Từ Bản Đức đối với kết cuộc này cũng không ngoài suy nghĩ, y là kẻ theo sát Từ Trân Trân, chưa bao giờ làm trái bất cứ điều gì. Chỉ cần Từ Trân Trân còn là chính thất, chính thê của Triệu Tiến, Từ gia bên này ai cũng không thế chỗ của y được, dù cho trước mặt mọi người bị Triệu Tiến giáo huấn, khiến nhiều người cảm thấy cơ hội đã tới rồi.
Ở Cảnh Sơn nghỉ ngơi qua loa Triệu Tiến đã dẫn đội nhân mã lên đường, không ít tráng niên ở xưởng rèn và quặng sắt Từ gia bị điều động đi, hộ tống bọn đoàn luyện vận chuyển đồ đạc.
Cảnh Sơn đi Bái Huyện, Bái Huyện lại đi trấn Cốc Đình huyện Ngư Đài, đây đều là tuyến hành quân trong địa phận Từ Châu của Triệu Tự Doanh. Trang viên các nơi, kho hàng Vân Sơn Hành, thậm chí sản nghiệp đám cường hào thân sĩ trên đất ấy, cũng tiếp tế được cho Triệu Tự Doanh bất cứ lúc nào, hành quân rất thoải mái.
Triệu Tiến cố tình an bài chủ tớ Lộ Dịch đi theo bên cạnh mình, chủ tớ Lộ Dịch cũng biết cưỡi ngựa, nhưng viên thông dịch kia lại không, đành phải sắp xếp cho một gia đinh có vóc người nhỏ để cưỡi ngựa đi cùng thông dịch kia.
- Tiến gia thực sự khoan hồng, như ở quốc gia của tiểu nhân còn có những nơi mà tiểu nhân đi qua, chúng tiểu nhân chỉ đi bộ theo sau ngựa. Gã người Tây Dương Lộ Dịch này rất biết nắm thời cơ ninh nọt, quan thoại của gã vẫn còn chưa thành thạo lắm, chỉ nhờ người thông dịch kia nói thay. Nhìn Lộ Dịch nói một thôi một hồi, thông dịch lại giải thích vô cùng ngắn gọn, chắc hẳn không hoàn toàn nói hết ra được.
Nghe câu nịnh hót như thế, Ngưu Kim Bảo đang cuõi ngựa ở phía khác cũng hơi rụt người lại, Triệu Tiến đối đãi với thuộc hạ đích thực là nhã nhặn, nhưng trên tay nhiều mạng người như vậy, chẳng dính gì tới hai chữ khoan hồng này, sở dĩ cho bọn họ cưỡi ngựa, chính là không muốn làm chậm bước tiến hành quân mà thôi.
Cát Hương bản tính tò mò, đối với việc Triệu Tiến muốn cùng người ngoại quốc này nói cái gì thực cảm thấy rất hứng thú, cũng cưỡi ngựa nhích lại gần hóng chuyện.
- Ngươi tới lâu như vậy, đối với Từ Châu thấy thế nào?
- Tiến gia tôn quý, tiểu nhân thực không ngờ tới Từ Châu lớn như vậy, đã giống tiểu quốc quê hương của ta ngày trước. Tiểu nhân cũng không nghĩ Từ Châu lại giàu có và đông đúc như vậy, Tiến gia cho hành quân lần này, không ngờ động dụng thoải mái như vậy, không cần đánh cướp trưng thu, thật sự là đáng nể. Người Tây Dương Lộ Dịch này vẫn cố gắng dùng Hán ngữ để biểu đạt, nhưng dù sao vẫn không thành thục, vẫn còn cần thông dịch kia trợ giúp.
Khi nói "Từ Châu lớn như vậy, giàu có và đông đúc như thế", người bên cạnh Triệu Tiến đều không nhịn cười được, Cát Hương ở bên cạnh vừa cười vừa nói.- Người Phiên các ngươi thật biết nói đùa, Nam Trực Lệ này trong những châu phủ, Từ Châu xếp ngược từ dưới lên, còn về cái chữ phú này, chỗ chúng ta thực là nghèo khổ nhất.
Cát Hương vừa nói xong liền tự cảm thấy không ổn, bật cười hai tiếng nói.
- Từ lúc đại ca ta tiếp quản Từ Châu, mảnh đất này mới dần phồn hoa náo nhiệt lên.
Toàn trường nhất thời có chút lúng túng, Triệu Tiến tiếp tục hỏi.- Lần này đi ra, khả năng phải đánh nhau với quan quân triều đình, ngươi có sợ hay không?
