Vị Viên ngoại lang phân ti Hộ bộ ở cửa sông Thanh Giang kia vẫn mãi muốn giữ lại nhậm chức, luôn nói mình còn chưa già, tóc trắng trước nay đều nhuộm đen, sau khi trải qua lần này, dứt khoát nhanh chóng từ quan về quê. Dù sao đã kiếm đủ rồi, hà cớ gì lưu lại nơi này lo lắng hãi hùng. Vốn ban đầu cửa sông Thanh Giang là một chậu châu báu hiện giờ là chậu châu báu càng lớn hơn. Thế nhưng có con hổ chui vào để xé xác nhai nuốt, vẫn là trốn xa chút tốt hơn.
Còn Đại sứ kho lương Liên Bình An kia đã sớm cắm rễ ở cửa sông Thanh Giang rồi, giàu sang của ông ta toàn bộ dính trên tào vận và tào lương. Lần này chịu thiệt hại lớn còn bị Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu chửi bới thậm tệ, giáo huấn khiển trách, nói ông ta biết chuyện không báo, ngồi xem bọn giặc càn rỡ. Nhưng ứng đối của Liên Bình An lại không phải xem Triệu Tự Doanh là địch mà còn bỏ số tiền lớn đi chợ búa mua hai căn tiệm, sau đó lại đi chỗ Hà Gia Trang mua sắm ruộng đất, trạch viện.
Lần này ông ta bị quan gia trách cứ, ở chỗ Triệu Tiến lại không bị tổn hại gì. Bởi vì sau khi cắt sông, Liên Bình An bán rất nhiều lương thực giá thấp trong tay cho Cảnh Mãn Thương, đây cũng là kết lấy một mối ân tình, ông ta cũng có lựa chọn của mình.
Tất cả mọi người đều chiếu theo lợi hại lựa chọn hoặc là nhẫn nhịn, tuy nhiên có cử chỉ cùng chung một mối, đó chính là đồng loạt phái người bắc tiến. Mặc dù tin đồn ồn ào, tất cả cũng đều làm ra phán đoán hợp lẽ. Nhưng trước khi chuyện chưa có kết cục, nơi này vẫn có mạo hiểm cực lớn còn đấy nhất định phải thăm dò mới làm được quyết đoán cuối cùng.
Thương nhân giàu có các lộ cửa sông Thanh Giang cùng với các phương dính liền khác, ở trong kinh sư đều có chỗ dựa, tin tức cũng rất linh thông, khảo cứu duy nhất chính là con ngựa nhà mình nhanh hay không nhanh.
Đương nhiên, làm những việc này chẳng qua là cầu vẹn toàn mà thôi, chiếu theo phong thanh quan thự Tuần phủ phóng ra, lần này mười phần có tám chín là chiêu an thành rồi, triều đình không muốn tiếp tục, mà Từ Châu bên kia cũng rất có chừng mực.
Sau khi đánh xong lần này, Từ Châu cũng có một số biến hóa khác với trước đây. Chẳng hạn như nói vùng đất cốt lõi, xung quanh Hà Gia Trang như nay, chuồng nhốt gia súc vẫn luôn gần kề chợ búa kia bị dỡ bỏ rồi, đang gióng trống khua chiêng sửa đổi, nói là nhà cửa chiếm một phần, chợ búa cũng phải chiếm một phần.
Chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang tấc đất tấc vàng, tiền thuê cửa hiệu hằng năm tăng lên nhưng vẫn ra giá mà không ai bán như cũ. Vốn ban đầu những người đó ngoại trừ đặt cược sai không có đứng sai bên kia, ai cũng sẽ không rời đi. Người am hiểu xây dựng sớm đã nhắc quá nhiều lần với Như Huệ cùng với Chu Học Trí, nói mảnh chuồng nuôi gia súc đằng sau tiệm chỗ thuê xe ngựa trâu bò gây nhiều trở ngại, mảnh đất chính giữa như thế mở rộng chợ búa và chợ muối thật tốt, nào sợ khách điếm, tửu lâu, quán ăn cũng đều sẽ kiếm tiền hàng đống.
Tuy nhiên Triệu Tự Doanh vẫn không có đồng ý điều này, mảnh đất này là đặc quyền của thương nhân buôn trâu ngựa Vương Tự Dương. Y mang tới cho Triệu Tự Doanh nhiều sức người và gia suc như thế, hiện giờ trong đội nhân mã và cung thủ không ít kẻ đều là tiểu nhị và người mua về từ trên thảo nguyên Mông Cổ của y năm đó, đặc quyền chuyên mua rượu trắng tới phương bắc này, còn có chuồng vây gia súc cách gần chợ búa như thế, chính là ban thưởng đối với trung thành và cống hiến sức lực của y.
