Trong lúc vô tình, vô ý Thôi Văn Thăng đã bắt đầu khuyên bảo chiêu dụ, Đại Minh đối với loạn tặc không hàng phục được vẫn luôn lấy chiêu an làm chủ, huống chi Thôi Văn Thăng thật cảm thấy đối phương có tài.
Triệu Tiến mỉm cười nhưng không có xúc động chỉ thản nhiên tự tại nói.- Thôi công công có lẽ còn không biết. Tin tức chỗ Tứ Xuyên kia tới kinh sư dùng khoái mã truyền đưa ít nhất cũng phải mười mấy ngày, nhưng tới chỗ Hà Nam dùng không tới mười ngày. Nguyên do cũng rất giản tiện, muối Xuyên rẻ hơn muối Hoài. Thương nhân buôn muối chỗ Dương Châu đều phái người theo dõi chặt chẽ ở chỗ Tứ Xuyên. Muối Xuyên vừa vào Hồ Quảng nhiều lền một chút đã phải dùng khoái thuyền truyền tin tới chỗ Dương Châu, hoặc là động dụng quan phủ trên đất đó, hoặc là đi triều đình điều động.
- Vậy thì sao? Thôi Văn Thăng nghe thấy không kiên nhẫn được nữa, không biết tại làm sao nói tới chuyện chẳng thú vị bậc này.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Cho nên tin tức chỗ Tứ Xuyên nơi này sẽ biết rất nhanh. Hôm trước vừa mới biết được một tin, Xa gia Tứ Xuyên phất cờ tạo phản, ở Trùng Khánh giết chết Tuần phủ và Tổng binh, đang cướp phá châu huyện, nói là muốn vây công Thành Đô. Đại loạn như vậy triều đình khẳng định phải động đại binh vây bắt tiễu trừ. Không khéo còn phải điều động triệu tâp biên quân Thiểm Tây và Sơn Đông chăng?
Nghe thấy lời này, Thôi Văn Thăng trước hết là sửng sốt lập tức sắc mặt đại biến, nghiến răng nghiến lợi nói.- Thật sự lòng muông dạ thú. Chẳng những không biết lập công báo quốc ngược lại thừa cơ đốt nhà. Xa gia này thật... thật đáng nên bị chém thành muôn vạn mảnh.
Khiển trách của Thôi Văn Thăng vô tình hay cố ý động tới khiến Vương Triệu Tĩnh rất là hổ thẹn căm tức, không nhẫn nhịn nổi nữa châm chọc đôi câu.- Thôi công công rốt cuộc đã là người từng làm qua Chấp bút Ty Lễ Giám, ở lâu nơi kinh kỳ, chắc hiểu biết chuyện thiên hạ. Lúc tin tức này truyền tới, bọn ta cũng không biết Xa gia là người phương nào.
Nhưng Thôi Văn Thăng lúc này cũng không có nổi cơn giận dữ như mới vừa rồi, đứng như phỗng hồi lâu, lại ngồi trở xuống, ai cũng nhìn ra được tâm tình của y rất tệ.
Thôi thái giám lầm bầm tự nói.- Xa gia Vĩnh Ninh loạn rồi chỉ sợ An gia Thủy Tây cũng không ổn nữa.
Triệu Tiến sau khi nghe thấy lời này nhìn về hướng Vương Triệu Tĩnh, y cũng lắc đầu. Cái tên Xa gia Vĩnh Ninh này đúng thật là biết được từ chỗ Dương Châu mấy ngày trước, lúc ấy cũng không có nghe thấy An gia Thủy Tây gì cả.
Lầm bầm tự nói đôi câu, Thôi Văn Thăng vỗ mặt bàn thật mạnh, giọng căm phẫn oán giận nói.- Những thổ quan nhiều đời chịu ơn nước lại là một đám lòng muông dạ thú. Đại Minh một khi có chuyện không ai nghĩ tới trung với vua đền nợ nước lại đều suy ngẫm cắn một miếng thịt trên giang sơn Đại Minh. Thật phải nên đuổi tận giết tuyệt.
Nói xong lời này, Thôi thái giám lại nhìn về phía bọn người Triệu Tiến, cơn giận mới vừa nãy cũng không phải mắng chửi bóng gió. Hiện giờ ngoài quan ải có Nữ Chân Kiến Châu, trên thảo nguyên có các bộ lạc Mông Cổ, tây nam lại có biến loạn Xa gia, Đại Minh quả thật tay không rãnh rổi, điều động binh mã hiện có cũng là đỡ trái hở phải, ưỡn ẹo làm khó. Hiện giờ trông lại, lời Triệu Tiến vừa mới nói đó quả thật là không giả. Nếu như muốn thừa lúc Đại Minh gặp nguy, tiếp tục đánh nữa chính là theo cục diện như bây giờ khẳng định lấy được lợi lộc càng lớn càng nhiều hơn nữa ở chỗ triều đình.
