Người Tây Dương Lộ Dịch này trả lời như đinh đóng cột.- Tiểu nhân hiểu rõ. Tiểu nhân hiểu rõ.
Gã bên này thần sắc cứng cỏi, xung quanh lại vang lên một trận kinh hô. Lão Mạch còn không biết nảy sinh cái gì. Thợ rèn Vu Sơn kia còn có thông dịch, còn có bọn gia đinh học việc đứng quan sát xung quanh đều vẻ mặt kinh ngạc.
Bọn họ đều đang nghĩ người ngoại quốc này chẳng lẽ là điên rồi, Tiến gia cho mức thượng trọng hậu như thế có cải tiến gì chính là vung xuống mấy trăm lượng, mấy ngàn lượng, một năm đã giàu sang đột ngột hưởng phúc. Hơn nữa không cầm đi các nơi đánh đánh giết giết, không cần dậy sớm thức khuya trấn thủ tuần tra, không cần vất vả huấn luyện, cứ việc ở lại nơi này làm việc đúc pháo. Người ngoại quốc này không ngờ những cái tốt ấy đều không cần, đi làm tổng quản pháo binh gì đó. Liên trưởng, đội trưởng rất hãnh diện, nhưng so với chỗ tốt của thợ rèn đúc pháo này thất còn xa mới bằng được.
Triệu Tiến lại gật đầu mở miệng nói.- Đây là cơ hội tốt ta đưa cho ngươi, ngươi nên nắm cho chắc.
Những lời này nói vô cùng trịnh trọng nghiêm trang, Lộ Dịch vốn muốn tiếp tục dập đầu, nghe thấy lời này cũng đứng lên nghiêm trang khom người thi lễ, sau đó quỳ xuống hôn vào gót giày của Triệu Tiến.
Người vây xung quanh xem đều trợn mắt há mồm, nhìn thấy lễ tiết hôn gót giày này lại có người không nhịn được cười, theo sau đó nhận ra trong cảnh tượng lúc này không ổn, nháy mắt ra hiệu hết sức vất vả.
Bên đó Triệu Tiến đã lôi Lộ Dịch đứng dậy khỏi mặt đất, vỗ thật mạnh xuống bả vai nói.- Làm cho tốt vào.
An bài này cũng không phải Lộ Dịch này nóng đầu, Triệu Tiến cũng sớm có suy xét như vậy. Những hiểu biết từng trải thật thật giả giả kia của Lộ Dịch không được tin hoàn toàn nhưng người Tây Dương này hiểu biết không ít, hơn nữa vừa trông coi người vừa trông coi mọi việc, người như vậy không phải thợ rèn am hiểu rèn sắt đúc khuôn là được còn có một số tài năng quản sự và gắn kết, lại phải có bản tính dã tâm và tham tiền.
Chỉ cần đối phương muốn làm tiếp lâu dài trong một thể thống nhất này, như vậy lòng tham và dã tâm của gã Triệu Tiến đều thỏa mãn được, người như thế cũng lại càng dễ chỉ huy và khống chế.
Trong lò rèn và xưởng rèn của Từ Châu, người được giao trông coi mọi việc không phải không có. Người Từ gia như Từ Hậu Sinh và Từ Bản Đức tuy rằng ít nhưng cũng không phải một hai người. Nhưng Triệu Tiến không muốn bảo bọn họ đảm đương một mặt, bởi vì người Từ gia và thế lực thợ rèn xuất thân trong Từ gia quá đông, bọn họ tự thành một thể.
Loại tự thành một thể này cũng không chỉ là loại trừ người ngoài, thậm chí còn chống đối tay nghề và cách làm mới. Một người nói mình chắc chắn đúng, một người nói không sửa được những gì sư phụ truyền nghề cho mình. Những kẻ đó đều còn dễ nói, nếu như mười người, một trăm người cũng nói như vậy, đó chính là chân lý rồi, ai muốn đổi mới sẽ làm không đặng, đồ bố trí xuống sẽ bằng mặt không bằng lòng. Tìm một "người ngoài" hoàn toàn nghe lệnh mình trông coi, hiệu nghiệm sẽ càng tốt hơn nữa, hiệu suất cũng sẽ càng cao hơn.
Tuy nói cách quản sự và tổ chức hệ thống của Lộ Dịch này trong mắt Triệu Tiến cũng chẳng mới mẻ được tới chỗ nào, nhưng so với cách, khuôn phép của xưởng rèn Từ gia, vẫn là tốt hơn chút, ít nhất sẽ không bao che lẫn nhau, mất đi phần tình cảm lẫn nhau.
