Tưởng rằng Từ Châu bị phản nghịch chiếm đóng, cuộc sống dân chúng chắc chắn sẽ bấp bênh. Nhưng nhìn dọc đường này, dân chúng Từ Châu này thực sự sống vui vẻ hơn những nơi khác nhiều, nhìn y phục và tướng mạo cũng gọn gàng đẹp đẽ. Thôi thái giám cũng là hạng người thấy qua thói đời, y cũng không nhớ rõ lúc nào đó từng thấy qua tướng mạo phong phạm dân chúng như thế, có lẽ là một vùng đất đâu đó ở kinh thành, cũng có lẽ nơi đó cũng không có thật.
Thôi thái giám còn phát hiện một điểm, dân chúng Từ Châu cười rất nhiều, cũng không phải chỉ là nụ cười vô âu vô lo của những đứa bé, mà là những người lớn cũng đang cười.
Sau khi Thôi Văn Thăng tới được Phượng Dương, cũng biết quân lương giết người, của cải trong dân chúng tích góp được đều bị vơ vét sạch sẽ. Dân chúng buồn than chính là kế sinh nhai và đường sống, nào còn biết cười, nếu như cười thì cũng chỉ là cười gượng thôi, nhưng dân chúng Từ Châu bên này là cười vui sướng không lo cuộc sống ấm no hạnh phúc.
Thái giám Thôi Văn Thăng càng nhìn càng kinh hãi nói.- Đại tặc, đây mới thực sự là mối họa lớn của nước nhà.
Loạn dân phản loạn Từ Châu dù hung dữ, ác ôn cỡ nào Thôi Văn Thăng cũng sẽ không sợ. Bởi vì những kẻ kia bất quá cũng chỉ kiêu ngạo nhất thời, vốn dĩ là không cách nào kéo dài mãi mãi được. Bởi vì ngoại trừ kẻ đó việc cướp bóc hăm dọa ra thì không có được chu cấp, cướp bóc hăm dọa thì cũng chỉ thấy được cái lợi ngay trước mắt, không phải cắt đứt nguồn sống trên đất ấy, đó chính là kích động đám dân chúng chống lại.
Không có lương thực tiếp tế, không có người bù vào, người có dũng cảm tựa trời thì cũng làm gì được, đói bụng thì sẽ không có sức đánh nhau, chết một người liền ít đi một người, giảm một phần sức chiến đấu, không nói việc không có chỗ bù đắp, muốn dùng sức mạnh áp bức triệu tập cướp bóc, còn phải xung đột với nơi đó, đến lúc đấy lại tổn thất, sức lực cứ như vậy mà không ngừng suy yếu dần.
Mà quan quân thì lại khác, có danh phận đại nghĩa triều đình, có tiền của và sức lực của cả thiên hạ to như thế chống đỡ phía sau, ngay cả nhất thời thất bại nhỏ thật chí đại bại thì cũng không ngừng được bù vào thiếu hụt, từng trận nối tiếp từng trận, thì sức người sức của sẽ đưa vào ngày càng nhiều.
Tình thế cứ một bên tăng một bên giảm như thế, không có phản tặc nào mà quan quân Đại Minh không nghiền ép được. Thôi thái giám cũng xuất thân là một người đọc sách xuất thân nội thư đường, cũng thấy nhiều điển cố sách sử, hiển nhiên hiểu rõ mấy điều này. Theo y, Từ Châu này chính là như thế.
Chiêu an chiêu hàng bất quá chỉ là kế sách nhất thời, đợi chậm rãi đến cuối sang năm thu thương thực, tào vận rồi, khi ấy triều đình nhất định sẽ xuất quân đi tiêu diệt, kết cuộc của bọn phản loạn Từ Châu này chỉ có chết thôi.
Nhưng tiến vào Từ Châu mắt thấy tai nghe lại làm cho Thái giám Thôi Văn Thăng bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh trong lòng. Phủ Phượng Dương y ở tiếp giáp với Từ Châu, nghe nói hào bá Từ Châu hoành hành ỷ thế làm bậy, nhưng chưa từng nghe qua việc Từ Châu có người muốn phất cờ làm phản, chống lại triều đình. Chính ngay cả lần này cũng thế, Huyện nha Tiêu huyện vẫn vận chuyển như thường lệ, bên trong thành từ châu, trong tri châu nha môn Từ Châu cũng thái bình. Biết được những điều này, Thôi Văn Thăng còn tưởng là loạn dân Từ Châu chẳng qua chỉ là bọn côn đồ hoang dã hống hách nơi thôn làng, ngay cả thành trì còn không vào được, đây càng là bệnh ghẻ lở.
