Lúc mới đầu, Phàn Kim Bảng này không có kiên nhẫn để nghe, thường thường cãi vã với cha, nhưng gã từ nhỏ bị nuông chiều coi trời bằng vung, không chịu đựng được buồn tẻ của Triệu Tự Doanh, sau đó lại tự cảm thấy một thân bản lãnh của mình lại không chiếm được đề bạt, trong lòng có oán giận, những lời này của cha đã đi vào trong lòng.
Nói tới nói lui, Phàn Kim Bảng này cũng không dám không làm gia đinh, trừng phạt của Triệu Tự Doanh với đào binh vô cùng nghiêm khắc, hơn nữa gã cũng không dám mạo hiểm đi nơi khác, tuy nói "một thân bản lãnh" nhưng nếu như không có chỗ dựa, vậy há không phải hai đầu rỗng không.
Phàn gia ở bên ngoài quả thật là có thân thích, chính vào lúc mùa thu năm ngoái, đột nhiên có thân thích Nam Kinh sang đây thăm bà con, một hán tử đã ngoài ba mươi tuổi, vừa chuyện trò đích xác là thân thích nhà mình, vả lại mang lễ vật rất hậu hĩnh, vội vàng đưa vào nhà trong tiếp đón.
Hán tử đó rất là trầm ổn, xem cách ăn vận cũng có mấy phần danh giá, nhưng đối nhân xử thế lại ân cần lễ độ, khiến người Phàn gia rất có hảo cảm, vốn dĩ nói ở lại hai đêm sẽ đi xem chỗ Hà Gia Trang. Đợi sau khi nghe nói Phàn gia có con trai ở bên đó làm gia đinh, hán tử này định bụng ở lại nhiều thêm mấy ngày.
Lại nói tiếp cũng kỳ quái, gia đình dân chúng trong thành Từ Châu, đều coi con cháu nhà mình làm gia đinh cho Triệu Tự Doanh thành vinh hiển, hận không nói được vang cả trời đất. Còn Phàn gia lại cảm thấy u ám, ở bên ngoài còn tốt, trong nhà thì không được ai nhắc tới. Đối với thân thích rõ ràng có mấy phần danh giá này, lại càng che đậy không nói tới, e sợ bị người ta chê cười theo giặc. Cũng không biết vì sao, sau khi tán gẫu mấy câu, chuyện này đã bị lôi ra.
Trên dưới Phàn gia nào có bản lãnh kiến văn gì, càng mang mấy phần kính sợ thân thích danh giá nơi khác tới này. Hán tử tới từ Nam Kinh đó nói chuyện lại rất khéo léo, lòng dạ gì cũng giấu chẳng đặng.
Cho rằng tùy tùng của Triệu Tiến là theo giặc làm phản, khiến trong tộc và tổ tông hổ thẹn. Điều nên nói, điều không nên nói, toàn bộ đều nói ra hết. Hán tử kia cũng khen ngợi rất nhiều, nói Phàn gia đây là hiểu rõ đại nghĩa, tháng ngày sau này triều đình và quan phủ biết được, tất cả phải ngợi khen thật trọng hậu. Nói tới mức Phàn Từ Hạ lâng lâng quên hết thảy mọi chuyện.
Hán tử đó ở vài ngày sau đó lưu lại mười mấy lượng bạc, nói là trả công cho Phàn gia. Đấy thật là món tiền lớn, Phàn gia đưa đẩy, người nọ cưỡng cầu nhận lấy, đôi bên người tới ta lui mấy lần như vậy, cũng liền vui vẻ rạo rực thu nhận.
Rời khỏi khoảng chừng hai ngày, thân thích Nam Kinh đó đã trở lại, lần này chính là nói ra thân phận của nhà mình, vị thân thích này là người làm việc cho Cẩm Y Vệ Nam Kinh, thám tử làm tai mắt cho một vị quan to.
Chớ nói gì khác, riêng cái danh tiếng Cẩm Y Vệ này đã dọa Phàn Tử Hạ sợ hãi rồi, đợi nhìn thấy thẻ bài, công văn cáo thân vân vân kia, càng thêm mất hồn mất vía. Thân thích Cẩm Y Vệ kia ngược lại vẻ mặt hòa dịu, nói triều đình sắp sửa rất mau sẽ động thủ với Từ Châu, một mẻ lưới bắt sạch những phản nghịch kia, tới lúc đó kẻ đi theo cũng phải chịu tội soát nhà diệt tộc.
