Hơn nữa đều nói trên biển nhiều nguy hiểm, nhưng đội tàu của Dư gia chạy nhiều lần như vậy, cũng không có xảy ra chuyện gì, tất cả mọi người đều rất hào hứng, sắp sửa chọn hải vận để làm chút làm ăn buôn bán, ý nghĩa tào vận khai thông hay không chẳng còn lớn như thế. Dù sao thì con sông này cũng chặn, những thương lái cũng không có cách nào chuyển hàng lên bắc, bản thân mình còn bớt được chút cạnh tranh.
Còn về liên lụy dính tới tào lương, ngoài việc mắng chửi ra thì nhiều người còn nghĩ ra cách khác. Nói chẳng hạn như thừa dịp giá lương thực cửa sông Thanh Giang giảm thì mua vào nhiều chút, đánh cuộc năm sau giá tăng lên, lấy cái này bù lỗ thiệt hại không ít. Khiến cho nhiều người tức giận chính là, Cảnh Mãn Thương bị Triệu Tự Doanh mang đi rất là thần bí lại trở về, thu mua lương thực giá thấp, kiêu ngạo cực kỳ, rất nhiều thương nhân vận chuyển lương thực đến bên này không còn lựa chọn nào khác, cũng chỉ bán được cho Cảnh Mãn Thương này.
Nhưng mọi người ai cũng biết rằng Cảnh Mãn Thương này là làm việc thay cho Triệu Tiến đấy, cũng chỉ đành nghiến răng nghiên lợi thôi, cái gì khác cũng không làm được.
Nhưng hai nơi Giang Bắc và Giang Nam Nam Trực Lệ, thậm chí ngay cả Sơn Đông và Hà Nam biết hiểu chuyện Từ Châu, dường như khắp nơi đều có cùng một cử chỉ, đó chính là nhà quyền quý, nhà giàu tích trữ tư binh. Bọn họ đều tự cảm thấy mình nhìn ra lề lối, trong tay có một sức mạnh biết đánh biết phá, cho dù quan phủ cũng không làm gì được.
Vốn ban đầu chỉ có nhà quyền quý, nhà giàu trong hương thôn Sơn Đông và Hà Nam mới sẽ xây dựng doanh trại, bao tường đất, thao luyện đoàn luyện hương dũng, dùng để phòng ngừa bọn cướp đường, trấn áp những rối loạn nơi này, còn lại những chỗ khác đều thái bình nên cảm nghĩ không cần thiết. Nhưng bây giờ đã khác, mời đầu trong nhà chỉ có hơn hai mươi mấy nô bộc khỏe mạnh, không thiếu việc phải nuôi dưỡng nhiều thêm mười mấy người, đại tộc thực sự còn phải nuôi hơn mấy trăm người, lén lút tốn tiền mua sắm vũ khí, mời giáo đầu thao luyện, nghĩ rằng đến lúc mấu chốt vẫn lầ tự bản thân cầm đao được vẫn là tốt nhất.
Đương nhiên, những nơi Triệu Tiến khống chế thì chuyện này là tuyệt đối bị nghiêm cấm, mọi người ai cũng biết không có làm, ai dây dưa vào như thế đó chính là kẻ không biết bằng chết rồi.
Trước sau hai mươi tháng chín, hai chuyện của Từ Châu nhanh chóng lan đi bốn phương tám hướng, một chuyện là Vương Hữu Sơn từ kinh thành trở về lại với Từ Châu, tam gia Triệu tự Doanh Vương Triệu Tĩnh rời Từ Châu đi Ngư Đài Sơn Đông nghênh đón. Cha con hai người gặp nhau, ôm đầu nhau mà khóc ròng, chuyện này không phải là chuyện mấu chốt. Sứ giả đi cùng Vương Hữu Sơn từ kinh thành tới nơi này, ở nơi này từ biệt Vương Hữu Sơn, thúc ngựa chạy hướng Phượng Dương, nói là khẳng định chiêu hàng, do Tổng đốc tào vận Thủ bị Phượng Dương Thái giám Thôi Văn Thăng gánh vác. Tin tức này, sứ giả kia không hề gạt người, Vương Hữu Sơn cũng không giấu giếm, tin tức rất nhanh thì truyền khắp Giang Bắc Nam Trực Lệ, bất kể là triều đình Đại Minh hay Triệu Tự Doanh bên này, đều muốn phóng ra một dấu hiệu, không đánh nữa, muốn mọi nơi sớm khôi phục lại như binh thường.
