Hà Gia Trang vào ban đêm rất yên tĩnh, Triệu Phượng, Triệu Long ngủ rất sớm, trong phòng chỉ có mấy người lớn khe khẽ nói chuyện với nhau. Đột nhiên, Triệu Tiến nghiêng đầu, thì cùng lúc đó, Mộc Thục Lan cũng vô thức lắc lư cái đầu, chỉ có Từ Trân Trân không hiểu gì.
Đúng lúc này, nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa, ba nhanh một chậm, chính là tín hiệu mà đám Ngưu Kim Bảo đã giao ước trước. Lúc này, nha hoàn bà mụ đều ở ngoài, trong phòng chỉ có cả nhà Triệu Tiến.
Triệu Tiến khoát tay, Mộc Thục Lan lập tức không dám lên tiếng. Từ Trân Trân thì sững sờ, sau đó lập tức hiểu ra. Triệu Tiến đã đứng dậy, vươn tay cầm lấy một thanh đoản đao bước nhanh đến trước cửa.
- Chuyện gì?
Ngưu Kim Bảo ở ngoài phòng trầm giọng trả lời.
- Bẩm lão gia, bên ngoài đã ầm ĩ rồi, có gì đó không ổn.
Triệu Tiến quay đầu ra hiệu, Mộc Thục Lan nhanh chân chạy đến. Triệu Tiến mở cửa đi ra, Mộc Thục Lan đóng cửa lại, cứ thế mà đứng ở trước cửa, trong tay cầm theo một thanh chủy thủ.
Từ Trân Trân tự bịt miệng mình. Nàng cũng từng gặp nhiều chuyện trên đời, nhưng lúc này, nàng cũng hoảng sợ vô cùng, chỉ bịt miệng để mình không hét lên, còn Mộc Thục Lan thì điềm tĩnh ứng đối.
Đứng ở trong sân, Triệu Tiến đã nghe thấy tiếng ồn ào vang lên ở vài nơi, hơn nữa tiếng ồn ào này đang đến gần nhà mình.
Triệu Tiến buồn bực nói.
- Sơ ý rồi, kẻ làm loạn nhất định trong đám người làm thuê kia.
Trên dưới Hà Gia Trang đều giới bị nghiêm ngặt, cũng chỉ có những thương gia từ ngoài đến là cai quản lỏng lẻo.
Ngưu Kim Bảo trầm giọng nói.
- Lão gia, trong ngoài trạch viện có gần hai trăm gia đinh thủ vệ, trong vòng một nén nhang đội nhân mã của đại doanh đã chạy đến kịp, sẽ không xảy ra chuyện bất trắc gì đâu. Để tuyệt đối không có gì sai sót, lão gia cứ sửa soạn sẵn sàng.
Trong tay y đã cầm binh khí. Tôn Đại Lâm cần phác đao nhanh chân đi tới.
Triệu Tiến gật đầu, xoay người trở về phòng. Mộc Thục Lan vừa muốn mở miệng hỏi, Triệu Tiến liền trầm giọng nói.
- Các muội mang bọn trẻ đi xuống hầm trước, đừng vội ra ngoài, đợi tin tức được xác định hẵn tính.
Mộc Thục Lan cũng biết lúc này không phải là thời cơ để hỏi, liền khẽ gật đầu nhanh chân chạy về, nói với Từ Trân Trân mấy câu. Sắc mặt của Từ Trân Trân lập tức trắng bệch, đứng dậy nói một câu về phía này.
- Phu quân cẩn thận.
Triệu Tiến chỉ ra sức phất tay thúc giục. Từ Trân Trân nhìn một cái, cũng không nhiều lời, lập tức cùng Mộc Thục Lan mỗi người ôm một đứa trẻ đi vào phòng ngủ. Nghe thấy vài tiếng cơ quan trục xoay chuyển dịch, sau đó thì trở nên yên tĩnh. Mật đạo của căn phòng này cũng không phải mới đào, mà là lợi dụng công trình vốn có của Hà Gia Trang mà tiến hành sửa đổi. Triệu Tiến cho rằng những thứ này sẽ không dùng đến, không ngờ hôm nay lại có công dụng.
