Không đợi Vương Triệu Tĩnh nói câu nào, Tân Khải Thao đã lên tiếng trước, quát mắng.
- Sao lại xông loạn vào như vậy, thật là không có khuôn phép, chờ ở ngoài.
Kết cuộc là tên nô bộc kia lại tỏ vẻ oan ức, cãi lại.
- Thiếu gia, chẳng phải lão gia đã căn dặn sao? Nói thiếu gia đi đâu đều phải trông chừng, tiểu nhân cũng không dám bất tuân, trở về sẽ phải chịu trách phạt đấy.
- Câm mồm.
Tân Khải Thao giận dữ quát to một tiếng, sau đó cười khổ quay sang nói.
- Để Vương hiền đệ chê cười rồi. Tân Cảnh này là người do gia phụ phái tới, tính tình cũng rất ngay thẳng, nhưng về khuôn phép thì kém một chút.
Theo tình cảnh như vậy, Vương Triệu Tĩnh cũng chỉ đành cười rồi gật đầu cho phép.
- Không sao không sao, cần vào thì cứ vào là được.
Y nói như vậy, tên gia đinh ngăn Tân Cảnh lại có chút khó xử. Vương Triệu Tĩnh thản nhiên nhìn lướt qua. Làm việc ở nơi khác, đám Triệu Tiến sẽ nói thẳng ra mệnh lệnh của mình, mà Vương Triệu Tĩnh dù sao cũng xuất thân phú quý, làm văn chương ở nơi yên tĩnh, phải học đoán ý qua lời nói sắc mặt.
Nhìn thấy thái độ của Vương Triệu Tĩnh, gia đinh trước cửa đành phải thả người đi vào. Vương Triệu Tĩnh vừa muốn gọi Tân Khải Thao, thì cử chỉ dừng lại chốc lát, sau đó mới cười mời nhau vào.
Vừa vào nhà, Tân Khải Thao không nhịn được nữa mà cảm thán tán thưởng.
- Cảnh tượng ở Từ Châu quả nhiên khác biệt. Triều ta trọng nông khinh thương, nhưng trọng khinh này lại nói đến thuế phú. Bá tánh nông dân cực khổ, thuế phú lại quá nặng, đám thương nhân kia ngồi thu món lãi to, lại không ai hỏi đến, không thu thương thuế đã trở thành thể diện của kẻ văn nhã. Kết cuộc là người giàu càng giàu, người nghèo càng nghèo. Cách làm của Từ Châu thì là coi trọng thương nghiệp nhưng không nuôi dưỡng thương nghiệp, đối với các bên đều có nhiều chỗ tốt.
Nhưng Vương Triệu Tĩnh lúc này lại có vẻ hơi thẫn thờ, sau khi Tân Khải Thao nói xong vẫn không có cử chỉ đáp lại, đến lúc đối phương kinh ngạc nhìn sang, mới sực tỉnh, liền cười đáp.
- Lúc mới lập quốc, có huyện nào đó ở Sơn Tây thu thuế thương vượt mức, bị Thái Tổ gia trách phạt ghê gớm, nói rằng vơ vét như thế này thật quá độc ác, là cái hại lớn của dân gian. Lại có danh thần thu thuế ở Giang Nam, bày rương gỗ trước cửa quan thự, để dân gian tùy ý nộp thuế, ngược lại được mọi người ca tụng. Thuế thương này đã trở thành việc gây tổn hại thanh danh, đương nhiên sẽ xảy ra cục diện như thế này.
Vương Triệu Tĩnh tùy ý kể ra hai điển cố, lại tỏ vẻ ray rứt, cười nói.
- Mong Tân huynh thứ lỗi, tiểu để nhớ đến một việc khẩn cấp, phải đi xử lý ngay bây giờ.
Cử nhân Tân Khải Thao sửng sốt, rồi lập tức cười nói.
- Việc công khẩn yếu, Vương hiền đệ hãy đi bận rộn, chúng ta ngày khác gặp lại.
Vương Triệu Tĩnh cười niềm nở, nói rất ân cần.
- Không cần không cần, rượu thịt đã sửa soạn xong, việc khẩn này làm xong rất nhanh, không cần đến nửa nén hương. Xin Tân huynh ngồi ghế chờ, tiểu đệ sẽ lập tức về, thứ lỗi thứ lỗi.
