Trần Thăng không nói tiếp bước qua ngưỡng cửa sải bước đi ra ngoài. Y vừa đi, Cát Hương lại nhịn không nổi nữa nói.- Đại ca, những người Nữ Chân kia đang giằng co ở Liêu Đông, phía tây lại có Xa gia gì kia. Triều đình không rảnh tay, chính là thời cơ tốt của chúng. Tiếp tục cắt tào vận...
Triệu Tiến ngắt lời giảng giải ngắn gọn.- Gây náo loạn lớn hơn nữa, nhưng kết cuộc không nói trước được. Người trong thiên hạ đều sẽ xem chúng ta là cường đạo, mọi chốn đều sẽ xem chúng ta là địch. Cát Hương cũng chẳng biết nói gì hơn.
Vương Triệu Tĩnh đột nhiên mở miệng nói.- Đại ca, tiểu đệ lần này gây thêm rắc rối cho mọi người rồi.
Triệu Tiến thoải mái nói.- Không rắc rối gì. Huynh trước kia từng nói qua. Thế lực chúng ta lớn như thế, sớm muộn phải đấu một trận với xung quanh. Tới sớm tới muộn đều phải tới. Chỉ có điều lần này là vì nhà đệ mà khơi lên. Chúng ta thắng rồi, hết thảy mọi chuyện đều toại ý. Có rắc rối gì nào.
Cát Hương có chút không vui liếc nhìn Vương Triệu Tĩnh, cúi đầu không nói chuyện. Triệu Tiến đứng dậy cũng muốn rời khỏi, Cát Hương cuống quýt đi theo. Vương Triệu Tĩnh thần sắc rõ ràng không quá tốt, ngồi ở nơi đó chắp tay lại không có theo cùng.
Triệu Tiến đi tới trước cửa cũng dừng lại bước chân quay đầu, nhìn chằm chằm Vương Triệu Tĩnh hỏi.- Triệu Tĩnh, đệ biết chúng ta không quay đầu được nữa không?
Câu hỏi giống như trước đó, Trần Thăng hỏi qua, Triệu Tiến cũng muốn hỏi, Vương Triệu Tĩnh chậm rãi ngẩng đầu cổ họng khàn đặc nói.- Tiểu đệ biết.
Triệu Tiến nói tiếp.- Đọc sách là phải học tới đâu dùng được tới đó, mà không phải bị thứ đồ trong sách mê hoặc đầu óc. Chúng ta phải mãi đi về phía trước.
Vương Triệu Tĩnh tâm tình tốt hơn đôi chút.- Tiểu đệ hiểu.
Đợi Triệu Tiến và Cát Hương rời khỏi phòng, Cát Hương quảy đầu nhìn lại, thấp giọng nói.- Đại ca, tam ca không phải còn có lòng dạ khác chứ?
Triệu Tiến nghiêm giọng nói.- Chớ có nói bậy, chuyện tới như nay còn có lòng dạ gì nữa. Cát Hương xấu hổ vâng dạ nói biết rồi.
Lại đi về phía trước mấy bước, Triệu Tiến mở miệng nói.- Triệu Tĩnh từ nhỏ đọc sách, lại nhìn thấy phụ thân đệ ấy làm quan trong triều, miễn cưỡng cũng coi như kẻ từng có vinh hoa phú quý. Nghe thấy nhìn được, nghĩ tới đều không phải những chuyện giống đệ ấy làm hiện giờ. Muốn xoay chuyển qua khúc mắc này tất nhiên rất khó, nhưng khẳng định phải chuyển. Gần như đã chuyển qua được rồi.
Thôi thái giám đến từ Phượng Dương mới tới lại đi, cả Từ Châu cũng chẳng có người nào biết, nhưng bên chỗ Triệu Tự Doanh giữ kín tin tức, không lưu truyền ra ngoài, nhưng chốn quan trường Nam Trực Lệ lại không có gì khác biệt với nơi khác, là cái sàng bốn phía lủng lỗ chỗ. Tin tức Thôi Văn Thăng và Triệu Tiến đàm phán bí mật sau đó cấp báo về kinh sư rất nhanh đã lưu truyền ra.
Đối với người chốn quan trường hơi có hiểu biết đều rõ, Thôi thái giám là tâm phúc của Ngụy công công, lúc này coi như là người vai vế đứng đầu Giang Bắc Nam Trực Lệ. Nếu như y bí mật tới đàm phán, giới bị của Từ Châu và xung quanh sau khi đàm phán xong cũng không có tăng tiến thêm một bước, như vậy chuyện chiêu an, chiêu hàng này hẳn đã thành công rồi.