Nhưng lần này quan quân bức bách kéo tới, Vương Tự Dương đã giàu có cũng mất đi dũng khí bỏ vốn một lần như trước giờ, tìm cái lý do, sớm đã tránh ra ngoài, nếu như y đưa ra lựa chọn, vậy phần tình cảm từ trước cũng không cần nói quá nhiều.
Nhìn thấy có cửa hiệu và trạch viên mới, tin tức lập tức truyền khắp bốn phương tám hướng, hạng người giàu sang cầm ngân lượng chen chúc như ong vỡ tổ mà tới, ai cũng biết chỗ tốt ở nơi đó.
Tuy nhiên Vương Tự Dương trở về cũng mau, lúc ấy y nói mình ở trên thảo nguyên có làm ăn buôn bán lớn. Nhưng chiếu theo tính toán trở về được nhanh như vậy, mười phần có tám chín là ở chỗ Hà Nam. Từ lúc Vương Tự Dương trở thành phú ông giàu có, y ở ngoài thành trong thành Khai Phong mua được thôn trang rất lớn.
Theo y trở về còn có một trăm thớt ngựa khỏe mạnh, cùng với một trăm nam nữ thanh niên Mông Cổ. Trong đó chín mươi nam nhân đều biết giương cung, bắn tên, cưỡi ngựa, nữ nhân mười người, tuổi tác chừng mười ba, mười bốn tướng mạo vóc người đều không tệ rõ ràng đã nuôi dưỡng qua một khoảng rồi, bằng không sẽ không trắng phau như vậy.
Nhưng thật ra có người biết chuyện nhìn ra chút lề lối, nam đinh này còn dễ nói, để gom đủ kẻ cưỡi ngựa bắn tên ba mươi tuổi cũng đều có, nữ nhân này để chọn xong không khéo phải mua một số bé gái người hán mặc y phục Mông Cổ góp cho đủ số.
Hiện giờ người không đáng giá tiền, thớt ngựa mới là quý trọng, sạp hàng trâu ngựa Hà Gia Trang bên này nhìn một trăm thớt ngựa kia của Vương Tự Dương đều không ngừng tán thương, mặt hàng như vậy đem tới kinh thành bán đi cũng tốt không kể hết.
Ngựa tốt như thế, nhân đinh như vậy, trong lúc gấp gáp sao có khả năng gom được, người thông minh hơi chút suy nghĩ đã biết đây là sớm đã trù bị sẵn, có lẽ là để đưa cho người khác, càng có khả năng lớn hơn nữa chính là lưu lại xem tình thế, chờ Triệu Tiến thắng được một lần này, trở về tìm cơ hội bù đắp.
Dù sao hiện giờ tửu phường làm ra rượu trắng toàn bộ ở Từ Châu, mà Vương Tự Dương y là chuyên đi phương bắc buôn bán, hằng năm ở bên trên đó thật sự thu vào núi vàng biển bạc, nếu chẳng may mất hết vậy thật là muốn khóc cũng không khóc nổi.
Nhưng Vương Tự Dương tự cho rằng thông minh cơ biến lại đã quên nhà mình có được hôm nay nhờ cậy chính là vẫn luôn cứng rắn đứng về phía Triệu Tiến cũng không quay lưng rời bỏ, lần này lại dứt đuôi chuột bỏ chạy.
Y làm như vậy người ngoài cũng lấy làm kỳ lạ, năm đó chẳng qua là cái quầy hàng buôn gia súc nho nhỏ, không có gì để mất đi tất nhiên cũng dám bỏ hết vốn ra đánh cuộc. Hiện giờ Vương đại gia đã là đại hào nổi danh trên thảo nguyên Sơn Tây, ruộng đất trạch viện mua vô số, nhà cửa ruộng vườn mua vào vô số, nạp thiếu hai mươi mấy người, chỗ Từ Châu cũng có hơn mười người, thuộc hạ sai khiến cũng có mấy trăm. Gia cảnh như thế tất nhiên không nỡ đánh cuộc nữa.
Trước giờ Vương Tự Dương cầu kiến Triệu Tiến chỉ cần không phải lúc luyện binh nghị sự đều sẽ được lập tức mời vào, nhưng lần này trở về, xin gặp lại mãi không được gặp.
Hà Gia Trang tuy rằng khống chế rất nghiêm khắc, nhưng cũng là nơi chốn người đông khó giữ bí mật, rất mau đã có tin đồn truyền ra, Vương Tự Dương quỳ gối ở ngoài doanh trại Triệu Tự Doanh cầu kiến quỳ mãi tới canh ba đêm khuya cũng không có người đếm xỉa tới.