Tân cử nhân trên mặt không thấy vẻ kinh ngạc, cười gật đầu, nói.
- Vậy vi huynh vào trước đợi, Vương hiền đệ cũng đừng có gấp gáp, cứ làm việc cho ổn thỏa rồi mới đến cũng được.
Vương Triệu Tĩnh chắp tay, bước nhanh về phía hậu trạch. Tân cử nhân cười rồi lắc đầu, quay đầu nhìn tên nô bộc chất phác đi theo mình, cất bước đi vào nội đường, miệng lẩm bẩm.
- Dù là thanh cao thế nào, cũng phải có mấy người hầu hạ trong nhà, không nên việc gì mình cũng tự mình bận bịu, tội gì đến nỗi như vậy.
Nơi này Tân Khải Thao đã từng đến không chỉ một lần. Nơi của Vương Triệu Tĩnh không có thư đồng nha hoàn hầu hạ, hết thảy đều phải tự lo lấy, bên ngoài có gia đinh thủ vệ, ban ngày thì đi đến phòng nghị sự hoặc Vân Sơn Hành, bên đó có văn thư quản sự trợ giúp, chỉ vậy mà thôi. Mỗi lần hai người uống rượu trò chuyện ở đây, đều do tửu quán gần đấy dặn dò tiểu nhị đưa thức ăn đến, lấy người hầu cận của Tân cử nhân rót rượu hầu hạ. Việc này so với tiền tài quyền thế của Triệu Tự Doanh mà nói, hoặc là chỉ so với gia cảnh của Vương gia mà nói, quả thật là hà tiện khắc khổ.
Rượu thịt trên bàn đã bày sẵn, nước canh sôi dục trên một cái bếp than nhỏ, xung quanh có thịt dê cắt sẵn và mấy dĩa gia vị và cải muối. Thật ra đây là cách ăn mà Triệu Tiến yêu thích gọi là lẩu. Vì thời tiết mùa đông giá rét cần có hơi ấm, nên rất nhanh trở nên thịnh hành, đãi khách ăn uống đều làm một cái lẩu.
Việc khẩn của Vương Triệu Tĩnh không kém lời y nói bao nhiêu, không tốn nhiều công phu đã làm xong. Tân Khải Thao cũng vừa mới ngồi xuống, thì Vương Triệu Tĩnh đã vào phòng.
Tân Khải Thao cười trêu chọc.
- Buối tối rảnh rỗi, đệ làm gì vội vã như vậy, đến y phục cũng xộc xệch rồi.
Vương Triệu Tĩnh thở hổn hển, y phục có hơi xốc xếch.
- Để huynh chê cười rồi.
Vương Triệu Tĩnh chỉnh lại y phục, rồi ngồi xuống trước bàn.
Hai người khiêm nhường mời nhau, bắt đầu uống rượu. Vương Triệu Tĩnh và Tân cử nhân uống rượu đều rất tiết chế, nhưng tửu lượng cũng không kém, tuy không đến mức rượu đến chén cạn, nhưng cũng uống rất thoải mái. Tuy nhiên lần này Tân Khải Thao kính rượu trước, Vương Triệu Tĩnh khách khí đùn đẩy, sau đó Vương Triệu Tĩnh đáp lễ, Tân cử nhân cũng ngấp một ngụm nhỏ, tình cảnh trên bàn rượu có chút nặng nề.
- Tân huynh, trước giờ từng ăn món này chưa?
- Hiền đệ giễu cợt ta rồi, Khai Phong cũng là thành thị lớn thông thương nhiều nơi, hội tụ tám phương, làm sao không có thứ này, lại nói ngu huynh cũng từng đến kinh sư mấy lần, món lẩu này ở đó càng thịnh hành hơn. Nhưng mà nói gì thì nói, bất luận là Khai Phong hay là kinh sư, mùi vị đều không tươi ngon bằng ở đây.
Vương Triệu Tĩnh cười, gật gật đầu, nói theo.
