Ham thích đánh bạc cũng chỉ là ham thích đánh bạc, vị Lão Mạch này đối với máy móc và rèn đúc đúng là có chút am hiểu. Theo phán đoán của Lộ Dịch, năm đó hẳn là học trò trong xưởng chế tạo. Cái này khiến tâm ý đề phòng của Lộ Dịch càng lớn hơn. Nếu để đối phương tham gia vào, như vậy chỗ tốt của mình liền bị người ta lấy đi mất.
Triệu Tiến chỉ nói.- Kế tiếp còn sẽ có càng nhiều người đến, ai làm ra đồ ta muốn trước, người đó liền nhận được thù lao hậu hĩnh.
Lộ Dịch biết bản thân chỉ hiểu chút da lông cách làm pháo, cũng biết nếu tạo ra được sẽ có thù lao hậu hĩnh thế nào. Nếu tiếp tục tranh đấu cùng lão Mạch này, chỉ sợ cái gì cũng không có.
Người ngoài nhìn vào, mấy người Tây Phương là đất khách gặp cố nhân, rất đoàn kết thân ái, đương nhiên không có ai để ý đến Lộ Dịch từng có chút lòng dạ riêng.
Chẳng qua theo lời của đám thợ rèn, Lão Mạch này am hiểu một chút, còn tự mình động thủ được. Nhưng cách làm vô cùng bình thường, cũng chỉ là tay nghề biết chút ý vị mới mẻ so với đám người không biết, đều là đồ vật vừa suy ngẫm đã thông suôt, so với Lộ Dịch kia cũng không giỏi hơn bao nhiêu.
Ngược lại Trần Thăng đối với người này rất có hứng thú. Bởi vì lão Mạch này rất am hiểu dùng kích, hơn nữa đã từng trải qua chiến trận. Triệu Tự Doanh hiện đang bồi dưỡng rất nhiều gia đinh dùng kích, nhưng làm thế nào dùng vào trong thực chiến, mọi người vẫn luôn chưa rõ ràng.
Chủ tớ Lộ Dịch và lão Mạch này là dạng gì, Dư Trí Viễn cũng rất rõ ràng, biết rõ không giúp được Triệu Tiến nhiều lắm, gã vừa hổ thẹn, vừa sốt ruột. Thời điểm con cháu đội thuyền Thái gia tiến vào Dư gia bên này rèn luyện học tập, Dư Trí Viễn liền có chút lo lắng. Bốn tỉnh Chiết, Trực, Mân, Việt người dựa vào biển kiếm cơm thật sự rất nhiều. Đội thuyền mành chỉ riêng Tùng Giang không phải một nhà. Với nguồn của cải Triệu Tự Doanh nắm giữ trong tay, muốn chiêu dụ nhà ai, nhà đó cũng đều vui mừng hớn hở kéo tới nương tựa.
Nếu quả thực đến mức đó, Dư gia và tất cả mưu đồ đều trở thành một đống cát, vậy chính là trời sập xuống.
Dư Trí Viễn trước mặt Triệu Tiến vỗ ngực quyết tâm.- Đại ca yên tâm, nếu lại không tìm được, tiểu đệ xuất số tiền lớn, làm sao cũng phải trói thợ rèn và pháo binh của Ma Cao và Lã Tống đến vài người, cũng không tin bọn họ còn không hiểu. Gã hiện giờ ở trên biển cũng coi là có vài phần mặt mũi, không riêng là từng thuyền hàng biển thu vào ổn định kia, còn có con đường xuất hàng cho mọi người ở Giang Bắc Nam Trực Lệ.
Ma Cao và Lã Tống bên kia có quân trú đóng của Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, cho dù số lượng không nhiều, nhưng trang bị cũng coi như đầy đủ. Hẳn là có thợ rèn sửa chữa binh khí, thật trói bọn họ sang đây, có lẽ thật hữu dụng.
Triệu Tiến dặn dò.- Chớ làm lớn, liên lụy đến chính mình, tính mạng bản thân quan trọng hơn. Nhưng nhìn thái độ của Dư Trí Viễn, đoán chừng là sẽ không nghe theo.
Bởi vì không có kéo cờ tạo phản, cho nên ở Hà Gia Trang bên này chiêu mộ nhân tài, ngoài sáng là tiệm buôn Vân Sơn và tiệm buôn Tôn gia, trong tối là đội Nội Vệ.
