Tin tức tranh luận vừa mới đưa ra khỏi kinh sư, cấp báo bên phía Liêu Đông đã đến. Quân Kim Nữ Chân Kiến Châu, đã vượt qua sông Liêu Hà đóng băng, sắp sửa tấn công Quảng Ninh.
Quảng Ninh vệ là trọng địa của Liêu trấn, là yết hầu tiếp giáp đường xã thông giữa hành lang Liêu Tây và Liêu Đông, cũng là đường chính từ Liêu Đông đến thảo nguyên Mông Cổ. Nơi này bị công kích thì thật sự là đại sự vô cùng cấp bách.
Bọn người Mã Lục vội vàng thu thập tin tức sau đó dùng khoái mã đưa tin về Từ Châu. Những tin tức về chiến sự Liêu trấn và Nữ Chân Kiến Châu, Từ Châu bên kia muốn có được sớm nhất.
Sau khi Thẩm Dương, Liêu Dương bị rơi vào tay giặc, thế công của đại quân Nữ Chân Kiến Châu dường như đã ngừng lại, trên dưới triều đình nhà Minh đều cho rằng trong một mấy tháng kế đối phương sẽ chưa tiêu hóa được vùng địa bàn rộng lớn ấy, phải nghỉ ngơi lấy lại sức vài năm sau mới tiếp tục mưu đồ. Ai ngờ rằng bọn chúng không phải đang nghỉ ngơi dưỡng sức mà là đang chờ cơ hội thuận lợi xuất binh.
Tháng giêng đất đai rắn chắc, rất hợp cho xe, ngựa đại quân di chuyển nhưng quân Minh trong tháng giêng lại đều đang ăn tết. Hòa bình hơn nửa năm đã khiến cho quân Minh ở Liêu Trấn ít nhiều có chút lười biếng.
Ai cũng biết khẩn yếu của Quảng Ninh vệ. Binh mã quân Kim Nữ Chân Kiến Châu động tĩnh lớn, quân Minh cũng điều động hết quan quân Quảng Ninh, cử Tôn Đại Thọ, Tôn Đắc Công làm tiên phong, Kì Bỉnh Trung, Lưu Cừ làm hậu đội, nghênh chiến Nữ Chân. Trong lúc này, cũng không màn tới cái gì xoa dịu bất hòa nữa, Lưu Cừ chính là tướng quân mà Kinh lược Hùng Đình Bật phái đến.
An bài này cũng được khoái mã đưa tin về Kinh sư, trên dưới đều đang đợi kết quả cuộc chiến. Tổ Đại Thọ, Tôn Đắc Công đều xuất thân dòng dõi nhà tướng ở Liêu Đông, những người khác cũng đều là lão tướng dạn dày chiến trận, hơn nữa số lượng các lộ quan quân Quảng Ninh hơn xa binh mã Kiến Châu Nữ Chân. Dù có có gì mối bất hòa thì Hùng Đình Bật cũng đã ở Liêu Tây tích lũy rất lâu rồi. Trận đánh này, phần thắng của quân Minh không nhỏ, nếu đại thắng, thế cục trong triều sẽ có biến hóa.
Tin tức tiếp theo rất nhanh đã đến. Ngày hai mươi chín, tháng hai năm Thiên Khải, khoái mã đến từ Liêu Trấn tiến vào kinh sư, quân Minh đại bại, Kì Bỉnh Trung, Lưu Cừ chết trận. Tổ Đại Thọ không rõ tung tích, Tôn Đắc Công và Bảo Thừa Tiên hàng địch.
Tình hình trận chiến cũng rất đơn giản, vừa bắt đầu, quân Minh đã rơi xuống thế hạ phong, nhưng Tôn Đắc Công thân là tiên phuông nhưng lại lui về phía sau không tiến, sau đó lâm trận bỏ trốn làm cho toàn quân sụp đổ, Quảng Ninh vệ rơi vào tay giặc.
Từ cánh trái Quảng Ninh đến một vùng hành lang Liêu Tây Sơn Hải Quan nơi nơi đều dấy lên lửa lớn, Liêu trấn tháng giêng chính là mùa hanh khô, lạnh lẽo, một khi đã nổi lửa mà không kịp dập thì phải cháy hết một phương mới nghỉ.
Vùng trời phía đông Sơn Hải Quan lúc trời tối cũng nhìn thấy ánh hồng rực cả một vùng trời. Lửa lớn những nơi này không biết còn phải cháy bao lâu, mọi người chỉ biết chất đốt chính là lương thực và cỏ khô vất vả tích lũy, không biết đã tốn bao nhiêu sức dân phu và súc vật, đem lương thực trong quan ải chuyển đến từng cái đồn lũy trong hành lang Liêu Tây vậy mà chỉ trong có vài ngày tất cả đêu đã bị ngọn lửa thiêu rụi.