- Giúp ta mặc giáp.
Lúc trở lại sân, trong sân đã có hơn mười gia đinh, đều là thuộc hạ thân tín đáng tin cậy nhất.
Triệu Tiến vừa mở miệng, lập tức có người từ trong sương phòng lấy áo giáp ra, giúp hắn mặc giáp trụ xong, lại có người cầm trường mâu ra. Triệu Tiến nhìn nhìn rồi nói.
- Trường mâu để sẵn, lấy đoản kích sáu thước ra.
Đoán chừng cuộc chiến sẽ diễn ra trên đường phố hoặc trong sân, trong hoàn cảnh như vậy trận pháp dùng trường mâu mười một thước hoặc dài hơn nữa thì không tiện.
- Đi ra xem thử.
Ngưu Kim Bảo gấp gáp nói.
- Lão gia, hiện tại trên đường đang hỗn loạn, hay là cứ ở lại đây là an toàn nhất.
- Nói đùa, ở trong sân này trong ngoài cách biệt mới là không an toàn. Ta lại muốn xem thử ai là thủ phạm, dám đến chỗ ta chịu chết.
Trong lời nói của Triệu Tiến đã mang theo lửa giận, không ngờ lại để kẻ địch đến gần như vậy, còn phải khiến thê nhi của mình đi vào địa đạo ẩn nấp, quả thật là muốn chết.
Tuy nhiên phán đoán của hắn cũng không sai, khoảng sân này không gian nhỏ hẹp, có tường ngăn cách với bên ngoài, nếu thật sự có việc gấp gì cần phải đột phá, trong lúc nhất thời thật sự trong ngoài không lo cho nhau được, đó mới là phiền phức lớn.
Triệu Tiến đưa ra quyết định, đám gia đinh đều dạ rang làm theo. Triệu Tiến sắp xếp cho Tôn Đại Lâm và năm gia đinh thủ ở đây, còn mình thì dẫn người đi ra khỏi sân.
Mặc dù Hà Gia Trang trước giờ đều rất an toàn, nhưng những buổi diễn luyện lại là thường xuyên, gặp tình cảnh bất ngờ phải ứng đối thế nào, đội Thân Vệ đã sớm quen thuộc. Sau khi Triệu Tiến đi ra khỏi cửa, đã nhìn thấy đám gia đinh bày trận phong tỏa đầu đường các nơi, ở trên nóc nhà và đầu tường còn có cung thủ đã giương cung lắp tên.
Sau đó đèn lồng ở gần đó và xung quanh đều lần lượt được thắp lên. Bốn phía xung quanh phương viên Triệu Tiến cư ngụ của Hà Gia Trang đều vô cùng sáng rõ. Thấp thoáng nghe thấy tiếng còi chói tai vang lên ở một nơi không xa, đây là nơi trú đóng đại đội của đội Thân Vệ bắt đầu tụ tập khẩn cấp.
Đằng trước nghe thấy tiếng vó ngựa gõ vang, đội ngũ một trận xôn xao, mấy đội trưởng đều hạ lệnh ước thúc bộ hạ, cung thủ trên đầu tường rất nhanh đã hô to, là người mình.
Thú cưỡi dừng bên ngoài, một gia đinh cưỡi ngựa nhanh chân bước vào, gia đình vừa chạy đến trước mặt xếp hàng, thì bị Ngưu Kim Bảo hét to dừng lại, lệnh cho gia đinh bên cạnh đến lục soát người, sau đó cho người đứng cách mấy bước bẩm báo.
- Bẩm lão gia, tổng cộng có năm nơi náo loạn, hai nơi trong số đó đã bị dập tắt, ba nơi khác đang xông về phía này, tin tức đã truyền ra, đội Thân Vệ đang đến.
- Tặc nhân có bao nhiêu tên?
- Đêm khuya rối loạn không nhìn thấy rõ, số tặc nhân các lộ sẽ không vượt quá hai trăm.
Hai trăm là con số hạn mức cao nhất. Triệu Tiến gật gật đầu, nói.
- Chúng ta bày trận nghênh địch ở đây, sau đó ra lệnh gấp cho đội nhân mã, tiến hành càn quét các con đường, gặp người giết bất luận tội.
