này cũng không có gì kỳ lạ, nhưng Triệu Tiến lại có chút buồn bực, vô duyên vô cớ nói tích đức cái gì.
- Tiến Gia, chúng tiểu nhân thường đi Hoàng Hà, biết rõ con sông này của chúng ta vô cùng nguy hiểm.
Nguy hiểm? Triệu Tiến nhìn mặt sông một chút, dòng nước thực sự rất ôn hòa, không nhìn ra chút nguy hiểm nào, Thái Đức bên kia nói tiếp.- Năm đó trị thủy, mấy khối đá lớn trong Hoàng Hà đều không lấy được, nước sông chảy chậm, bùn đất mang trong dòng nước trầm xuống, khiến đáy sông ngày càng cao. Mấy năm nay trời không mưa còn dễ nói, nhưng cứ tiếp như vậy, một khi bên Hà Nam kia mưa to, nước chảy gấp xuống, vậy thì sẽ gây nên lũ lớn rồi. Địa thế bờ Nam thấp, vừa xảy ra lũ không biết nhấn chìm bao nhiêu chỗ, ngay cả Bi Châu bên kia cũng muốn gặp họa theo.
Lý lẽ trong lời Thái Đức nói, Triệu Tiến nghe cũng hiểu rồi, Hoàng Hà mang theo bùn cát không ngừng lắng đọng, khiến đường sông hẹp bớt đi, nếu chẳng may thế nước thượng du trở nên lớn mạnh, chỉ sợ sẽ gây ra kiếp nạn lũ lụt.
- Mấy năm đó người sống trên sông nước chúng tôi đều rất sợ cái này. Vừa mưa xuống đã thấp thỏm lo âu, sợ gặp nạn.
Có lẽ là ngày bình thường muốn nói, vừa nhắc tới chuyện này, Thái Đức liền nói thao thao bất tuyệt, Triệu Tiến cũng bị chuyện này thu hút. Nhìn về phía mặt sông, chỉ cảm thấy không hung hiểm như đối phương đã nói, nhìn dáng vẻ hai bên bờ sông, lòng sông dường như đã hẹp hơn lúc trước một chút.