Bất luận là văn nhân võ phu, chỉ cần thành thạo một nghề, thân thể cường tráng, liền có khả năng được chọn lựa, nát rượu, cờ bạc, háo sắc nhất loạt không cần. Có mấy người đến Từ Châu là mưu lấy tiền đồ, thường thường đều sẽ nhẫn nại che giấu, lại không nghĩ đến Hà Gia Trang và khắp nơi xung quanh đều là tai mắt của Triệu Tự Doanh. Một người ở bên ngoài che giấu được, nhưng khi ở riêng liền chưa chắc che đậy cẩn thận nữa, rất nhiều thói quen nghiện ngập đều bị rất nhiều người nhìn ra.
Phàm là người được chiêu mộ, đều muốn đưa đến trong thôn trại bờ đông hồ Lạc Mã ở một đoạn, bọn họ đại đa số sẽ ở trong những thôn trại điền trang làm quản sự hoặc hộ vệ, đợi đến một hai năm sau mới được dùng vào việc khác. Nếu họ không nhẫn nại nổi, vậy thì không đáng được chiêu mộ, có tật xấu hoặc khuyết điểm gì, ở trong hoàn cảnh nửa kín nửa hở, cũng rất dễ dàng bị phát hiện ra.
Chẳng qua trong những bậc văn võ được chiêu mộ, không có gì là quá xuất sắc, đều là đến nơi này cầu một được sống, tìm một công việc, bằng không cũng không cam chịu tĩnh mịch, về phần những người có bản lĩnh, hoặc thoạt nhìn có chút bản lĩnh, đối với việc chiêu mộ như vậy vốn dĩ khinh thường không màn tới.
Mặc dù Triệu Tự Doanh đã hoặc sáng hoặc tối tung ra vài lần tin tức, nói là tin tức đại hội tỷ võ lần này là giả. Nhưng tin tức này đích thực làm cho người ta hưng phấn, nhất là Triệu Tự Doanh nắm trong tay vùng đất lớn như vậy của Giang Bắc Nam Trực Lệ, không còn trói buộc của vương pháp triều đình, rất nhiều võ nhân và các bậc thích dũng mãnh tranh đấu đều muốn tìm con đường mở mày mở mặt. Loại người này không cam lòng đến thôn trại thành thành thực thực làm việc, chỉ muốn tìm một con đường tắt. Đại hội tỷ võ, mánh lới này thực sự quá hấp dẫn bọn họ, đều cảm thấy đây là con đường một bước lên trời.
Đối với tin tức này, trên dưới đội Nội Vệ tra xét cũng là đầu đau não trướng, chỉ nhận ra được một tin tức mơ mơ hồ hồ như vậy.
- Đại ca việc này có khả năng là một lần tán chuyện trong quán trà, mấy quản sự tiệm buôn Vân Sơn trong lúc uống trà nhìn thấy bên ngoài người luyện võ mang binh khí không ít, liền nói không bằng để bọn họ tỷ thí một trận, còn lại tốt nhất sẽ giữ lại dùng. Chính là như vậy càng truyền càng rộng, người người nhắc tới, ngọn nguồn hẳn chính là như vậy.
Thái độ của Triệu Tiến rất không vui vẻ.- Cục diện này, thời thế này, cộng thêm bọn họ xem hí kịch nghe bình thoại quá nhiều rồi. Một khi có cái tin như vậy, ai nấy đều cho là thật.
Người luyện võ đọc sách biết chữ cực ít, thích nghe bình thoại, thích xem kịch văn, lại thích mấy tin đồn thổi trên giang hồ lục lâm. Chuyện xưa trong các lời đồn đại này, cái gì lôi đài tỷ võ, sau đó lấy được bảo vật, trở thành phò mã vân vân vô cùng nhiều. Hạng người cử hành loại đại hội tỷ võ này thường thường đều là những nhà cường hào hoặc có dã tâm ở nơi đó. Dùng cái này để chiêu mộ anh hùng thiên hạ, hoặc dùng cái này để một mẻ lưới bắt sạch anh hùng thiên hạ.
Đều muốn lên trước giành giải nhất sau đó giàu sang nở mày nở mặt, lại không ai nghĩ đến việc này vốn hoang đường đáng cười.
Chân chính khiến Triệu Tiến phiền muộn cũng không phải là cái hoang đường nực cười của người ngoài, mà là người động tâm trong Triệu Tự Doanh rất nhiều. Ở cửa sông Thanh Giang bên đó Thành Đại Hổ dẫn đoàn luyện cố ý gửi thư đến đây, nói là nếu thực có việc này, y nhất định không để Triệu Tự Doanh mất mặt, nhất định muốn giành một thứ bậc tốt. Nếu Tiến gia và mấy vị đầu lĩnh khác cũng tham gia, vậy y liền vì Tiến gia dọn sạch ngăn chở phía dưới, bảo hộ Tiến gia đoạt khôi nguyên.