Gia đinh nọ lớn tiếng trả lời, rồi quay đầu ngựa chạy ra ngoài. Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, buồn bực nói.
- Tặc nhân là xông về phía ta, vậy thì chúng ta cứ ở đây chờ chúng.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến vỗ trán một cái, cất giọng nói.
- Lý Xán, ngươi dẫn ba đội đi đến chỗ Vương Triệu TĨnh, cần phải bảo vệ đệ ấy chu toàn.
Hiện tại có bốn người sống ở Hà Gia Trang, gồm Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương và Lưu Dũng. Cát Hương và Lưu Dũng đều ở trong đội của mình, ở đó phòng bị nghiêm ngặt, đương nhiên không cần phải lo lắng gì. Nhưng nơi ở của Vương Triệu Tĩnh không khác gì những hộ gia đình bình thường trong Hà Gia Trang, cái này có chút phiền phức.
Bên ngoài đã nghe thấy tiếng ồn ào. Nếu như ở thành trấn khác, ban đêm đột nhiên ồn ào, thì các nơi nhà dân nhất định sẽ kêu khóc sợ hãi, nhưng ở Hà Gia Trang thì lại khác. Ban đêm một khi có loạn, các nhà các hộ đều phải đóng kín cửa, không được huyên náo, không được đi loạn, bằng không đại đội gia đinh đánh đến, sẽ giết sạch không phân tốt xấu.
Cho nên tình hình náo động ầm ĩ như vầy, trong nhà nghe thấy vô cùng rõ ràng. Sau khi Tân Khải Thao nói xong, hai tay đẩy cạnh bàn, cả người lui về sau một thước, nhìn bộ dáng có vẻ là sắp đứng lên.
Vốn chỉ là cử chỉ bình thường, nhưng Vương Triệu Tĩnh ở đối diện y cũng làm một cử chỉ y hệt. Tân Khải Thao đứng thẳng dậy, đột nhiên hai bên đều đứng đối diện nhau.
Tân Khải Thao nhìn Vương Triệu Tĩnh ở đối diện, nụ cười khổ trên mặt càng rõ hơn, nói.
- Vương hiền đệ nhìn ra khi nào, ngu huynh hẳn giấu diếm cũng không tệ.
Vương Triệu Tĩnh có hơi tái mặt, trong mắt đã có tia máu, giọng nói gấp gáp.
- Tân huynh đêm nay dẫn theo Tân Cảnh đến, Tân Cảnh lại phải vào bằng bất cứ gía nào, tiểu đệ để ý nhìn, lại phát hiện thanh kiếm đeo trên hông Tân huynh lại quấn vải. Thư sinh mang kiếm chỉ là tô điểm cho vẻ ngoài, chuôi kiếm quấn vải là vì sao, đó là vì để khi dính máu sẽ không trượt tay. Lúc này tiểu đệ mới trở nên cẩn thận.
Tân Khải Thao sửng sốt, tay trái y đã nắm chặt lấy vỏ kiếm. Tân Khải Thao lắc đầu cười nói.
- Vương hiền đệ quả nhiên là người làm đại sự, không chỉ thao lược, còn có tâm tư tinh tế. Việc nhỏ nhặt bực này ai mà nhìn ra được.
Trên chuôi kiếm của y đã quấn một mảnh vải. Kiếm là quý trọng nhất, trang sức cũng phải tinh mỹ hơn binh khí khác, nhưng việc này cũng xảy ra một rắc rối, chính là chuôi kiếm quá bóng loáng nếu dính máu hoặc mồ hôi rất dễ trượt khỏi tay, trong chiến đấu đây chính là chuyện sống còn, cho nên trong thực chiến thường quấn vải bố trên chuôi kiếm trước.
Tân Khải Thao chỉ lên tay Vương Triệu Tĩnh, cười nói.
- Vương hiền đệ chuẩn bị cũng rất đầy đủ. Ta đến Từ Châu, kiếm của Vương hiền đệ lúc nào cũng sẳn sàng giết người.
