Chiếu theo tầng cấp của Triệu Tự Doanh, Cảnh Mãn Thương này là kẻ không có thân phận xin gặp Triệu Tiến, có tin tức nào đều phải thông qua Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh thuật lại.
Ngày đó Cảnh Mãn Thương này lớn gan lập thế cục chém giết, sau đó gia sản bị tịch biên, người bị bắt đi, cũng may lúc gặp mặt Triệu Tiến biểu hiện không tệ, coi như có cơ hội lập công chuộc tội.
Nhưng Cảnh Mãn Thương này ở chỗ Cảnh gia rất lại rất thảm, quan lại kinh thành và quan to khắp nơi sau lưng nhà gã đều có. Cảnh Mãn Thương một lần mạo hiểm, khiến Cảnh gia tổn tức cực lớn, người đắc tội cũng không ít. Thế gia vọng tộc một cõi bậc đó đối với chuyện cỡ này đều có xử trí đã thành lệ thường. Sau khi Cảnh Mãn Thương bị bắt đi mấy ngày, gã đã bị Cảnh gia khai trừ ra khỏi dòng họ, từ nay về sau những gì gã làm đều không có dính líu gì tới Cảnh gia ở Vu Hồ.
Tráng sĩ chặt tay đây là quyết đoán tự rước lấy họa vào thân, nhưng ai cũng không ngờ được, Cảnh Mãn Thương sau khi thành thuộc hạ Triệu Tiến dựa vào uy thế và tài lực cường hào Từ Châu bất thình lình lại gầy dựng lên cục diện to như vậy.
Tuy nói Cảnh Mãn Thương hiện giờ chỉ là một gã chưởng quỹ Vân Sơn Hành, nhưng lương tiền qua tay lại còn nhiều hơn rất nhiều so với trước kia. Mặc dù con người gã hào phóng không bằng lúc trước, nhưng tiếng tăm trên chuyện làm ăn buôn bán lại lớn hơn so với trước kia rất nhiều. Mặc dù Cảnh Mãn Thương hiện giờ thường trú trấn Ngung Đầu, nhưng thương nhân lương thực cửa sông Thanh Giang đều phái người riêng của mình mở phân điếm ở trấn Ngung Đầu, thậm chí còn vì trả giá cao thuê khách điếm Vân Sơn của Triệu Tự Doanh làm trạm nghỉ chân của mình, chính là để khoái mã truyền đưa tin tức.
Mỗi lần Cảnh Mãn Thương này thu mua hoặc là bán tháo bán chạy đều sẽ dẫn tới giá cả lương thực cửa sông Thanh Giang lay động, đối với bọn thương nhân buôn lương thực thường thường thay mặt cho món lợi cực lớn hoặc là thiệt hại cực lớn.
Dựa vào quen thuộc giá lương thực và ủng hộ của Triệu Tự Doanh, Cảnh Mãn Thương đúng thật là lập nhiều công lớn vì Triệu Tiến. Trước giờ Triệu Tự Doanh cũng muốn định một kỳ hạn bán lương thực tích trữ, dùng để cung ứng chiêu mộ lưu dân tới. Sau khi có được Cảnh Mãn Thương lo liệu hao tổn lương thực giảm đi khoảng chừng bốn thành hơn nữa mua được lương thực bất cứ lúc nào, thậm chí còn bán được lúa gạo làm ra ở trại lưu dân ở Bi Châu. Mặc dù số lượng rất ít, nhưng lối mòn này lại đáng giá rất lớn.
Ở trong một thể thống nhất của Triệu Tự Doanh, người an tâm siêng năng làm việc lại có tài năng luôn sẽ được coi trọng. Nếu không phải ngày đó Cảnh Mãn Thương này quá mức to gan lớn mật thẳng thừng ra tay hạ sát Triệu Tiến, e rằng sớm đã được cất nhắc trọng dụng, sẽ có đủ thân phận đảm đương một mặt. Tuy nhiên hiện giờ vẫn phải làm chưởng quỹ quầy bán lương thực bên dưới Vân Sơn Hành.