Người cố tình hạ lệnh phóng hỏa chính là Kinh lược Liêu Đông Hùng Đình Bật, người đã tích lũy số lương thảo đó. Hiện nay phần lớn binh mã hành lang Liêu Tây đều đã rút về Sơn Hải Quan. Tất cả tích trữ của quân Minh ngoài Sơn Hải quan đều bị mồi lửa thiêu trụi.
Quân Hán trong ngoài Sơn Hải Quan đều chửi thầm trong lòng. Tháng giêng đều không được mấy bữa ăn no, vậy mà tên quan này lại ác độc, nhiều lương thực cỏ khô như vậy bị thiêu rụi hết ngay trước mắt hơn nữa việc phá của như thế lại còn có tâm tình đi nhìn, đây là còn chê chưa đủ mất mặt sao?
Kinh lược Liêu Đông Hùng Đình Bật trước lĩnh binh lui vào Sơn Hải Quan. Tuần phủ Liêu Đông Vương Hóa Trinh đến muộn ba ngày, vào lúc này cũng không có gì bất hòa xảy ra.
Hai người đều đứng trên thành nhìn về hướng đông bắc, hồi trước đối với sự việc bậc này, Vương Hóa Trinh nhất định phải sánh ngang cùng Hùng Đình Bật, thậm chí ngay cả đứng trái phải cũng đều muốn tranh giành. Thế nhưng lần này, Vương Hóa Trinh chỉ đứng sau lưng Hùng Đình Bật.
Tôn Đắc Công trước lui về Quảng Ninh, sau đó bắt đầu tung tin đồn nhảm, thậm chí còn muốn bắt giữ Vương Hóa Trinh đi chỗ Nữ Chân Kiến Châu lãnh công lao. Lúc cả thành đại loạn, Vương Hóa Trinh ở trong quan thự còn không hề biết gì, kết quả là một vị Tham tướng xông vào, bỏ Vương Hóa Trinh lên lưng ngựa chở đi. Chỉ có hai thuộc hạ thân tín chạy bộ phía sau, cứ như vậy một đường chạy đến vùng phụ cận sông Đại Lăng.
Trên dưới Liêu trấn không ai không biết vị tiên phuông Tôn Đắc Công là thân tín tâm phúc của tuần phủ Vương Hóa Trinh, nhưng cũng chính vị thân tín tâm phúc này trước hết là lâm trận bỏ chạy, làm cho toàn quân tan rã, sau đó còn muốn bắt giữ ân chủ hiến tặng lập công. Nghiêm túc mà nói, quân Minh trận này đại bại và Quảng Ninh tan rã đều có dính líu không nhỏ với tên Tôn Đắc Công này, Vương Hóa Trinh cũng không thoát được trách tội.
Sau khi tuần phủ Vương Hóa Trinh lên thành chỉ thấy gió lạnh thấu xương, ông ta cũng không phải là hạng ngu ngốc, trước cục diện đổ nát này cũng vô cùng đau đớn nhưng sự việc đã rồi nhìn lại thì có ích gì. Nếu là nửa tháng trước, Hùng Đình Bật mà làm như vậy, Vương Hóa Đình chắc chắn sẽ hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi, còn bây giờ thì lại chỉ đành nhẫn nhịn mà thôi.
Mặc dù vậy, Vương Hóa Trinh trong lòng vẫn có chút phẫn uất, Hùng Đình Bật đứng trước hắn sau khi lên thành một mực duy trì trầm mặc. Vương Hóa Trinh không nhịn được lên tiếng hỏi.- Số lương thảo này phải tổn thất đến hàng trăm vạn, cũng đã gần bằng một nửa thuế má trong thiên hạ, cứ như vậy thiêu rụi cũng thật là đáng tiếc.
Hùng Đình Bật lạnh lùng hỏi.- Có cái gì đáng tiếc, chả lẽ cho giặc Thát ăn số lương thảo đó một đường đánh tới Sơn Hải Quan hay sao?
