Nhưng ngay sau đó, cử động rút đao của ông ta cứng đờ, bởi vì kỵ binh phản loạn không ngờ chợt bổ nhào tới cánh trái hàng trận phe mình. Làm cái gì phía đó? Nơi đó là đội quân yếu nhất còn có bố trí hỏa pháo, chẳng lẽ muốn đánh tan cánh yếu, sau đó thổi quét toàn quân. Nhưng làm như thế là tính toán sai lầm rồi, trước khi đó, các đội quan quân hoàn toàn đã kịp thời chấn chỉnh.
Vài tiếng ầm vang trầm đục, trong lúc huyên náo như vậy cũng nghe được rõ ràng, dường như tiếng sẩm nổ đằng chân trời, đây là hỏa pháo khai hỏa rồi.
Gia đinh cưỡi ngựa Cát Hương dẫn dắt còn có những người luyện võ cưỡi ngựa Từ Châu kia, đều là một người hai ngựa, bảo đảm lúc phi nước đại một đoạn đường dài sức ngựa dồi dào.
Cách chỗ quân trận quan quân mấy dặm, tất cả đổi một lần ngựa, ngựa còn dư đều lưu ở nguyên chỗ, mười ngựa lưu lại một người dắt ngựa trông coi, còn lại thì toàn lực tiến nhanh.
Mặc dù trước đó vài ngày vừa mới mưa, nhưng phần lớn cây cỏ nơi này bị thôn dân lấy về làm củi đốt, nắng ráo mấy ngày thì vô cùng khô hanh, ngựa tung vó giẫm đạp, bụi đất bốc thẳng lên trời, huống chi vừa rồi đại đội kỵ binh quan quân chạy trở về, bụi đất mù trời này về một ý nghĩa nào đó cũng che đậy đội nhân mã Triệu Tự Doanh.
Ngay tại chỗ thay ngựa, thám mã trinh kỵ Triệu Tự Doanh vẫn luôn tới lui tuần tra xung quanh đại trận quan quân cũng hồi báo, nói cho biết chỗ chính xác của hỏa pháo, sau đó trinh kỵ này cũng đổi ngựa, y phải dẫn đường cho đại đội xông tới chỗ đặt hỏa pháo.
Cát Hương cưỡi ngựa dẫn đầu đội ngũ xông tới. Gia đinh đội nhân mã mặc giáp ngực, đội mũ giáp đều ở hàng đầu, chạy chậm dồn sức, lúc cách trận hình quan quân chừng năm trăm bước bắt đầu dần dần tăng cước bộ, ngay lúc nhìn thấy rõ ràng hàng ngũ, cờ xí của quan quân, thú cưỡi đã chạy nhanh rồi.
Y thấy rõ ràng hàng trận quan quân đang rối loạn, trong lòng Cát Hương không kìm nổi có chút tiếc nuối. Nếu như thừa cơ hội này xông vào, quan quân khẳng định sẽ đại loạn, không khéo mấy trăm kỵ binh đã lập được đại công. Nhưng Cát Hương cũng biết nguy hiểm, nếu như không không vỡ tung, hoặc giả bị đội kỵ binh đối phương giằng co, như vậy bên phía mình sẽ gặp nguy hiểm.
Cát Hương đã nhìn thấy rõ ràng chỗ đặt pháo, y thậm chí còn nhìn thấy được vẻ kinh ngạc từ trên xuống dưới của kỵ binh, bộ tốt quan quân. Tại làm sao không đi nơi lấy được chiến quả lớn nhất ngược lại đi về cánh trái thưa thớt nhất, như vậy có lợi ích gì?
Tiếng rền vang như sấm, Cát Hương theo đó trong lòng thít chặt. Y nhìn thấy hỏa pháo đang tỏa ra khói trắng, Cát Hương cũng cảm thấy rõ ràng thú cưỡi bất an, cũng may mà con ngựa của y là tuấn mã chọn lựa tốt nhất, lại cưỡi lâu rồi, thuần dưỡng rất quen thuộc. Còn đằng sau lưng y thì có tiếng ngựa hí vang và hô hoán của người cưỡi ngựa. Hỏa pháo nổ vang, ngựa kinh động, có chút không khống chế nổi.
Tiếng vang vọng trầm đục càng nặng nề lập tức vang lên, nương theo đó còn có tiếng kinh hô và kêu thảm thiết, Cát Hương quay đầu liếc mắt nhìn sang, hàng ngũ san sát, y nhìn không được kỹ càng, lại để mắt tới có mấy người không thấy rồi. Trong hàng ngũ có lỗ hổng, người xung quanh đang kinh hô, đội ngũ bắt đầu có chút hỗn loạn.