Đợi một đêm ở Tiêu huyện, nhìn thấy cục diện và dân tình nơi trọng yếu Từ Châu, Thôi Văn Thăng bắt đầu cảm thấy không êm xuôi, cục diện trước mắt này dường như so với phất cờ tạo phản còn đáng sợ hơn, dường như Triệu Tiến không hề có ý tạo phản. Hắn có với quan phủ còn khống chế nơi này thấu đáo và bền chặt hơn, nha môn quan phủ chỉ là vật bày trí, giữ lại như thế nhưng hiển nhiên là không có việc gì cả.
Nếu làm được điều này, vậy cũng không phải là bệnh ghẻ lở rồi, mà là họa lớn trong lòng. Từ Châu này cộng thêm Túc Châu cùng mấy chỗ xung quanh liên tục không ngừng cũng cấp cho loạn tặc lương thực và sức người bù đắp cho phản loạn Từ Chau, vậy thì không phải trong lúc nhất thời chia ra được bên nào tăng bên nào giảm rồi.
Kiến Châu Nữ Chân Liêu Đông kia sao lại khó chơi như vậy, còn không phải là bọn chúng có một mảnh đất Kiến Châu để chi viện lương thảo mộ lính sao. Nếu nhìn như thế này, Từ Châu há lại không thành một nơi như đất Kiến Châu, nơi này là đất tim gan của Đại Minh lại có hạng người như tù trưởng cùng sức mạnh của giặc Thát Nữ Chân gây náo loạn? Vậy thì thật quá đáng sợ rồi?
Tuy nhiên Thôi thái giám không phải là người dễ bị gạt như vậy, y ở trong cung nhiều năm cũng chịu nhiều xui xẻo, âm mưu quỷ kế không biết nhìn thấy bao nhiêu. Theo y nghĩ đến, đã biết mình lần này là đến chiêu hàng, đối phương không thiếu được việc phải đàm phán tranh cãi. Nếu như cần phô trương thân thế hét giá trên trời có lẽ cũng không thiếu được, trước mặt mình diễn trò, hù dọa được người, tất nhiên cũng dễ dàng hơn nhiều.
- Loại mánh mung này trêu đùa trước mặt ta. Các ngươi hãy còn non. Thôi thái giám lầm bầm một câu, thúc ngựa chuyển hướng khác, định bụng rời quan đạo đi vào trong một chút. Mấy tên tiểu tử này dù làm bộ làm tịch bề ngoài thế nào, hao tổn sức lực phô diễn bên đường phải đi qua, nhưng bên trong khẳng định là không làm được.
Y vừa muốn chuyển hướng, thân vệ bên cạnh vội vàng thúc ngựa lên khuyên can, vội vàng nói.- Công công, kỵ binh bọn giặc đang đi theo chúng ta, sợ có hại tới mình.
Thôi Văn Thăng sửng sờ, lúc này sực tỉnh nhìn về bốn phía xung quanh, quả nhiên nhìn thấy xung quanh đang có mấy tên cưỡi ngựa. Thôi thái giám mặc dù có rèn luyện qua, can đảm khỏe mạnh biết cưỡi ngựa, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, đối với mấy người này lại không để mắt tới, vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức trắng bệch ra.
- Từ lúc nào đi theo?
Thân vệ bên cạnh đáp.- Ở trên đất Túc Châu đã có, chẳng qua là đuổi theo xa xa, cũng không gần hơn, chúng tiểu nhân cho rằng là hẳn phải có, nên không nói.
- Khốn kiếp, chuyện như vậy sao lại không nói sớm. Thôi thái giám mắng một câu, y ở trên ngựa khẽ cắn răng, vẫn thúc ngựa chuyển hướng, miệng thì thầm nói.- Nếu như đám giặc này đang chờ triều đình chiêu hàng, vậy thì khẳng định không dám có bất lợi với chúng ta, bằng không ai sẽ đàm phán cùng chúng. Ta cũng không tin, đám tặc nhân hèn mọn này lại dám chống lại cả thiên hạ.