Nói tới tội danh này, Phàn Tử Hạ vốn dĩ vẫn luôn lo lắng càng thêm sợ đến vỡ mật, ngay lúc đó quỳ mọp xuống dập đầu cầu xin thân thích kia. Thân thích đó thái độ trở nên càng thêm hòa dịu, nói nếu như lập dược công lao, chẳng những vô tội, thậm chí còn được thăng quan phát tài. Thiếu niên anh kiệt như Phàn Kim Bảng kia, thế nào cũng phải có chức Thiên tổng, đó chính là đường đường võ tướng triều đình rồi.
Phàn Tử Hạ nhiều năm tới bây giờ vẫn chỉ có một tâm tư, chính là làm quan Đại Minh rạng rỡ tổ tông, nghe được lời này, sao lại không động lòng. Nhưng y cũng không phải hoàn toàn là đồ ngu ngốc lẩm cẩm, cũng biết muốn lập công, không thiếu được phải làm nội ứng vân vân. Phàn Tử Hạ vẫn luôn xem thường bọn người trẻ tuổi Triệu Tiến, cảm thấy bất quá là đánh bậy đánh bạ dựa vào may mắn. Nhưng cũng từng nghe qua không ích thủ đoạn sấm sét của Triệu Tự Doanh, biết rõ đám người trẻ tuổi này lòng dạ ác độc, chần chừ không dám nhận bừa.
Thân thích vẫn luôn có vẻ mặt hòa dịu kia lúc này mới chân chính trở mặt, chỉ là nói các ngươi đã cầm ngân lượng triều đình, hơn nữa còn nói hết ra toàn bộ cơ mật của Từ Châu, hiện giờ muốn hối hận cũng đã không kịp. Nếu như những điều này bị đám đầu lĩnh phản loạn Triệu Tiến kia biết được, khẳng định cả nhà không còn đường sống, nếu như không đồng ý làm nội ứng, như vậy cũng chỉ có con đường chết.
Nói tới nước này, không đồng ý cũng phải đồng ý, khiến cho Phàn Từ Hạ không ngờ tới chính là, con trai nhà mình Phàn Kim Bảng bất thình lình cũng tán thành làm nội ứng.
Gia đinh không có ngày nào nghỉ, nhưng nếu như người nhà đi tới gần chỗ đóng quân thăm hỏi, chủ quản thường thường cũng sẽ cho phần nhân tình này, để cho cả nhà đoàn tụ một ngày, hai ngày. Chính là mượn cơ hội này cha con Phàn gia mới gặp mặt, không vội tới cũng đã không được nữa, Cẩm Y Vệ kia uy hiếp rất trắng trợn, nếu như mọi chuyện phanh phui ra, Phùng Kim Bảng phải chết.
Phàn Kim Bảng thân ở đội Thân Vệ điều nhìn thấy biết được hơi nhiều, gã biết triều đình đang tự tập đại đội binh mã, nói là có mấy ngàn kỵ binh muốn kéo tới, tới lúc đó Triệu Tự Doang làm sao có khả năng chống đỡ được, còn không bằng thừa cơ hội này làm nội ứng lập công.
Câu trả lời này khiến Phùng Tử Hạ thở phào nhẹ nhõm, vốn ban đầu bản thân lo lắng con trai của mình không nghe, hiện giờ không cần lo lắng nhiều như vậy nữa.
Triệu Tự Doanh nhìn sơ qua có bao nhiêu binh mã, đều trú đóng ở chỗ nào, Triệu Tiến ở chỗ nào, những thứ đó Phàn Kim Bảng đều nói cho Phàn Tử Hạ biết. Tuy nhiên những tin tức này chỉ cần kẻ nào tới được Hà Gia Trang, lòng dạ tinh tế một chút, đều biết được, cũng chẳng nói được cơ mật nào, nhưng nói nhưng điều này cho quan gia biết, tóm lại là một thành ý,.
Thân thích Cẩm Y Vệ kia thật ra cũng rộng rãi, lại đưa thêm mấy mươi lượng bạc, sau đó nói chớ vội hỏi thăm, cha con gặp mặt quá nhiều, ngược lại sẽ rước lấy người ta hoài nghi, đợi sau khi có được tin của mình lại đi tiếp cũng không muộn.