Chuyện thứ hai là Nghi vệ, Xá nhân phủ Lộ Vương Bách hộ Kiều Sơn lại tới, đi theo còn có mười mấy xe ngựa nặng nề, mang theo của cải xấp xi hai vạn lượng. Quầy hàng phủ Lỗ Vương cùng gia sản quá lớn, tiền bạc trong lúc nhất thời không thể xuất ra nhiều như vậy, nhưng tích trữ các hạng đồ đạc khác cũng không ít. Tơ lụa cùng vải vóc cùng với các loại vũ khí, quả thực nếu như chiếu theo giá cả mua trong chợ, chỉ sợ còn không chỉ hai vạn lượng.
Kiều Sơn gánh vác trọng trách rất đơn giản, đó là những của cải này là bồi thường cho Triệu Tự Doanh, lúc trước phủ Lỗ Vương này không rõ sự tình nên nhất thời làm cho mọi chuyện rối tung lên, mong rằng Vương đại nhân không so đo tính toán, nếu không đủ, phủ Lỗ Vương bên này sẽ tiếp tục cung ứng.
Ai cũng biết mấu chốt chuyện này không phải là Vương Hữu Sơn, nhưng ai cũng biết có những lời không tiện để nói ra thẳng mặt.
Bồi thường của phủ Lỗ Vương được thu nhận, Bách hộ Kiều Sơn trở về phục lệnh, sau đó tin tức Phượng Dương bên kia cũng dần dần được truyền đi, Thái giám Thôi Văn Thăng đã sửa soạn khởi hành đi tới từ Châu rồi.
Sau khi ở hai chuyện truyền đi, chợ muối cùng chợ búa bắt đầu hưng vượng lên, thuyền bè bị ngăn ở khắp nơi cũng bắt đầu lục tục sửa soạn. Một khi chiêu hàng hoàn thành, tào vận vừa khai thông, năm nay thật không còn bao nhiêu thì giờ, hết thảy đều phải nắm chắc. Sau đó, mọi người vẫn còn xác định vài chuyện, trong đoạn tháng ngày ngắn sắp tớ, Từ Châu vẫn được thái bình, trong lúc nhất thời sẽ không khơi lên việc đao binh.
Thái giám Tổng đốc Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng ngược lại hiển lộ ra vì sao mình được Ngụy Trung Hiền khen ngợi. Vốn là đã liên lụy đến án hồng hoàn khiến vạn kiếp bất phục, kết cuộc lại thành chuyện tốt rời khỏi kinh đi trấn thủ, mặc dù trên dưới đều nói Từ Châu là đầm rồng hang hổ, nhưng Thôi Văn Thăng chỉ dẫn theo ba mươi hộ vệ, cứ thế đi thẳng về hướng Từ Châu, tùy tùng đi theo y còn có người kinh thành tới.
Tuy nhiên can đảm là nói can đảm, sắc mặt dọc đường đi sao lại khó coi như vậy, chiếu theo lời người đón tiếp nói. Thôi Văn thăng lê tới địa phận Túc Châu, nhìn thấy trang viên của Triệu Tự Doanh chiếm đất rộng lớn, quan viên thân sĩ trên đất đó chiêu đãi y khi nhắc đến Triệu Tiến đều nơm nớp lo sợ, sau đó còn nhìn thấy đoàn luyện Từ Châu không hề che đậy nghiêm ngặt tra xét một đoàn người Thôi Văn Thăng.
- Đây không phải là lãnh thổ Đại Minh sao, nơi này còn nói tới vương pháp Đại Minh không. Thôi Văn Thắng thật sự mở rộng tầm mắt, y không đến thẳng Hà Gia Trang, mà tới Tiêu huyện dừng chân trước. Quan viên huyện nha bên kia sang rước đón, muốn ít nói tới biến động nơi này, ở Túc Châu tốt xấu gì cũng nói được vài lời, đến nơi này thì nói cũng không dám nói rồi.
Thôi Văn Thăng cố ý hỏi một chút, kết cuộc là tri huyện dí sát bên tai y nói.- Thôi thái giám, Thủ bị bổn huyện là phụ thân của Triệu Tiến, sống chết của trên dưới quan phủ đều nằm trong tay ông ta, không cẩn thận không được.
Lời này khiến Thôi Văn Thăng vô cùng ngạc nhiên, dùng mấy lời chính nghĩa mắng vài câu, tối đó cũng không ngủ lại ở trong thành, mà đi ra trạm dịch ngoài thành, lúc ngủ y phục cũng không cởi ra, để phòng bị có việc là bất cứ lúc nào cũng lên ngựa rời đi.