Nếu nói mới ban nãy còn tức giận muốn tranh luận một hồi, còn không muốn yếu bớt ngọn lửa giận này đi, hiện giờ đã thật có chút lo lắng đối phương nổi đóa trở mặt rồi. Nếu như Triệu Tiến này thật mượn cơ hội tức giận, khiến lần chiêu an này không thành, khiến cục diện càng thêm nát bét, e rằng thật có khả năng sẽ không vãn hồi được, Ngụy công công Ngụy Trung Hiền chủ trì hết thảy mọi chuyện cũng sẽ bị mọi người trách cứ, liên lụy tới chỗ mình.
Triệu Tiến bình thản nói hai câu.- Lúc Đại Minh cường thịnh không muốn làm một mẻ lưới hốt trọn khỏe suốt đời, lại suy nghĩ cái gì mà từ bi tạo hóa, không nảy sinh sát phạt. Lúc ấy không có giết chết, hiện giờ nuôi dưỡng nhiều năm như thế quả nhiên là đại họa rồi. Thôi công công có chút kinh ngạc đối phương, muốn nói gì lại không lời thốt ra, chỉ thở dài một tiếng.
Thổ quan, lưu quan. Cái gọi là lưu quan chính là quan viên khắp nơi triều đình bổ nhậm, đúng thời hạn thay phiên. Còn thổ quan này thường thường chính là thổ ty, tù trưởng nhiều đời tập ấm trên đất đó, gán cho cái phẩm hàm quan lại Đại Minh. Cái gì mà Tuyên phủ sứ, cái gì Chỉ huy sứ, nhưng đối với thần dân bộ hạ của chính họ, họ chính là hoàng đế, quân vương.
Thổ quan bậc này, triều đình nhiều nhất cũng chỉ là quản hạt trên danh nghĩa, thật sự ra vẫn là một vương quốc độc lập. Lúc triều đình cường thịnh, họ tất nhiên không dám làm bậy, thần phục vâng theo, nhưng triều đình Đại Minh từ từ suy yếu, bên dưới dĩ nhiên lòng dạ nảy sinh ý khác.
Tuy nhiên cảm thán thì chỉ biết cảm thán, mai sau Triệu Tiến ở Từ Châu cùng với các nơi xung quanh đây lúc này chỉ sợ cũng không có gì khác biệt với thổ quan khắp nơi.
Sau khi nghe thấy tin tức biến loạn của Xa gia Tứ Xuyên, Thôi Văn Thăng cũng không có lòng dạ đi tranh cãi gì, chỉ ở nơi đó tâm tình đè nặng nói.- Những việc các ngươi nói đều không khó làm được. Tuy nhiên, nhìn các ngươi tinh thông biết chuyện đời như vậy, ta đây cũng không có gì đáng phải giấu diếm. Những việc đó đều là định ước ngầm không lưu lại bút mực. Người tán thành chuyện này nếu như còn, thì sẽ nhận, nếu không còn nhận hay không nhận thật không dễ nói.
Triệu Tiến đáp lại một câu.- Cho dù người tán thành chuyện này còn đấy cũng sẽ không phải một phần không thay đổi. Điều này chúng ta hiểu.
Thôi Văn Thăng không đếm xỉa ý trong lời của Triệu Tiến, chỉ là thở dài nói.- Với mức độ tin tức linh thông của các ngươi, thiết nghĩ biết sau lưng chuyện này là Ngụy công công chủ trì, không có lão nhân gia ngài khai ân, Vương ngự sử cũng sẽ không được thả ra. Nhưng các ngươi gây loạn tới mức này đã không cách nào thu dọn. Cho dù hôm nay mọi chuyện bàn định xong, cộng thêm ngày tháng tới lui đưa tin, đợi lúc Vận Hà mở chỉ sợ cũng phải giữa tháng mười rồi. Tới lúc đó Vận Hà còn khai thông được bao lâu, lại chở được bao nhiêu lương thực tới kinh thành. Tới lúc đó lương thực qua đông không đủ, vua và dân chấn động, các ngươi cho rằng Ngụy công công còn ngồi được chỗ kia sao? Việc chiêu an này tới lúc đó chỉ e là làm chẳng được nữa. Kế tiếp theo sau không khéo còn phải truy rõ ngọn nguồn, lại khởi binh đao, tới lúc đó hết thảy đều phí công.