Trên tay Vương Triệu Tĩnh cũng cầm một thanh kiếm, trên chuôi kiếm cũng quấn một mảnh vải. Vương Triệu Tĩnh một tay giơ cao kiếm, trầm giọng nói.
- Tân huynh, tiểu đệ mười bốn tuổi đã theo đại ca đi cứu người giết người, kiếm này trước giờ đều không phải trang sức, hàng năm đều uống máu, hàng năm đều đoạt mệnh, kiếm này lúc này cũng sẽ như vậy.
Tân Khải Thao hít một hơi thật sâu, lại lùi một bước. Sảnh tiếp khách của Vương Triệu Tĩnh rất rộng, khoảng trống để xê dịch rất lớn. Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nói.
- Tân huynh, tiểu đệ lại hỏi Tân huynh một câu, có bằng lòng cống hiến cho Từ Châu hay không. Đại ca nhà ta bụng dạ rộng rãi, sẽ không bận tâm những tiểu tiết nhỏ nhặt này. Chỉ cần chúng ta cùng xây cơ nghiệp lớn, tất cả chuyện cũ đều bỏ qua được.
- Đọc sách thánh hiền, trung quân báo quốc. Nếu Tân mỗ dốc sức cống hiến, cũng chỉ cống hiến cho triều đình, sao lại ra sức cho thổ hào cường đạo Từ Châu. Vương hiền đệ, đệ là người có đại tài, chẳng qua chỉ là nhất thời đi lầm đường. Nhược bằng quay đầu, công danh phú quý không phải nói suông. Sớm ngày trở về chính đạo, ra sức vì nước, mới là không phí công biết đạo lý thánh hiền.
Đối với lời nói của Tân Khải Thao, Vương Triệu Tĩnh chỉ cười lắc đầu, trong nụ cười tràn đầy sự chua xót, y nói.
- Tân huynh, hiện tại huynh đang ở trong Triệu Tự Doanh, không suy nghĩ làm sao tẩu thoát, lại nghĩ đến việc chiêu hàng tiểu đệ, điều này không khỏi quá là bất phân nặng nhẹ.
Tân Khải Thao lạnh lùng nói.
- Vương hiền đệ, hiện tại sống chết không nằm trong tay đệ.
Bên này vừa dứt lời, lại nghe thấy ngoài cửa vang lên một tiếng kêu thảm thiết. Tiếng kêu thảm thiết này cũng không phải bên ngoài, chính là trong sân ở bên ngoài, tiếng kêu thảm này cách phòng không xa, không ngờ là tiếng kêu thảm của Tân Cảnh kia.
Nghe thấy âm thanh này, Tân Khải Thao đột nhiên biến sắc, sau đó động tác cực nhanh, ấn vào lò xo, kiếm sắc ra khỏi vỏ, vỏ kiếm ném mạnh về phía Vương Triệu Tĩnh. Tân Khải Thao không chút ngập ngừng, cả người nhào tới.
Y bên này vừa mới cử động, Vương Triệu Tĩnh không nè tránh, cả người cũng xông lên, ném lật nhào cái bàn đi, chén đĩa bay loạn xạ, rượu thức ăn vương vãi khắp nơi, mặt bàn vừa đúng chặn lấy chiêu thức của Tân Khải Thao. Sau khi Vương Triệu Tĩnh ném lật nhào cái bàn đi, cả người liền lui về phía sau hai bước, trường kiếm mũi hẹp trong tay cũng rút ra.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, cửa phòng bị mở ra, ba gã gia đinh cầm phác đao đoản mâu đi vào, mà ở một cửa khác của sảnh tiếp khách, cũng có ba gã gia đinh tiến vào, một người trong đó đã giương cung lắp tên.
Trên người Tân Khải Thao dính không ít thức ăn và rượu, bẩn thỉu vô cùng. Y thần sắc lạnh lùng, chỉ dùng kiếm cắt đi vạt áo và cố tay áo, toàn bộ trở thành bộ y phục hợp để đánh nhau.
Vương Triệu Tĩnh lạnh lùng nói.
- Thân thủ của Tân Cảnh hẳn là không tồi, nếu như tiểu đệ không để ý tới, hai người chủ tớ Tân huynh giáp công, thế nào cũng sẽ bắt được tiểu đệ.