Cứ chờ đợi lo âu thấp thỏm bất an như vậy, tóc Phàn Tử Hạ trắng ra nhiều lắm, mỗi ngày lúc ngủ cũng ngủ không ngon. Tin tức dần dần truyền tới, Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ gì kia dẫn các lộ thiết kỵ tinh nhuệ của Nam Trực Lệ sắp bắc tiến, Ngụy Quốc Công gì kia, đại tướng quân Lang Sơn gì kia đều phái kỵ binh ra.
Nghe thấy điều này, Phàn Tử Hạ trở nên hưng phấn, nhiều binh mã triều đình bắc tiến như thế, chỉ mỗi ổ thổ phỉ giặc cướp Từ Châu cỏn con sao có khả năng chống lại, may mà mình có quyết đoán bằng không cả nhà đều phải bị đám phản tặc Triệu Tiến này kéo theo.
Thân thích Cẩm Y Vệ lại tới lui một lần, bảo Phàn Tử Hạ đi một lần nữa tới Hà Gia Trang, nhìn xem có cơ hội gặp mặt con trai hay không, nói cho nó biết phải theo dõi chặt chẽ Triệu Tiến, nếu như phản loạn tan rã mà bắt được thủ lĩnh phản tặc, như vậy đều có công lao như nhau, nếu không gặp được, vậy phải dòm ngó tình hình Hà Gia Trang.
Vốn tưởng rằng tình thế hiện giờ khẩn cấp, chỗ Hà Gia Trang cũng phải đề phòng nghiêm mật, cha con không được gặp gỡ, không ngờ hết thảy như thường. Phụ tử hai người vẫn gặp mặt một lần sau đó nói một số chuyện, vốn cho rằng phản loạn bên trong Hà Gia Trang hoảng sợ khiếp vía, lại không ngờ rằng an bình ung dung.
Đợi Phàn Tử Hạ trở về thành, cả ngày vừa lo lắng, vừa hưng phấn. Lo lắng là phản loạn bị giết, con trai nhà mình dính vào trong đó liên lụy bị thương. Hưng phấn chính là quan quân vừa tới, tiền đồ phú quý đã không chạy thoát khỏi Phàn gia rồi, không khéo ngay cả Tri châu lão gia cao cao tại thượng cũng phải hết mực cung kính lễ độ với mình.
Tuy nhiên thế cục kế tiếp lại khếch trương hơn những gì Phàn Tử Hạ nghĩ trước, vốn cho rằng "phản loạn" tan rã, không ngờ rằng kẻ tan rã lại là quan quân, thân thích Cẩm Y Vệ kia cũng không có xuất hiện qua lần nào nữa.
Phàn Tử Hạ lần nữa thấp thỏm không yên, một mặt than vãn đạo trời bất công, sao quan quân lại bị phản loạn dọa lùi, một mặt thì vô cùng sợ hãi chuyện cha con mình làm tai mắt bị người ta phát hiện, tới lúc đó thật sự là chét không có chỗ chôn rồi.
Cứ nơm nớp lo sợ không biết qua bao lâu, lo lắng này mới dần dần buông bỏ, lúc cha con gặp mặt, Phùng Kim Bảng nói ngay lúc đứng ở nơi đó, chỉ cảm thấy một cỗ khí thế tràn đầy gan ruột, cảm thấy cái gì cũng không sợ, chẳng mảy may có ý niệm gì khác trong đầu, sau khi xong việc ngẫm lại, còn tưởng rằng bản thân mình gặp ma quỷ xui khiến.
Nếu quan gia không dùng tới, chuyện lúc trước kia Phàn gia tất nhiên không dám lộ ra, chỉ xem như rơi xuống món lợi mấy chục lượng, tiếp tục đóng cửa oán giận mấy câu. Oán khí của Phàn Tử Hạ chính là một chuyện cũ như thế, ngược lại oán khí của Phàn Tử Hạ con trai y càng lúc càng lớn. Lòng dạ trước đó vốn đã không yên ổn, khó tránh khỏi lúc trực gác, huấn luyện lười nhác, lúc ở chung với gia đinh khác tánh khí thô bạo nóng nảy. Kết cuộc vốn chiếu theo lai lịch, thân phận gã hẳn nên được đề bạt làm đội trưởng, hoặc là đi nơi nào đó là liên phó đoàn luyện, bởi vì biểu hiện không tốt, chỉ đành chờ quan sát tiếp, lại qua một đoạn tháng ngày mới quyết được được đề bạt hay không.