Câu hỏi này khiến sắc mặt thông dịch trở nên rất khó coi, nhưng trên mặt Lộ Dịch lại nở nụ cười tươi, huyên thuyên nói rất to một mạch. Viên thông dịch còn chưa kịp nói, Triệu Tiến hướng về phía thông dịch nói.- Ông ta nói cái gì ngươi giải thích cái ấy, không được tự tiện thêm bớt câu chữ. Nếu để ta điều tra ra, có lẽ sẽ làm khổ ngươi.
Thông dịch rùng mình một cái, liên tục vâng dạ, kế tiếp người phiên dịch cũng có chút ấp a ấp úng, rất nhiều câu từ phải lặp lại mới cho ra lời giải tích nhưng cũng không quá lưu loát, song ý nghĩa sơ lược mọi người nghe cũng hiểu được. Trong chuyện này không riêng gì Lộ Dịch nói, cả lão người hầu Hi Nhĩ Đa của gã cũng nói thêm.
Thứ trong lời nói đó không có gì khác biệt với hiểu biết của Triệu Tiến. Ở chỗ của Lộ Dịch, quốc gia của y và quốc gia của Hi Nhĩ Đa, cùng với những quốc gia xung quanh, không có ai biết hòa bình là cái gì, cuộc sống của mọi người chỉ là chiến tranh và chờ đợi trận chiến kế tiếp, muốn làm việc, muốn thay đổi cuộc sống mình đã được chủ định, vậy thì tòng quân chiến đấu, dùng tính mạng của mình đánh đổi kỳ tích hoặc thay đổi có khả năng cực nhỏ.
Lộ Dịch và Hi Nhĩ Đa đều tự mình cảm thán, cũng không tránh khỏi nhớ tới quê nhà và những gì đã qua, thông dịch lắp bắp phiên dịch nhưng không làm hưng phấn của mọi người suy giảm, mọi người đều bị hấp dẫn.
- Cuộc sống đã qua khẳng định là rất nghèo khổ, các ngươi cũng không dễ dàng gì nhỉ. Cát Hương không nhịn được mà cảm thán. Lời của y cũng là điều mà mọi người đang nghĩ, cả cuộc đời chinh chiến không ngừng, lang thang vất vưởng, ngay chỗ Từ Châu như thế cũng cảm thấy giàu có và đông đúc, thật thấy được bọn họ đã trải qua những tháng ngày khổ cực như thế nào.
- Không phải, không phải, chúng ta ở đó bởi vì chiến tranh mà rất phồn vinh. Lộ Dịch lại giải thích một hồi.
Bởi vì đòi hỏi của chiến tranh, nên buôn bán cực kỳ hưng thịnh, mở rộng ra bên ngoài cực kỳ thịnh vượng, hàng đống vàng bạc cùng đồ đạc không ngừng chu chuyển, chuyện thần thoại một đêm giàu lên mỗi ngày đều có người nghe thấy.
Nhìn vẻ mặt mọi người không tin, Triệu Tiến tay kéo dây cương, trầm giọng giải thích.- Cả cuộc đời không ngừng chinh phạt, tất nhiên sẽ rèn ra một đội quân mạnh mẽ. Vì không ngừng chinh chiến, dĩ nhiên không ngừng vơ vét của cải, sinh sôi nảy nở, tốt nhất là cung ứng cái này cho quân đội. Chống đỡ tiếp được thì càng ngày sẽ càng mạnh lên, không chống đỡ nổi nữa sẽ bị tiêu diệt, ai chống chọi tới cùng, thì kẻ đó là người mạnh nhất.
Lời này khiến Cát Hương suy nghĩ, suy nghĩ một hồi mới lên tiếng nói.- Đây không phải chẳng có gì khác biệt với Triệu Tự Doanh chúng ta sao?
Nói xong câu này, Cát Hương lại không cách nào tin được mà nói tiếp.- Đại ca, có phải là người Phiên này nói khoác rồi không?
- Không phải là nói khoác, nếu không phải là cách xa vạn dặm, quân đội bên kia Triệu Tiến lắc đầu nói, nói được phân nửa lại dừng lại, lại cười giễu nói.
- Nếu không phải cách xa vạn dặm, bên kia không biết sẽ mở rộng đến mức độ nào.
Lời này không đầu không đuôi, lúc mọi người đang muốn tiếp tục, lại nhìn thấy mấy kỵ binh ở xa xa đang chạy như bay đến, mọi người theo đó nhìn sang.