Lúc ấy, sau khi xem xong thư của Thành Đại Hổ, Triệu Tiến tức đến bật cười ha hả. Nóng lòng muốn thử cũng không chỉ có Thành Đại Hổ này, gia đinh các đoàn các đội của Triệu Tự Doanh còn dễ nói, người giang hồ trong đội Nội Vệ cũng là không ít. Nhưng đều là kìm lòng nín nhịn bản tính. Mà trong đoàn luyện, còn có các thế lực khắp nơi lệ thuộc Triệu Tự Doanh, thì đều hưng phấn không thôi, đồng thời cảm thấy cơ hội lộ diện đã đến.
Thời điểm nhắc đến điều này, Lưu Dũng cũng dở khóc dở cười.- Còn có người nói, Tiến gia huynh mời tay giỏi võ ngoại quốc, người này sở trường dùng kiếm nhỏ.
Tin tức Từ Châu có người Tây Dương lại giấu không nổi, đám người Lộ Dịch và bá tính giao thiệp không ít, đây lại là việc mới mẻ, sớm đã được bốn bề truyền miệng rồi. Nhưng mấy người Tây Dương xuất thân lính đánh thuê, trong trí tưởng tượng của võ phu tụ hội ở Từ Châu liền trở thành tay giỏi võ ngoại quốc được mời đến.
Lưu Dũng nhìn nhìn ánh mắt của Triệu Tiến, hắng giọng, nói.- Đại ca, theo tiểu đệ thấy, nếu đại hội tỷ võ này cũng đã lan truyền khắp chốn, chúng ta không bằng liền thuận thế làm một trận.
Nhìn thấy Triệu Tiến chau mày lại, Lưu Dũng vội vàng giải thích.- Trước mắt mấy nhân sĩ giang hồ lục lâm này càng ngày càng nhiều. Mặc dù nói chúng ta nhiễu loạn ép xuống được, nhưng người nhiều như vậy, làm lớn cũng rất phiền phức. Nếu thật làm đến mức máu chảy thành sông, không thiếu được lại có người nói chúng ta thiết lập cục diện giết người. Không bằng liền tổ chức đại hội tỷ võ, tùy tiện làm mấy giải thưởng, để cho tự bọn họ quậy phá, có lẽ còn ở trong chọn ra được mấy người đáng dùng.
Triệu Tiến trầm mặc một hồi, chính vì hắn năm đó ở trên bãi chứa hàng làm qua chuyện lôi đài đấu võ tương tự, cho nên mới đối với đại hội tỷ võ căm hận đến xương tủy. Vốn là thứ trò chơi của bọn con nít, lại bị bọn người lớn coi là đại sự, làm vô cùng trịnh trọng. Hơn nữa Triệu Tiến nhờ vào đấu võ đoạt soái trên sân hàng mới có những bằng hữu huynh đệ này, hắn trong lòng thật không muốn để người khác bởi vì một lời đồn đại mà làm chuyện buôn bán tương tự. Đây là bôi nhọ.
- Đại hội tỷ võ này chỉ làm được ở cửa sông Thanh Giang bên đó. Hơn nữa phải phát lệnh, người Triệu Tự Doanh chúng ta ai dám tham gia, ta liền đánh gãy chân của hắn.
Nghe được lời của Triệu Tiến, Lưu Dũng cười gật đầu, nói.- Lần này trong doanh mấy việc vui, chỉ sợ phải khóc.
Triệu Tiến lắc đầu cười khổ. Cái cười khổ này của hắn không chỉ bởi mấy thủ hạ "tính trẻ con chưa hết", cũng bởi chính mình không cam lòng. Không cam lòng này không dính tới tâm tính trưởng thành, mà là đã ngồi trên chỗ này, đã không được bằng vào yêu ghét của bả thân để quyết định cái gì, phải từ cục diện để suy nghĩ.
- Hôn sự của nhị ca đã định đầu tháng chạp rồi. Trần bá phụ vốn muốn tổ chức rùng beng, nhưng nhị ca lại phản đối, chỉ nói người trong gia đình tụ hội, sẽ bày hai mươi bàn tiệc, hơn nữa còn sắp sẵn ở phụ cận doanh trại Hà Gia Trang bày tiệc rượu. Trần bá phụ nổi giận, mới nói làm ở trong thành Từ Châu. Đại ca định xem khi nào qua đó, tiểu đệ ở đây dễ dàng sắp xếp.