Trên đường từ chỗ nã pháo về lại Hà Gia Trang, sắc mặt gia đinh than vệ đi theo hộ tống đều hưng phấn lạ thường. Trong ấn tượng của bọn họ, đại pháo này là trọng khí của quan quân, trong dân chúng không có khả năng có được, nhưng hôm nay lại nhìn thấy Triệu Tự Doanh cũng có được hỏa pháo như thế này, điều này làm cho lòng người dâng cao, vô cùng tự hào. Càng có thân vệ đã từng tham dự đoạt pháo trận chiến lúc trước kể lại hỏa pháo quan quân vào lúc đó. Nói đại pháo kia cũ kỹ không chịu nổi thế nào, không so được với vũ khí lợi hại mới nhìn thấy. Đây càng khiến cho mọi người tâm tình cao ngất.
- Đều cảnh giác chút, nhìn xung quanh chớ tán gẫu cái gì cũng quên hết. Trang Lưu dẫn đội trầm giọng quát, mọi người tức thì nghiêm nghị không ít.
Triệu Tiến liếc mắt nhìn Trang Lưu, từ sau khi biết được "Hưng Long Xã" đó, hắn đã lưu tâm để ý đối với người bên trong đó. Không nói không được, người trong Hưng Long Xã này làm việc quả thật càng thêm nghiêm cẩn, thi hành căn dặn của mình chẳng mảy may bất kính, càng có "khí chất quân nhân" như trong trí nhớ của mình.
Lúc sắp tới Hà Gia Trang, Vương Triệu Tĩnh nghênh đón ven đường. Năm liên đoàn thứ nhất của Trần Thăng đi huấn luyện ngoài trời ở Đãng Sơn, đây cũng là khuôn phép của đoàn đội Triệu Tự Doanh. Các đoàn đội đều phải theo một thời hạn định sẵn bắt đầu võ trang đi tuần hành xung quanh, để cho bọn gia đinh quen thuộc cách hành quân, cũng là triển hiện võ lực với các phe các phái. Còn Cát Hương thì dẫn đội nhân mã đi nhận ngựa ở chỗ phủ Quy Đức, vả lại còn là chỗ tiếp giáp giữa phủ Khai Phong và phủ Quy Đức, nơi đó là ngoài cùng phía tây phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh.
Từ sau lúc tầng lớp đặc quyền của Vương Tự Dương bị hủy bỏ, bản thân y đã cảm thấy khoảng thu vào co rút lại, còn có địa vị ở Từ Châu bị tuột dốc. Vương Tự Dương hối hận muộn màng muốn tìm cách phải lập nên thân tình trở lại, nghĩ trăm phương nghìn kế lấy lòng Tiến gia, trong đó số tuấn mã trong gia súc tăng lên, còn có thanh niên cường tráng Mông Cổ trở nên nhiều hơn, chính là cách của y.
Tráng hán Mông Cổ biết cưỡi ngựa giỏi bắn tên rất hữu dụng, nhưng ý nghĩa đối với Triệu Tự Doanh trước mắt lại không quá lớn, dù sao những người này cũng không cách nào lập tức hòa tan vào trong một thể thống nhất của Triệu Tự Doanh, tiêu hóa rất tốn công phu. Còn tuấn mã, ngựa tốt thì khác, đấy ở bất kỳ một nơi nào trong thiên hạ đều là của cải quý trọng.
Từ ngoài quan ải tới Sơn Tây lại đi Hà Nam, Vương Tự Dương không kể công khó nhọc đả thông quen biết các lộ, mạo hiểm thật không phải rất lớn nhưng vẫn nên thận trọng như trước. Đội nhân mã trước mắt đặt dưới quản hạt đội Thân Vệ, Cát Hương cũng phải đích thân đi sang tiếp ứng và hô tống.
Mấy ngày nay các lộ gia đinh đoàn luyện Hà Gia Trang đều phải do Triệu Tiến tự mình thống lĩnh, nếu không phải dính vào hỏa pháo này, Triệu Tiến sẽ không rời khỏi nơi này, sau khi Triệu Tiến rời khỏi, thì do Vương Triệu Tĩnh trấn thủ nơi này.
Nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh ra ngoài nghênh đón, Triệu Tiến cười khổ nói.- Đã nói bao nhiên lần, huynh đệ một nhà không cần quá nhiều lễ tiết. Đệ sao lại đi ra đây.
Thần sắc Vương Triệu Tĩnh nghiêm trọng nói một câu.- Đại ca, có việc khẩn yếu.
Triệu Tiến không nói nhiều nữa, chỉ thúc giục vật cưỡi thẳng một đường vào trong Hà Gia Trang. Đợi vào được chỗ phòng nghị sự, Vương Triệu Tĩnh mới mở miệng nói.- Tin tức chỗ Vân Sơn Hành truyền tới nói là bắt đầu từ khoảng nửa năm trước, phủ Lỗ Vương vẫn luôn khóc lóc kể lể nơi này không yên bình với triều đình, đòi phải tăng thêm binh mã trấn thủ. Nói là tin tức cuối cùng đã tới được trong cung, còn nói phái binh mã Liêu Trấn tháo chạy trở về bố trí tới nơi phủ Duyện Châu, lấp vào cái gã Tham tướng chỉ có vỏ ngoài kia.