- Không dối gạt Tân huynh, lúc món lẩu này vừa mới xuất hiện ở đây, tiểu đệ cũng không cho là hay, thầm nghĩ dù có ăn ngon vẫn không ngon hơn kinh sư được, không ngờ thử một lần mới biết là hoàn toàn khác nhau, Tân huynh biết không? Sở dĩ món lẩu ở đây ăn ngon như vậy, chính là nhờ đại ca nhà đệ đã cải thiện.
Nghe đến đây, Tân Khải Thao sửng sốt, kinh ngạc hỏi.
- Triệu Bảo Chính không ngờ còn hiểu chuyện nhỏ bậc này sao?
- Tân huynh, đại ca đệ là người có túc tuệ, nói huynh ấy không gì là không biết cũng không phải là vô căn cứ. Đại ca đệ quả thật phi phàm, hùng tài đại lược, tiền đồ về sau không đo lường được. Tân huynh, tiểu đệ lại nói dông dài thêm một lần, thỉnh Tân huynh đến trợ giúp đại ca đệ, tạo nên nghiệp lớn. (Nghĩa là người có được trí tuệ tái sinh từ kiếp trước)
Tân cử nhân kia vừa mới bưng chén rượu lên, lại đặt xuống.
- Hiền đệ, ngu huynh không phải đã từng nói, việc này không cần phải nhắc đến nữa.
Nói đến câu chuyện này, trên mặt Tân Khải Thao mang cái vẻ vừa châm chọc vừa tự giễu trộn lẫn vào nhau. Y thản nhiên nói.
- Việc này chỉ sợ hiền đệ nhiệt tình quá rồi. Nếu như thật lòng muốn ngu huynh đến giúp đỡ, thì vì sao Triệu Bảo Chính kia vững như Thái Sơn, chung quy vẫn bất động, chẳng lẽ thật sự cho rằng mình là hiền quân minh chủ, người khác nhìn thấy lập tức cúi đầu lạy lục.
Câu nói này khiến Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, vẻ mặt lại có chút phức tạp, chỉ đứng dậy nói.
- Nếu Tân huynh có ý phò tá huynh trưởng của đệ, tiểu đệ sẽ đi mời huynh trưởng đến, chúng ta cùng bàn đại sự, thế nào?
Nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh trịnh trọng kích động, Tân Khải Thao cười khổ liên tục xua tay, ra hiệu cho Vương Triệu Tĩnh ngồi xuống, chỉ nói.
- Huynh đệ chúng ta yến ẩm trò chuyện cùng nhau, tội gì phải nhắc đến mấy chuyện gây cụt hứng như vậy. Ngồi xuống uống rượu, ngồi xuống uống rượu đi.
Nói xong liền uống rượu, hai người cụng chung rượu vào nhau, rồi nhấp lên môi. Tân Khải Thao thở dài một hơi, nói.
- Hà Gia Trang vào ban ngày phồn hoa như thế, ban đêm lại yên tĩnh khác thường, cảm giác này thật là kỳ diệu. Điều hiếm hoi hơn là nơi này đêm đến mức không đóng cửa, ban ngày đến mức trên đường không nhặt của rơi, quả là tuyệt vời.
Khóe miệng của Vương Triệu Tĩnh lộ ra một nụ cười, Tân Khải Thao lại nói.
- Thời xưa làm được điều này, là nhờ hiền quân danh thần. Hà Gia Trang làm được điều này, là nhờ phép nghiêm hình nặng, pháp không phải chữ trên giấy, hình là hình phạt riêng, quả thật là thú vị.
Yên tĩnh một hồi, nụ cười khóe miệng Vương Triệu Tĩnh kéo giãn ra, có chút nghiền ngẫm, hỏi.
- Tân huynh đến Từ Châu, đến nơi này của chúng ta lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiền dùng thái độ như thế này để nói chuyện, chẳng lẽ đây mới là những lời trong lòng của Tân huynh?
Ngươi đến ta đi, trong lời nói đã không còn chút gì là hàn huyên tâm sự nữa. Tân Khải Thao cũng sững người, trên mặt nở một nụ cười khổ, vừa muốn giải thích gì đó, lại nghiêng tai lắng nghe, chậm rãi nói.
- Hà Giang Trang ban đêm yên tĩnh như vậy, một khi có gì ầm ĩ, thì nghe thấy được rất rõ ràng.