Mà chỗ càng bên ngoài thì có người cưỡi ngựa và ngựa máu thịt vỡ nát nằm trên mặt đất thân thể đã tàn khuyết không đầy đủ. Vào một khắc này, một cỗ khí lạnh lẽo từ đáy lòng lan tràn tới toàn thân. Chỉ nghe nói hỏa pháo uy lực cực lớn, không ngờ rằng quả thật như thế, nếu như đụng vào trên người mình sẽ ra làm sao? Nếu như là đại đội Triệu Tự Doanh tiến đến, một quả pháo này bắn xuống, hàng ngũ bộ tốt nghiêm chỉnh là kết cục gì. Vào thời khắc này, Cát Hương đột nhiên hiểu được dụng ý của Triệu Tiến.
Hỏa pháo này uy hiếp cực lớn với Triệu Tự Doanh, không đánh hạ hỏa pháo này, cả Triệu Tự Doanh có khả năng bị oanh tạc tan vỡ trên chiến trường, trách không được đại ca hỏi mình, có sợ chết hay không, mình không sợ.
- Đệ không sợ. Cát Hương giơ cao trường đao, ở trên ngựa quát lớn, lập tức lại hô lớn.- Tiến lên, theo ta xông tới.
Có hai phát đạn pháo đã rơi vào trong đội nhân mã, đánh chết hơn mười người cưỡi ngựa, càng có ba mươi người cưỡi ngựa chấn kinh lộn xộn. Nhưng thế xung phong của cả đại đội không giảm, đa số gia đinh kỵ binh bản thân ở trong đội nhân mã chỉ đi theo xông tới trước vốn dĩ không có chọn lựa thay đổi chuyển hướng, trừ phi muốn bị giẫm đạp chết. Hơn nữa bọn đầu lĩnh đều đang đi đầu tiên, huynh đệ Tiến gia Cát ngũ gia đang ở phía trước nhất, liên trưởng, đội trưởng cũng đang ở trước các đội, vậy thì xông tới thôi.
Sau khi pháo binh quan quân nã pháo, tay chân luống cuống ở nơi đó nhồi nhét, nhưng lập tức nhận ra không xong. Đội nhân mã phản loạn này sao lại xông tới chỗ mình, chỗ khẩn yếu trên chiến trận đều là đại đội, đại quân đối đầu nhau chém giết, đội kỵ binh tấn công lẫn nhau, cung tiễn bắn tới tấp như mưa. Cánh kỵ binh, đội nhân mã tới đánh bất ngờ này sao lại nhắm chỗ mình xông tới, hơn nữa càng ngày càng gần.
Pháo này đã cố định ở trên giá pháo, kỵ binh phản loạn di chuyển nhanh như thế, nã pháo thêm lần nữa vẫn là rơi vào chỗ mới vừa nãy, vốn dĩ bắn không tới người, vốn dĩ không cách nào ngăn cản đội nhân mã tấn công. Mà doanh bộ binh gần pháo trận, bản thân sợ hãi nổ nòng trốn rất xa. Mắt thấy đội nhân mã phản loạn ào ạt đánh sang, càng không có dũng khí tiếp chiến, cũng không có người cảm thấy hộ vệ được hỏa pháo là đại sự khẩn yếu gì, dần dần lùi về sau thậm chí tán loạn chạy mất.
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, pháo binh cũng nhanh gọn dứt khoát. Nếu như các ngươi trốn, ta hà cớ gì ở nơi này chăm nom, ta cũng chạy giữ mạng. Chẳng lẽ đám phản loạn này còn muốn thu lượm hỏa pháo, thứ đồ mấy cân trên ngàn cân ngươi cho dù kéo đi cũng đi không nhanh. Nói đi nói lại, chính ngay bản thân pháo binh quan quân cũng cảm thấy hỏa pháo này không quá hữu dụng trong chiến đấu ngoài trời. Cố định trụ vững chỉ đánh được một phương viên cố định, muốn chuyển dịch phải tiêu tốn sức lực lớn. Hơn nữa từng viên pháo bắn quá chậm, ngược lại lúc công thành sẽ có chỗ dùng tới.
Cát Hương bên này đã nghiến răng quyết tâm hẳn phải chết, lại không ngờ rằng đối phương dễ dàng như thế bỏ chạy tán loạn, y cũng bất chấp cảm giác một quyền đánh vào chỗ hư không, bắt đầu giảm bớt bước chân ngựa, trường đao trong tay khua lên, hét lớn hạ lệnh, các đội gia đinh kỵ binh thì tản ra phòng bị, chiếu theo bố trí trước đó đi làm.
Tới được chỗ pháo trận kia, một đám người tay chân gấp gáp nhảy xuống ngựa, có người bắt đầu thu thập hết các loại dụng cụ trên pháo trận. Chổi lông thông nòng pháo, côn tròn nén chặt thuốc súng đều dùng đao búa chém đứt, chém nát. Sau đó giội lên dầu hỏa trong túi da, dùng luôn lửa trong chậu than gần kề hỏa pháo châm đốt. Lại có người cầm cầm đinh sắt thô to và thiết trùy tới trước hỏa pháo đóng đinh sắt kia vào trong lỗ châm lửa, và nòng pháo. Cũng may Triệu Tự Doanh có thợ rèn theo quân, bằng không cũng sắp sẵn không được nhiều đồ như vậy. Sau khi đóng đinh sắt thô to vào, còn dùng dụng cụ riêng biệt cắt đứt đầu đinh. Còn có người ném rải rương, hòm chứa thuốc súng, thuốc súng rơi vãi đầy đất.