Cứ hành hạ như thế vài ngày, Vương Tự Dương mới gặp được Như Huệ cả mặt hòa dịu. Như Huệ rất khách khí đưa ra điều kiện, hoặc là hủy bỏ việc buôn bán, hoặc là kết phường làm ăn buôn bán với Triệu Tự Doanh, Triệu Tự Doanh phải chiếm năm thành hùn vốn.
Điều kiện này thật lòng mà nói quá tàn nhẫn, cứng rắn cắt ngang một đao, Vương Tự Dương lúc ấy đã bật thốt khó thành tiếng, cái trán nện trên đất cũng chảy ra máu rồi. Nếu như không phải gia đinh ngăn lại, y đã ôm cứng đùi Như Huệ cầu xin đường sống, không ngừng nói công lao của mình trước giờ, nói mình vì Tiến gia mang tới biết bao nhiêu người ngựa.
- Ngươi không phải đã định bụng lấy năm căn tửu phường rồi sao? Không phải nói, bản thân mình nín nhịn nơi Hà Gia Trang. Nếu như không phải đưa cho bọn Triệu Tiến nhiều trâu ngựa như thế, nơi này chính là chợ lừa ngựa đệ nhất thiên hạ rồi hả?
Như Huệ cười nói ra mấy câu này, Vương Tự Dương lập tức sợ tới sắc mặt tái nhợt, đây là lời y nói với tùy tùng của mình, chưa từng nghĩ Triệu Tự Doanh bên này biết rõ.
Ngay lúc quan quân phía nam mặt bắc áp bức tới, thế cục khẩn cấp, Vương Tự Dương một bên không muốn bị liên lụy, một bên làm một số bố trí. Gốc rễ y làm giàu chính ở trên tửu phường của Từ Châu, y đã ở mấy chỗ Sơn Tây và Hà Nam chọn xong chỗ, chỉ cần Triệu Tự Doanh ở Hà Gia Trang sụp đổ, y liền sẽ đi sang tiếp nhận thợ thầy và tiểu nhị tửu phường, hoặc là mở ngay trên đất ấy, hoặc là đưa tới chỗ Sơn Tây và Hà Nam kia mở tửu phường mới, tới lúc đó hoàn toàn độc lập.
Tính toán mặc dù tốt, lại không ngờ rằng trời không toại lòng người, hơn nữa những lời này còn bị Triệu Tự Doanh biết được, như vậy phần thân tình trước giờ cũng không cần nói nữa.
Vương Tự Dương mặt xám mày tro không chần chừ đã bằng lòng bỏ lợi năm thành, kết phường với Triệu Tự Doanh. Tuy rằng minh kiếm ít tiền đi, nhưng dù sao còn có che chở của Triệu Tự Doanh, còn có đường về sau làm dịu đi khôi phục giao tình. Dù sao buôn bán riêng một phương là món lợi khổng lồ, nếu như bỏ mất chuyện làm ăn của mình, người bên ngoài cũng biết mình mất đi chỗ dựa của Triệu Tự Doanh, vậy gia cảnh giàu có như nay của mình lập tức biến thành miếng thịt béo ai cũng muốn cắn một mẩu.
Mỗi một lần lựa chọn đứng về phía nào đều có mấy nhà vui mấy nhà buồn. Ngày đó Mã Xung Hạo tụ tập thế lực khắp nơi bắc tiến, người chọn sai phía đều ở Từ Châu không nổi nữa, đương nhiên so với những kẻ không còn mạng kia những tên này vẫn coi như là may mắn, lần này ngăn sông ác chiến, cũng là có người mừng có người sầu.
Thái gia Khúc Lý Phố vốn lừng lẫy một thời ở Từ Châu cuối cùng đã từ Khai Phong trở về, Thái gia ở trên mặt đất Từ Châu bời vì thân phận cử nhân này vốn đã là thổ hào, về sau lại rất thân cận với Triệu Tự Doanh, có được chỗ tốt nọ kia, sinh sôi nảy nở, tích góp của cải rất lợi hại. Đi lần này, tuy nói vàng bạc đều mang đi, nhưng người ở xứ lạ sống rất là khó khăn. Trong ngoài thành Khai Phong cũng là chỗ nhà giàu có quyền quý tụ tập, vậy có chỗ trống của cử nhân Từ Châu gì, ngược lại nhìn người xứ khác là dê béo. Không ít người đều tìm cách dòm ngó, thật là chịu không ít khổ não. Cho nên Thái cử nhân mới vội vã trở về.
Nếu như không phải Thái Hoa Quân lần này phát hiện hỏa pháo lập được đại công, cánh cửa này Thái cử nhân vốn dĩ không có cơ hội trở về. Nhưng sau khi trở về muốn giống với trước kia cũng không được rồi, tháng ngày qua đi vật đổi sao dời, hết thảy đều khác biệt.