Hiện tại con đường giữa châu thành Từ Châu và Hà Gia Trang đã vô cùng dễ đi, từ trong thành đi về gấp gáp cũng không khó nhọc. Sau khi về đến nhà, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan hiếu kỳ, quấn quít lấy Triệu Tiến hỏi kỹ càng đám cưới của Trần Thăng. Tuy nhiên nghi thức quả thật đơn giản, không có gì để nói.
Điều khiến Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan vui mừng là về sau ở Hà Gia Trang đã có thêm một đối tượng giao du. Tuy rằng nữ quyến lai lịch đủ loại ở Hà Gia Trang không ít, nhưng kết giao ngang hàng với Triệu gia, để cho hai vị phu nhân của Triệu Tiến yên lòng giao du thì hầu như không có. Phu nhân của Trần Thăng tất nhiên sẽ là người trong nhà.
Bên ngoài có lời đồn đại, rằng Triệu Tiến hoang dâm vô sỉ, nội viện nuôi mấy mươi nữ nhân, thậm chí còn có nữ tử ngoại quốc. Nhắc đến chuyện này, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đều cười lăn lộn.
Cuộc sống trong nhà của Triệu Tiến thật ra cực kỳ vô vị. Rảnh rỗi hàn huyên vài câu với thê nhi rồi lại nói đến chuyện chính. Văn Hương Giáo ở Sơn Đông chấn chỉnh lần nữa, muốn thâm nhập và biết rõ tin tức đã rất khó, nhưng dù sao bắt được nhiều người biết rõ nội tình như vậy, còn có người đi ra tự mình đầu nhập, không ngừng dò hỏi, vẫn sẽ biết những tin tức dính líu vào. Huống hồ con đường sông tào vận này không ai giúp, Từ Hồng Nho cũng không thu được hương chúng trên Vận Hà. Mặc dù hương chúng trên Vận Hà cũng rất căm thù Triệu Tự Doanh, nhưng nghe ngóng tin tức bên trong cũng không khó.
Mộc Thục Lan nhờ hương chúng Sơn Đông bắt được gần đây, sau đó dùng giao tình lúc trước, lại thêm liên tuh của Lôi Tài và Lý gia Lâm Thanh Châu, thâm nhập vào Sơn Đông từng chút một.
Tin tức biết được trước mắt, chính là thực lực của Văn Hương Giáo Sơn Đông tăng mạnh. Bành trướng thực lực đương nhiên chính là hương chúng tin vào giáo phái tăng nhiều. Trong thiên hạ hai vùng Trực Lệ hơn mười tỉnh, nơi cực khổ nhất cũng không hơn Sơn Đông. Ở lưu vực Vận Hà không được dẫn nước tưới tiêu, ba phủ phía đông phải gánh vác cỏ khô cho kinh thành, ba phủ phía tây phải gánh vác nuôi ngựa cho kinh thành, sau đó quân lương gì thì vẫn không miễn giảm như cũ. Tấng tầng áp bức, tầng tầng bóc lột, bá tánh khổ không tả xiết, tán gia bại sản. Người vây bên ngoài còn có chỗ để chạy nạn, rất nhiều người vốn dĩ không chạy trốn được, dưới tuyệt vọng cũng chỉ đành cầu chút an ủi hư ảo từ thần Phật, cầu cho kiếp sau được cực lạc. Nhưng chùa miếu đạo quán không phải do người phú quý mở, ốc còn không mang nổi mình ốc, cũng chỉ có Văn Hương Giáo thâm nhập được vào trong dân chúng, cử hành cho bá tánh thắp hương, tiếp tế đủ thứ, đương nhiên gia tăng được số lượng lớn tín đồ.
Từ Trân Trân cũng biết tâm tư Mộc Thục Lan, chẳng qua là tình báo về Văn Hương Giáo này để nói thêm mấy câu với Triệu Tiến. Nếu nói Mộc Thục Lan có dính dáng đến Văn Hương Giáo, thì Từ Trân Trân cùng quặng sắt Từ gia phải nói là có dính líu càng nhiều hơn, nhưng nàng lười so đo, chỉ ở bên cạnh vừa cười vừa nghe.