Mặc dù như vậy, cuộc sống Cảnh Mãn Thương này khấm khá hơn rất nhiều so với lúc mới làm việc cho Triệu Tự Doanh. Vốn cho rằng phải cắn rơm nuốt cỏ mấy năm không ngờ rằng ban đầu đã là cuộc sống gia đình bình thường, rất nhanh đã dựa vào phần huê hồng trọng hậu lại trở về cuộc sống giàu sang vốn có. Cái có được không chỉ chừng này, Cảnh gia Vu Hồ nhìn thấy Cảnh Mãn Thương có thủ đoạn quyền bính bậc này không ngờ lần nữa cho gã liệt vào trong tộc, gia sản dòng họ bị lấy đi lại được chia trở lại. Càng thêm đáng buồn cười chính là rõ ràng còn an bài em trai Cảnh Mãn Thương quản sự ở cửa sông Thanh Giang.
Sau khi Cảnh Mãn Thương tự rước lấy họa, con cháu cùng chi của gã ở Cảnh gia cũng không được đối đãi tốt, chịu thiệt rất là nhiều. Chưa từng nghĩ nương nhờ Triệu Tự Doanh bất thình lình lại ngẩng cao đầu, hơn nữa những sản nghiệp, gia sản Cảnh Mãn Thương bị tịch biên thu giữ chưa có quá lâu đã bảo Cảnh Mãn Thương tự mình tới quản, dù sao quen lề quen lối dễ trông coi.
Đủ loại cách làm khiến cho Cảnh Mãn Thương loáng thoáng đoán ra được nếu như mình làm tốt hơn nữa, không khéo gia sản từ trước còn được trả về, cộng thêm thứ hiện giờ có được chẳng khác nào là bước lên một tầng cao mới so với lúc ở cửa sông Thanh Giang.
Mỗi khi nghĩ tới điều này, Cảnh Mãn Thương chỉ cảm thấy buồn cười. Ngày đó gã ở cửa sông Thanh Giang coi như là thương gia bậc nhất, nhưng không nhìn thấy hy vọng leo lên một tầng nữa, cũng cảm thấy bức bối cho nên mới làm chuyện mạo hiểm đánh cuộc giành lấy tài sản của Triệu Tiến. Thất bại bị bắt, vốn cho rằng hết thảy đều thành hư không, chỉ đành đánh cuộc một lần vào mai sau. Chưa từng nghĩ làm việc dưới trướng Triệu Tự Doanh lại càng tiến thêm một bước nhìn thấy tháng ngày sau này càng lớn càng rộng mở hơn nữa, địa vị trong gia tộc cũng thẳng lên không ít.
Cáo mượn oai hùm cũng có uy phong, tiền đồ của Triệu Tự Doanh cũng là tiền đồ bản thân mình, huống chi bản thân đang ở bên trong đó, còn nhìn thấy hai lần đại thắng của Triệu Tự Doanh với quan quân, càng làm cho Cảnh Mãn Thương cam tâm một lòng.
Không chỉ một người từng khuyên Triệu Tiến và bọn huynh đệ, nói Cảnh Mãn Thương là loại người ranh ma cáo già giảo hoạt, chuyện đời thông thấu, không được buông thả quá mức, gã đã từng có một lần mang lòng khác, nếu không biết kính sợ, có khả năng về sau còn xảy ra biến cố.
Nhưng Triệu Tiến có cách nhìn khác, bây giờ là lúc cần dùng người, tính mạng cả nhà và đường lui của Cảnh Mãn Thương này đều nắm trong tay Triệu Tự Doanh, không sợ gã sinh lòng phản trắc, chẳng bằng hào phóng đối đãi để cho gã tận lực cống hiến. Cảnh Mãn Thương này có tài năng có bản lãnh, hơn nữa rất thích đánh cuộc lớn, dã tâm cũng lớn, so ra cẩn thận đề phòng chẳng bằng hạ tiền vốn khiến cho gã một lòng một dạ.
Trước mắt trông lại, chuyện Cảnh Mãn Thương này làm không tệ, không chỉ có làm ăn buôn bán kiếm không ít tiền vì Triệu Tự Doanh, tích trữ và vận chuyển lương thực đều thuận lợi hơn rất nhiều lúc trước, vả lại còn thông qua các phương trên tào vận dính tới tào lương thăm dò tin tức thay Triệu Tự Doanh, thu gom tình báo các lộ. Chiếu theo bình phẩm của Như Huệ "Khó tránh khỏi vượt quá thẩm quyền rồi.
- Có bản lãnh như vậy mong muốn cầu tiến là nói rõ chỗ tốt của Triệu Tự Doanh chúng ta. Triệu Tiến cười hỏi một câu.- Y muốn bẩm báo chuyện gì?