Bọn quan quân tất nhiên không nhìn thấy hết thảy việc này, gia đinh kỵ binh Triệu Tự Doanh đang giả vờ giả vịt truy đuổi quan quân cánh trái. Cánh trái quan quân đều là binh yếu, nhìn thấy đội nhân mã phản loạn như lang như hổ thế này không có lòng dạ chống cự, lập tức thoái lui. Nhưng các nơi khác của hàng trận quan quân cũng đang tập kết, đội kỵ binh bảo hộ trung quân, doanh bộ binh cũng bắt đầu chuyển hướng. Nếu như đội nhân mã Triệu Tự Doanh thật đi xua đuổi cánh trái hỗn loạn, như vậy rất nhanh sẽ rơi vào trong vòng vây. Bọn họ xông tới không nhanh sẽ bị bộ tốt giằng co, sau đó sẽ bị kỵ binh quan quân phong kín đường lui.
Nhưng đội nhân mã Triệu Tự Doanh không có chiếu theo chiến trường bình thường ứng đối. Bọn họ chỉ làm bộ bổ nhào tới trước, khiến quan quân không dám tới gần, tạo thành thế giằng co ngắn ngủi. Đương nhiên giằng co như vậy cũng không liên tục quá lâu, quan quân rất nhanh đã nhận thấy được không ổn, bắt đầu vây bọc nơi này đánh sang.
Tuy nhiên dụng cụ còn có đạn dược của bốn khẩu hỏa pháo, nói trắng ra cũng chính là chút ít đồ như thế, cộng thêm nữa Triệu Tự Doanh đang có kế sách ứng đối sớm từ trước, rất nhanh việc nên làm đều đã làm xong, cả pháo trận đã là một đống bừa bộn, loạn không ra hình dạng gì.
Vào lúc này, Cát Hương mới miễn cưỡng nhẹ nhõm thở dài, vội vàng lên ngựa, hô lên một tiếng, đại đội vội vàng quay đầu, lại có không ít người vứt xuống mặt đất như là giấy dính dầu, thúc ngựa chạy về phía con đường tới.
Cảnh tượng này khiến cho quan quân như gặp đại địch càng khẳng hiểu ra sao, vốn cho rằng phản loạn lượn vòng tới cánh phải đại trận, sắp bắt đầu tấn công từ phía đó, ai ngờ được đám phản loạn hung hãn tới đi như gió này, ở hàng trận cánh trái không biết lén lút sờ mó cái gì, sau đó cứ như thế rời đi rồi sao?
Mãi tới khi đội nhân mã Triệu Tự Doanh đi trở lại con đường đã tới, bọn họ mới tỉnh trí cảm thấy không đúng. Du kích Vệ Bình Phương kia mới hét lớn dẫn người đuổi theo. Nhưng khoái mã lao nhanh, ngựa của đội nhân mã Triệu Tự Doanh kia đã chạy đi mất rồi, một phía khác thì vừa mới bắt đầu nhấc chân. Hơn nữa đội kỵ binh quan quân vừa mới chạy trở về, người ngựa đều rất là rũ rượi, tăng thêm bước chân càng kém mất một đoạn, đuổi thì đuổi không kịp nữa rồi.
Nhưng Vệ du kích lại không dám không đuổi, đã mất mặt gặp xui xẻo lớn, nếu như kỵ binh địch tới đánh, bản thân mình thờ ơ, sau chuyện này còn không phải có tội hay sao.
Kỵ binh quan quân bên này mới chạy ra không bao lâu, lại nghe thấy sau lưng tiếng vang vọng nổ ầm đùng, bổn trận la hét hô hoán loạn xạ. Chẳng lẽ đội kỵ binh phản loạn này còn có thủ đoạn đằng sau. Vậy mọi người vẫn là lấy việc được giao phó làm đầu, muôn vạn lần không được làm loạn. Kết cuộc vừa quay đều, lại nhìn thấy cánh trái hàng trận đội kỵ binh phản loạn tấn công mới rồi đang có khói đen dày đặc bốc lên.
Vừa rồi đốt cái gì, mọi người đều biết, cũng nhìn thấy có khói bụi bốc lên, nhưng không có dày đặc như hiện giờ, rốt cuộc gặp phải cái gì đây?
Đợi trở lại mới biết, mọi người lúc đang muốn đi cứu hỏa, nhìn thấy thuốc súng bị rơi đầy đất, tất cả mọi người đều cuống quýt đi sang thu dọn. Đây nếu như dính phải đốm lửa thật chính là rắc rối lớn. Không ngờ được những giấy dầu bị vứt loạn ở trong thuốc súng đột nhiên bốc khói, nổi lửa.