Đợi tin tức Xa gia Tứ Xuyên tạo phản truyền tới, tất cả lại càng xác nhận trong khoảng tháng ngày ngắn ngủi sắp tới thậm chí nội trong hai, ba năm nữa sẽ không đánh tiếp rồi.
Xa gia kia giết Tuần phủ, Tổng binh và Phó tướng tự xưng là vua, dựng nước hiệu là Đại Lương. Phản tặc triều đình như vậy khẳng định phải động dụng đại binh tiêu diệt, chớ nói chi là Nữ Chân Kiến Châu Liêu Đông kia. Đông bắc và tây nam đều phải đánh nhau to với phản tặc và giặc Thát, như thế Từ Châu này trước sau vẫn có chừng mực không hề phất cờ tạo phản khẳng định phải trấn an.
Tin tức mọi mặt, mọi phía hợp lại, tất cả càng lúc càng xác thật. Cũng chính vào ngày thứ ba sau khi tin tức Thôi thái giám đã tới Từ Châu truyền ra, cửa sông Thanh Giang bắt đầu dỡ bỏ cầu phao chặn sông, đây mới là tín hiệu rõ ràng nhất.
Thương nhân các lộ cho rằng đường sông sẽ vô cùng hỗn loạn, nhưng lại không chen lấn như bọn họ nghĩ, bởi vì tới lúc này, cũng chỉ còn lại tào thuyền vận chuyển tào lương, hàng hóa đi tới Bắc Trực Lệ đều đã đi đường biển, vốn dĩ không cần tranh cướp chỗ của tào lương trên tào vận.
Sự tình tào lương này muốn gấp cũng không gấp được, tất cả chỉ đành làm từng bước một hoặc là nhập vào kho, hoặc là bắc tiến. Chiếu theo tốc độ tào lương vận chuyển, trước khi sông đóng băng lương thực cửa sông Thanh Giang nếu như tới được Lâm Thanh đã là không tệ rồi.
Trên đất cửa sông Thanh Giang thật ra lan truyền một truyện cười, đều nói Dư gia Tùng Giang kia một lần này sắp thay da đổi thịt rồi. Hiện giờ mấy chỗ xưởng thuyền ở Tùng Giang, đều đang tạo mới thuyền mành, gỗ mua vào cũng tăng giá rất cao. Nhưng chiếu theo người Dư gia nói, Dư gia lần này thu đủ vốn đã là không tệ rồi, không khéo còn phải bù lỗ. Bởi vì đội thuyền Dư gia vận chuyển hàng hòa mới món lợi thật lớn, nhưng giao kèo với hàng hòa thương nhân khác chỉ là kiếm chút tiền khuân vác, đó thật không có quá nhiều lợi nhuận.
Vốn dĩ an bài của bọn quản sự, chưởng quỹ Dư gia hàng nhà mình chiếm tới bảy phần, nhưng không biết Dư nhị công tử nhà này phát bệnh điên khùng gì, muốn chất tám thành hàng hóa nhà khác. Vào đúng lúc tào vận cắt đứt này, nếu như vận chuyển được về phía bắc, như vậy tất cả hàng hóa miền nam đều sẽ giá cả tăng vọt. Hải vận Dư gia so với vận chuyển bằng xe ngựa không biết phải nhanh hơn bao nhiêu, khẳng định sẽ tranh giành tới bán trước hành hóa người khác, phát tài lớn hơn nữa. Nhưng quyết định này của Dư nhị công tử lại khiến Dư gia tới cuối cùng phải bù lỗ.
Tuy rằng cũng thu hoạch được chút giao tình, nhưng phần nhiều đều là cười nhạo, người làm ăn vào lúc có cơ hội thật tốt như vậy, không phát tài ngược lại bù lỗ, không khiến người ta cười mới là lạ.
Cửa sông Thanh Giang bên này vừa mở, tất cả mọi người lập tức chen chúc như ong đi tới Từ Châu, chợ muối và chợ búa Từ Châu có nhiều tiến triển, về sau trên mặt đất phía bắc Nam Trực Lệ, lời Triệu Tiến nói sẽ không kém hơn Tuần phủ và Thái giám, vài năm sau có lẽ có biến hóa, nhưng trước phải nắm bắt hiện giờ.