Tuần phủ Liêu Đông Vương Hóa Trinh ngạc nhiên, từ Quảng Ninh vệ đến Sơn Hải Quan không hề có đường thủy. Nếu đại quân một đường tiến về phía tây cần sắp sẵn rất nhiều lương thảo, hơn nữa lương thảo bên Nữ Chân thủy chung đều không đủ. Nếu lương thảo Đại Minh tích trữ ở một dãy hành lang Liêu Tây không bị thiêu rụi, Nữ Chân Kiến Châu một đường phá thành, dọc đường giành được tiếp tế, thoải mái tới được Sơn Hải Quan.
Vương Hóa Trinh sau khi ngạc nhiên liền rơi vào trầm mặc, ông ta không muốn thừa nhận những lời Hùng Đình Bật nói đều có đạo lí, thế nhưng bản thân không tìm được bất cứ lời vặn lại nào.
Sau khi Hùng Đình Bật nói xong lại quay đầu đi xuống thành, Vương Hóa Trinh ngẩn người mở miệng hỏi.- Phi Bạch huynh, tiếp theo phải làm thế nào?
Từ sau khi Vương Hóa Trinh nhận chức Tuần phủ Liêu Đông, Hùng Đình Bật khôi phục chức Kinh lược Liêu Đông, đây là lần đầu tiên Vương Hóa Trinh hỏi như vậy. Hùng Đình Bật không quay đầu lại, thậm chí bước chân cũng không hề ngừng lại, chỉ vừa đi vừa cười lạnh đáp.- Kế tiếp thế nào cũng không phải là việc mà Hùng mỗ lo được. Tiếp tới đây Hùng mỗ phải gánh lấy trách tội vì trận đại bại lần này. Thân là Kinh lược sự việc lần này không thoát khỏi.
Nói đến đây, cuối cùng Hùng Đình Bật cũng quay đầu lại, trên mặt mang một nụ cười không hiểu ra sao nói.- Đến phiên ngài rồi, cẩn thận mà làm, cẩn thận mà làm.
Từ khi Đại Minh và Nữ Chân Kiến Châu khai chiến đến này, lần nào cũng nằm ngoài suy đoán của mọi người. Trước trận chiến mọi người tính hết tất cả các mặt, tích trữ lương thảo, số lượng binh mã, thậm chí thiên thời địa lợi, thế nào cũng là Đại Minh chiếm ưu thế, cho dù có mục nát đến đâu thì dựa vào những ưu thế khác cũng là bất phân thắng bại. Thế mà kết cuộc mỗi lần đại chiến đều là đại bại nhanh chóng gọn gàng, thường là trong vòng một hai ngày đã xác lập được thắng bại, đại quân bị diệt sạch, đại tướng đầu hàng, thành trì thất thủ.
Một loạt tin tức báo về kinh sư, thật sự khiến cho bọn Mã Lục ứng phó không kịp. Trước khi người đưa tin báo kết cuộc cuối cùng đến Từ Châu, mã lục cố ý dặn dò nhất định phải đưa thêm mấy người đưa tin khác cùng đi nếu không sẽ không đủ dùng. Nhưng sự việc tiến triển sau đó lại không cần đến khoái mã cấp báo nữa rồi. Thế công của Nữ Chân Kiến Châu đã ngừng lại, có vẻ như đã thỏa mãn với việc đánh hạ Quảng Ninh. Song Liêu Trấn lớn như vậy, đông tới Phủ Thuận, tây tới Sơn Hải Quan, trừ một vài thôn trại lẻ loi, những chỗ còn lại đều để mặc binh mã Kiến Châu tự do tung hoành.
Sau khi thấy văn báo của kinh sư, Triệu Tiến vô cùng tán thành cách làm của Hùng Đình Bật.
- Cách làm của Hùng Đình Bật rất đúng, giặc Thát Nữ Chân tinh nhuệ thế nào cũng không mang theo được lương thực đánh đến đây. Chẳng lẽ đánh hạ thành trì rồi chết đói ở đó hay là chết đói trên đường trở về hay sao?
- Tháng giêng là cửa ải cuối năm, lương thực trữ trong mùa đông ăn hết, ngày xuân lại không có thu hoạch, cuộc sống cực kì khó khăn. Vùng Liêu Trấn ngoài quan ải đất đai lạnh giá, một năm chỉ thu hoạch một vụ, so với trong quan ải càng ít hơn. Nữ Chân xuất binh lúc này, một là đúng là thời điểm thích hợp để khai chiến, hai là cũng vì lương thực dự trữ không đủ cần cướp đồ đạc dự trữ của quan quân. Số lương thực mà Vương Hóa Trinh dự trữ ở Quảng Ninh vệ cực nhiều, chỉ sợ sẽ phải cống nộp cho địch. May mà Hùng Đình Bật quả quyết, biết đốt hết những thứ này.