Như Huệ mở miệng nói.- Nói là của Văn Hương Giáo Sơn Đông, trong giáo phái nơi đó muốn mua lương thực.
Cảnh Mãn Thương muốn vượt cấp báo lên là không có khả năng. Gã muốn nói gì Như Huệ khẳng định phải biết trước, sở dĩ còn phải dẫn tới trước mặt Triệu Tiến là bởi vì việc này cần phải có Triệu Tiến tới quyết định, để tránh cho thuật lại xảy ra sai sót, nhất định phải giáp mặt để nói điều này.
Triệu Tiến kinh ngạc hỏi một câu.- Bên chỗ Từ Hồng Nho muốn mua lương thực sao? Vẻ mặt Vương Triệu Tĩnh cũng ngạc nhiên nhìn thấy Như Huệ gật đầu xác nhận Triệu Tiến lập tức bảo Cảnh Mãn Thương đi vào.
Cảnh Mãn Thương vào phòng, quen nề quen nếp quỳ xuống khấu đầu, tay chân nhanh nhẹn lưu loát, nhưng trên vẻ mặt vẫn loáng thoáng có chút quái dị là bởi vì đám người Triệu Tiến còn quá trẻ. Trên đời này người quyền quý trẻ tuổi có thân phận nhận người khác khấu đầu rất nhiều. Nhưng mặc áo gấm khí thế kiêu ngạo, giàu sang khinh người kia tất nhiên là có kính sợ, nhưng Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh trước mặt này không chỉ trẻ tuổi ăn mặc cũng mộc mạc, càng không có điệu bộ kiêu ngạo vênh váo. Chỉ hiềm rằng hai vị này nắm giữ quyền thế cực lớn trong tay, đây chính là điểm cảm thấy cổ quái.
- Tiểu nhân bái kiến Tiến gia, tam gia. Tiểu nhân đã bẩm báo qua với đại tổng quản.
Ở Triệu Tự Doanh quá một năm, Cảnh Mãn Thương cũng quen thuộc lề lối nơi này, nói chuyện thẳng vào việc chính, không có lễ nghĩa hư ảo nhiều như thế.
Vào hôm ngày mười chín tháng hai đó, Sơn Đông trải qua trận động đất lớn chừng hơn mười ngày, một Bả tổng tào đinh tìm tới chỗ Cảnh Mãn Thương, nói là muốn giới thiệu một mối làm ăn lớn cho gã.
Nếu là Bả tổng trên đất ấy, không phải là gia đinh đinh thân vệ đại tướng thì đáng giá cái gì, chỉ là võ quan cỡ chừng hạt mè mà thôi. Nhưng làm Bả tổng trong vận binh tào đinh đó chính là hạng người vai vế tiếng tăm vang dậy. Hơn ngàn dặm Vận Hà tào thuyền quá vạn, tào đinh vận binh mười vạn có dư, kéo theo đó còn thêm mấy chục vạn, tổng cộng không tới năm tên Bả tổng quản hạt. Tài hùng thế lớn, quyền hạn vô cùng.
Chuyện làm ăn lớn trong lời hạng người bậc này quả thật không nhỏ, món thứ nhất chính là bốn vạn thạch lương thực, chiếu theo giá cả hiện thờ trao ngay bạc trắng, còn có chuyện làm ăn kế tiếp sau nữa.
Con số bốn vạn thạch lương nói không nói là nhỏ được. Lương thực mấy trăm vạn cân cũng chính là mấy chục chiếc tào thuyền lớn chất dỡ vận chuyển. Trong chợ gạo cửa sông Thanh Giang tuy không tính là con số nhỏ nhưng cũng không nói được hiếm có gì. Con số tào lương quan phủ hằng năm từ phương nam tới bắc chính là tám trăm vạn tới chín trăm vạn thạch, đây chỉ là con số có được của kinh thành. Các loại phí quy thành lệ thường tầng tầng cộng thêm vào, tổng hạn mức ước chừng có hơn hai ngàn bốn trăm vạn, mùa màng tốt không chỉ có từng đó.
Sổ sách của quan phủ và con số thật sự sai kém nhiều hơn một vạn sáu trăm thạch, những con số này chính là lợi lộc thường lệ của quan viên, Lại mục, sai dịch trưng thu lương thực khắp nơi, vận binh tào đinh mãi cho tới Tổng binh, Tổng đốc trên tào vận, Hộ bộ kinh sư cùng với các vị quan lớn.