Những lời này y nói quả thực có đạo lý, đám thân vệ không báo cho y có lẽ cũng vì lý này, Thôi Văn Thăng chuyển hướng thúc ngựa đi, mọi người chần chừ tí, vội vã đi theo.
Đám khinh kỵ thám mã lượn lờ xung quanh quả nhiên không làm gì trở ngại, vẫn ở xa nhìn như cũ, điều này cũng khiến mọi người an tâm ít nhiều.
Đi dọc theo đường nhỏ một đoạn không bao xa, Thái giám Thôi Văn Thăng cho ngựa đi chậm lại, y mơ hồ cảm thấy không cần phải rời đi, bởi vì con đường bên cạnh cũng rất thực bằng phẳng, đầy đủ các loại hình dáng, cũng nhìn thấy ven đường có đất vườn và kênh rạch bên trong, tình cờ nhìn thấy nông dân trong ruộng, cũng đều là cảm giác no ấm khó có được.
Từ Châu cũng là vùng đất có địa thế bằng phẳng, người ngồi trên ngựa nhìn thấy rất xa, bất luận là nhìn hướng nào, cảnh nhìn thấy đều không có gì khác nhau.
Nếu như khắp nơi chỉ là vỏ ngoài, vậy cũng không phải là chỉ có bề ngoài rồi, Thôi thái giám vừa nghi hoặc lại vừa sợ hãi, có chút do dự, lại giục ngựa về phía trước, y nhìn thấy phía trước có một làng nhỏ, dân chúng ở ngoài sân phơi thóc lúa không ngừng bận rộn, dễ dàng để qua xem một chút.
- Các ngươi chờ ở đây, đất Từ Châu thái bình, không ai dám tùy tiện động thủ. Thôi Văn Thăng ngăn bọn thuộc hạ đang đi theo lại, nói xong câu này, chính Thôi thái giám còn nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, sắc mặt rất khó coi, mới đến vài ngày, đã vô thức nói tốt về Từ Châu rồi.
Y tuy rằng cưỡi ngựa, nhưng không có mặc quan bào gì, thoạt nhìn cũng giống bộ dạng của một viên ngoại giàu có, sẽ không khiến cho người khác hoài nghi, nhìn xung quanh một chút, không có bọn cưỡi ngựa phản loạn Từ Châu đi hướng thôn kia, thiết nghĩ cũng sẽ không biết trước giở trò gian xảo. Thôi thái giám gật đầu một cái, giục ngựa chạy tới.
Tiết trời mấy năm nay đều lạnh, thu hoạch muộn, mùa này mới là thời vụ thu hoạch, Thôi Văn Thăng đối với cái này cũng có biết chút ít. Đợi đi đến gần, Thôi thái giám lo lắng sợ rằng sẽ kinh động đối phương, cho nên cố ý chậm lại, y ở trên ngựa cũng thuận thế mà quan sát tình hình bên này.
Bên cạnh sân phơi thóc rõ ràng có dấu vết tường đất bao quanh sụp vỡ, việc này cũng không sai, Thôi Văn Thăng từng nghe người ta nói qua, nói là vùng Từ Châu và Phượng Dương, thôn làng địa thế bằng phẳng đều phải tu sửa tường đất đào mương, bằng không không ngăn được bọn mã tặc thổ phỉ tới cướp đoạt.
Thôi thái giám thấy trên sân phơi thóc có không ít người ngó sang, phía sau là những người đang cúi đầu bận bịu. Lúc này khoảng cách đã đủ gần, Thôi Văn Thăng nhìn thấy trên sân phơi nắng trai gái già trẻ đều có, việc này cũng không phải quá kỳ quái. Phòng ngừa trai gái là chuyện của người được sách và giàu sang, nữ nhân khỏe mạnh thôn trang cũng là lao động, nhưng chỗ khác biệt là, khí sắc và đồ mặc trên người của trai gái già trẻ chỗ sân phơi nắng này rõ ràng là tốt hơn so với nơi khác.
Nơi khác này không phải nói chỗ Từ Châu, mà là Sơn Tây, vùng quê của phủ Phượng Dương còn cả kinh thành Thôi Văn Thăng đã từng đi qua, dân chúng nông dân bên kia vẻ mặt đều xanh xao, bên này lại hồng hào tươi tắn, những mảnh vá trên y phục cũng ít hơn rất nhiều.