Bọn thương nhân buôn muối Dương Châu đã trải qua mấy lần chuyện như vậy, đã học được khôn khéo rồi. Sau khi nhìn thấy hết thảy mọi chuyện đã định xong, điều đầu tiên phải làm chính là gom hai vạn lượng bạc đi khao thưởng Triệu Tự Doanh. Dù sao lần này mọi người cũng đều là chẳng giúp bên nào, tuy nhiên chỗ quan quân cũng báo đáp rồi, không lý nào không cho Triệu Tự Doanh, nếu chẳng may bị ghi hận thì phải làm sao. Thứ hai chính là muốn bàn bạc với Triệu Tiến kỹ càng chuyện buôn muối đi một vùng Phúc Kiến và Chiết Giang. Muối ăn toàn bộ tỉnh Phúc Kiến đều cần bên ngoài đưa vào, đây chính là chuyện làm ăn buôn bán lớn tựa trời, trước giờ thuyền mành của Dư gia kia chở không nhiều lắm, hiện giờ đang tạo hết lại thuyền mới có phải cần bàn bạc kỹ càng thêm nữa hay không.
Cũng may mà Dư gia kia không phải xuất thân buôn muối, mà là làm buôn bán trên mặt biển. Những long đầu chúa biển Phúc Kiến, Quảng Đông kia đều phải nể mấy phần mặt mũi. Chuyện làm ăn thuyền mành vận chuyển muối này cũng càng làm càng lớn. Nếu như bọn thương nhân buôn muối làm điều này mười có tám chín phần là không đi vào được sớm đã bị người ta cướp đoạt trên biển rồi.
Về phần các lộ thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang mặc dù chỉ có những kẻ dính tới tào lương kia mới chịu tổn thất, nhưng ai nấy đều tràn đầy kính sợ với Triệu Tiến. Mọi người sinh sống phát tài đều dựa vào con sông Vận Hà này, dựa vào nơi đầu mối then chốt của cửa sông Thanh Giang. Nhưng Triệu Tiến giơ tay nhấc tây đã chặt đứt rồi, đưa cho mọi người một con đường sống trên biển. Song con đường sống này cũng ở trong thế lực của Triệu Tiến. Dư gia kia không có Triệu Tiến làm chỗ dựa, sao dám làm lớn như thế?
Có một số người mới đầu tìm đường lui, nhưng chưa rời khỏi cửa sông Thanh Giang này, hơn nữa mở chợ lớn cửa sông Thanh Giang chẳng khác nào làm cho chỗ then chốt thiên hạ như cửa sông Thanh Giang càng được tăng thêm sức mạnh, càng khiến cho cơ hội buôn bán nơi này vô hạn. Bản thân đi khỏi nơi này không biết bao nhiêu người bốn phương tám hướng muốn bu vào, phú hào các phủ Giang Nam như nay đều cầm từng món ngân lượng lớn tới nơi này, nhìn ngó có chỗ nào duỗi tay đươc. Tùy tiện rời khỏi như thế há không phải là lợi cho kẻ khác.
Cũng có người nhìn ra chỗ lợi trên đường biển, mong muốn tự làm thành lề lối của riêng mình, nhưng chỗ cảng Cáp Lỵ bị Triệu Tự Doanh và Dư gia túm giữ chặt chẽ, vừa hay trấn giữ con đường trọng yếu Hoàng Hà ra biển, nơi khác thật sự tìm không thấy được chỗ tốt như thế. Có người suy ngẫm chuyển hàng hóa thông qua Vận Hà tới ven sông, sau đó lại đi đường biển tới nơi khác. Đi phương nam cách này còn nói được, đi phương bắc ở cửa sông Thanh Giang thuận thẳng theo sông mà xuôi dòng phải mất nhiều thêm mấy ngày, tiêu tốn cũng nhiều thêm không ít.
Người buôn bán nói chuyện buôn bán, có oán giận lớn hơn nữa cũng không trọng yếu hơn chuyện kiếm tiền này. Triệu Tiến làm việc có khuôn phép, lời nói đáng tin cậy, cũng sẽ không bởi vì thù hận nhất thời dùng thủ đoạn độc áo báo thù, lưu lại cũng tốt hơn ngang ngạnh làm bậy, không ít thương nhân giàu có cũng chỉ đành vuốt mũi lưu lại.
Đương nhiên, Triệu Tự Doanh cũng không phải Bồ Tát từ bi, náo loạn gây ra chuyện còn không tính hơn thua với ngươi sao. Các phương ở bên chỗ cửa sông Thanh Giang xúi giục thợ thuyền và người làm công náo loạn, con cháu trong nhà bị đòi hỏi đi Hà Gia Trang và bãi cỏ hoang giúp công làm việc. Tiêu hao ở chợ lớn Thanh Giang cùng với hãng xe Vân Sơn đều tăng thêm một thành, nói sau một năm nhìn tình hình lại định đoạt, tất cả cũng không kể lể, chỉ đành tiếp tục nhận lãnh.