Lúc này ở trong địa phận Từ Châu còn có kẻ dám thúc ngựa nhanh như thế, cũng chỉ có người cưỡi ngựa của Triệu Tự Doanh và người luyện Từ Châu mới được cho phép, bây giờ chạy thẳng tới như vậy, thiết nghĩ là có chuyện khẩn yếu.
Liên trưởng hỏa khí Mạnh Chí Kỳ đã bắt đầu phát hiệu lệnh, một đội súng hỏa mai đang nhét đạn sẵn sàng, mà liên trưởng Trang Lưu liên thứ nhất ở bên cạnh Triệu Tiến cách đó không xa thì khinh thường liếc mắt, thét to hai tiếng, hơn mười cung thủ đã giương cung sẵn sàng.
Chỉ có điều những phòng bị này đều vô dụng, người tới báo hai tiếng, sau đó liền được gia đinh thân vệ dẫn tới trước mặt Triệu Tiến, đội Thân Vệ đối với người bên cạnh Triệu Tiến cung rất quen thuộc.
Sau khi nhìn thấy người được đưa đến, Triệu Tiến và Cát Hương đều vô cùng kinh ngạc.- Lôi Tử? Tại sao đệ trở về rồi?
Người tới chính là Lôi Tài, Lôi Tài nhỏ gầy, mặt mũi bẩn thỉu không chịu nỗi, hiển nhiên là vì đi đường cát bụi và mồ hôi bám lại, hơn nữa cộng thêm mỏi mệt, thoạt nhìn giống như là một gã lưu dân.
Lôi Tài thở hổn hển nói.- Đại ca, Tổng binh Đăng Lai Dương Quốc Đống gom được hai nghìn binh mã đưa cho Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm, trong đó có ba trăm kỵ binh. Tế Nam, Thanh Châu, cùng Duyện Châu mỗi nơi một Thiên tổng dẫn binh. Tiểu đệ ở huyện Đông A bên kia mới biết được tin, liền vội cưỡi ngựa tới báo.
Cũng khó trách Lôi Tài vội vàng như vậy, chiếu theo tin tức trước đó, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm suất lĩnh bốn ngàn quan quân trấn Bảo Định, sau đó Sơn Đông bên này chỉ phái ra hơn hai trăm người làm dẫn đường, ai mà ngờ được Sơn Đông sẽ lấy ra hai nghìn binh mã đến.
Binh mã thời đại này chính là vốn liếng của các quân tướng, thực lực không đủ, dĩ nhiên không có chỗ tốt và quan chức, cho nên nơi nơi chốn chốn dụng binh cũng rất là "keo kiệt". Ý chỉ triều đình đã tới trên đầu, đó là không có cách nào. Nhưng hiệp trợ bậc này cách làm theo thói thường đều là nhét người già yếu bệnh tật để ứng phó cho qua. Nhưng Tổng binh Đăng Lai Dương Quốc Đông lấy ngay ra hai ngàn binh mã, trong đó còn có ba trăm kỵ binh.
Dưới trướng Tổng binh Đăng Lai tổng cộng còn chưa tới tám ngàn binh, một lần lấy ra một phần tư, còn có ba trăm kỵ binh quý như vàng, thế nào cũng không có khả năng là người già yếu bệnh tật rồi.
- Lỗ Khâm kia thoáng chốc có sáu ngàn binh mã? Cát Hương thất thanh hỏi. Lúc bắt đầu âm điệu rất cao, sau đó lập tức áp xuống, tránh cho thất thố làm kinh động đến người khác.
Lôi Tài trầm mặt gật đầu một cái, mở miệng giải thích.- Chức Tổng binh của Dương Quốc Đống là nịnh bợ Ngụy Trung Hiền mà có được. Lần xuất binh trấn Bảo Định này là do Ngụy Trung Hiền giật dây. Có lẽ hứa bên phía kinh thành chiếu cố gì đó, cho nên Dương Quốc Đống mới gắng sức cung ứng.
Đây đích thực là rất gắng sức nịnh bợ, sắp xếp này Triệu Tiến thấy rõ ràng. Hai ngàn binh mã Sơn Đông theo lý nên phái người riêng của mình dẫn dắt, binh mã tầm cỡ này mà phái một gã Du kích, thậm chí một gã Tham tướng cũng xứng đáng. Nhưng nói như vậy, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm sẽ không có cách nào chỉ huy dễ dàng được, cho nên an bài ba gã Thiên tổng, đảm bảo không ai cản tay cản chân Lỗ Khâm được, để ông ta toàn quyền chỉ huy.