Lời này không có cương quyết sắc nhọn như lúc trước mà là rất bàng quang đứng ngoài suy xét thay cho nhau. Sở dĩ phải chiêu an, là vì để cho thuyền bè Vận Hà thông suốt, để lương thực qua đông của kinh sư dự trữ hoàn tất, nếu như việc này trễ nải, chuyện chiêu an tất nhiên không thành, thiếu không được còn phải đánh nhau lần nữa.
Từ lúc tới đến hiện tại, đôi bên cũng không có nói qua mấy câu khách sáo, song Thôi Văn Thăng cũng có phán đoán chuẩn xác. Đó chính là bọn người Triệu Tiến Từ Châu này cũng muốn chiêu an, không muốn tiếp tục đánh lớn nữa. Y nói như thế, một ý là để buồn khổ trong lòng vơi bớt, một ý khác chính là thức tỉnh đối phương. Hiện giờ cho dù chiêu an và đàm phán nghị hòa thành công, hậu quả cũng có khả năng sụp đổ không vãn hồi được, muốn đàm phán thành cũng phải suy ngẫm cách.
Nói xong lời này, Thôi Văn Thăng lại thở dài, cảm thấy mình hỏi đường người mù, những võ phu, kẻ sĩ trẻ tuổi này, cho dù am hiểu nhiều hơn nữa, sao lại biết việc về tào trữ lương qua mùa đông, chớ nói tới bọn chúng, chính ngay cả những quan lại Hộ bộ kia, cũng chẳng cớ gì hiểu được.
Triệu Tiến trầm thấp thanh âm nói.- Thôi công công, qua một tháng nữa, đoạn sông Vận Hà ở Bắc Trực Lệ và phía bắc Sơn Đông phải đóng băng rồi. Thuyền bè phía tây mặt nam chỗ cửa sông Thanh Giang chặn lại nhiều như thế, chuyện làm lập tức e rằng cũng không kịp. Lương thực dự trữ qua đông của kinh sư hay là không cần trông cậy vào tào lương chở lên phía bắc nữa. Thôi Văn Thăng rầu rĩ gật đầu.
- Tuy nhiên Thôi công công, lương thực qua đông của kinh sư cũng không phải không có cách. Tào lương chở lên phía bắc này từ xưa tới nay, đến hiện giờ chỉ sợ đã không phải để kinh thành ăn dùng mà là để người trên tào vận sinh sống. Nếu nói sau khi cắt sông, kinh thành đã không còn lương thực để ăn đó chính là trò cười. Lương thực làm ra của các huyện phủ Bắc Trực Lệ như nay cũng không ít. Gạo làm ra của ba phủ Thuận thiên, Bảo Đinh và Chân Đinh chẳng lẽ đã ít đi rồi, chẳng lẽ không cung ứng được cho kinh thành sao?
Triệu Tiến thản nhiên tự kể rõ, Thôi Văn Thăng lại là sửng sốt, chần chừ một lúc lâu mới chậm rãi gật đầu. Vùng Bắc Trực Lệ từ thời Kim và Mông Nguyên đã được mở mang sung túc, còn sau đời Thành Tổ Chu Lệ dời kinh định đô, Bắc Trực Lệ càng trở thành tim gan của thiên hạ, khai khẩn trồng trọt, lợi tức ruộng đất rất sung túc.
Tuy nhiên trang viên các phủ Bắc Trực Lệ, phần lớn là tài sản riêng của quý tộc kinh thành. Nhiều đời ngoại thích của vua chúa, quyền quý mua ruộng đất thường thường đều chọn lựa các phủ Bắc Trực Lệ, mà sinh sôi của cải, tích cóp của cải của bọn quan to nội cung thường thường cũng là ở một mảnh đất này.
Bởi vì bối cảnh chỗ dựa vững chắc này, tất nhiên sẽ không có sưu cao thuế nặng gì, cũng không than vãn loại việc khốn kiếp như quân lương này. Tá điền tráng đinh gắng gượng ăn no sống khỏe, cũng sẽ không bởi vì phá sản hàng loạt người chạy trốn giữ mạng. Gia súc lớn như trâu ngựa cày ruộng cũng sẽ không bị cưỡng bức trưng dụng hoặc là cầm cố, sức người, sức vật đủ đầy. Cứ nhiều đời ổn định truyền cho con cháu như thế, lúa má ruộng đất Bắc Trực Lệ làm ra còn nhiều hơn mấy tỉnh phương bắc khác. Vả lại bởi vì không có gánh nặng thuế phú, tích trữ cũng rất dồi dào.