Chỉ có điều cả một đêm đó bình yên vô sự, nhưng sắc mặt Thôi Văn Thăng vẫn không khá hơn tí nào, bất kể là luồn cúi hay tham ô như thế nào, thủ đoạn ra sao thì bọn chúng cũng là một con dân của thiên hạ Đại Minh, còn điệu bộ Từ Châu như vậy, rõ ràng là đang tự lập một Đại Minh ở ngoài rồi.
Những năm cuối Vạn Lịch, Thôi Văn Thăng này cũng đã là Thái giám trông coi thuốc thang, có được lai lịch này, cũng là người hơn bốn mươi tuổi rồi, cưỡi ngựa đi đường rất là vất vả. Song y cũng cắn răng chịu đựng không dám chậm trễ nửa ngày. Bởi vì Thôi Văn Thăng biết rõ, Ngụy công công Ngụy Trung Hiền thúc giục vô cùng gấp gáp, lúc này thì đây chính là chuyện khẩn yếu nhất. Nên biết, chiếu theo thể chế triều đình, như thế nào cũng nên để Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu ra mặt lo liệu. Sứ giả của kinh thành kia đã nói rất rõ ràng, Ngụy công công cũng biết việc cần làm lần này đúng là khiến ngươi tủi thân, nhưng không để người trong nhà đến xử lý ông ta không yên tâm, dưới bầu trời này chỉ có người xuất thân trong cung chúng ta đi mới trung thành với Đại Minh, nói đến phần này, Thôi thái giám tất nhiên biết phải làm như thế nào.
Trước khi tới được Hà Gia Trang, nhìn thấy được thanh thế Triệu Tự Doanh, cũng hiểu được sơ qua chút tình hình, Thôi thái giám cũng đã sửa soạn đầy đủ, đối phương là người trẻ tuổi, lần này đại thắng quan quân, bức ép triều đình phải chiêu hàng, nhất định sẽ vô cùng kiêu ngạo, ra giá trên trời, gây khó khăn nhục mạ mình, cố tình không gặp vân vân và vân vân, tất cả đều có khả năng xảy ra. Thôi văn Thăng cũng sửa soạn kỹ càng, tấm mặt mo này vào lúc án hồng hoàn đã vứt gần như sạch sẽ, lần này không kém cạnh.
Thôi Văn Thăng vẫn còn tưởng tượng đủ điều tình cảnh của hang ổ tặc nhân này, nào là của cải và đồ đạc đánh cướp được chất đống, dơ dấy bẩn thỉu không chịu nổi, nữ tử nhà lành nào đó bị bắt đến đang kêu gào cầu cứu, trên đường phố có sạp hàng buôn bán người, mùi hôi thối ngập tràn vân vân. Cảnh tượng này Thôi Văn Thăng đúng là đã từng gặp qua, năm đó lúc y ở Sơn Tây, có một lần sau khi quan quân bình loạn chính là cái "đức hạnh" này.
Nhưng Thôi Văn Thăng cũng cảm thấy không đúng lắm, từ lúc bước chân vào Túc Châu, đi đường vòng tới Tiêu huyện, dọc đường vô cùng sạch sẽ tu sửa chỉnh chu, chưa nói đến những quan sai không có chặn đường xảo trá lừa gạt, đám dân chúng dường như cũng an cư lạc nghiệp, lúc buổi tối nghỉ ngơi ở trạm dịch, trên dưới trạm dịch ngay cả sân cũng không đóng cổng. Lúc đấy còn tưởng là binh tốt trạm dịch đã thông đồng với bọn tặc nhân, hỏi một chút mới biết được là buổi tối có người có việc gấp cần lên đường, ở địa phận Từ Châu, không có kẻ trộm nào dám làm ẩu.
Ngàn nói vạn khuyên, lúc ấy vẫn nên đóng cổng lại, vẻ mặt của binh tốt trạm dịch khiến y không cho điều ấy là đúng, lúc ấy còn tưởng là làm ra vẻ, bây giờ nhìn lại, đối phương thật sự không lừa gạt, những điều nói đấy đều là thực tình cả.
Phượng Dương bên kia là yếu địa Trung Đô, dân chúng không nhiều lắm, quan viên và binh tướng không ít, so với chỗ khác, thì an bình trang nghiêm hơn rất nhiều, nhưng không so được với mặt đất Từ Châu đang nhìn thấy trước mắt này. Đường phố sạch sẽ, nhà cửa ngay hàng thẳng lối, ven đường có cây cối và rãnh thoát nước, đúng giờ thì có đội đi tuần tra tuần sát.