Sau khi khen hai câu, Khuông công công chuyển sang câu chuyện chính.- Lão nhân gia Ngụy công công lần này sở dĩ ưng thuận chiêu hàng, phần lớn vẫn là yêu quý tài hoa của Vương công tử. Hiện giờ triều đình đang thiếu nhân tài, Liêu trấn bên kia vẫn đang binh đao loạn lạc, nhưng trong triều vẫn còn đang lột bé xé to, giặc cướp gần đây lại không ngừng nổi lên. Nhưng biên quân lại không điều động ra được người. Lão nhân gia rất phiền muộn. Công tử nhà huynh có đại tài như vậy, dùng đoàn luyện đại phá quan quân, chắc hẳn thông hiểu binh pháp, hiểu được cách cầm quân đánh trận. Nhân tài như vậy, ở Từ Châu làm một nông dân thôn quê há chẳng phải là uất ức hay sao, ra ngoài làm việc vì nước thì tốt biết bao.
Vương Hữu Sơn nghe được có chút sững sờ, ông ta hiểu sơ qua được đối phương nghĩ gì rồi, Khuông công công tiếp tục nói.- Ngụy công công đã ưng thuận rồi, nếu như công tử nhà huynh sẵn lòng cống hiến vì triều đình, nhất định sẽ có tên đề trên bảng vàng, vào Hàn Lâm Viện cũng được. Nếu như bằng lòng lãnh binh ở biên quan ngăn địch, như vậy Tuần phủ, Tổng đốc sẽ không thiếu, sớm muộn gì cũng làm Thượng thư hoặc là vào Nội các, năm đó có Vương Việt, bên này cũng cho được.
Vào Hàn Lâm Viện, con đường làm quan rộng mở, mai sau làm Thượng thư là thấp nhất, vào Nội các cũng không phải hy vọng xa vời. Văn thần dẫn binh làm Tuần phủ, Tổng đốc, về kinh chuyển sang làm Thị lang Thượng thư sau đó lại vào Nội các, cũng là một con đường. Mà Vương Việt này, lại là văn thần lập được nhiều công lớn, phong thưởng tước vị chẳng khác nào là vinh hiển cả văn lẫn võ.
Thân là văn thần, nghe một hoạn quan thuận miệng đem xuất thân tiến sĩ, tiền đồ Lục bộ, Nội các ra hứa hẹn, Vương Hữu Sơn nghe rất không êm tai, nhưng trong lòng mơ hồ cũng biết, với xuất thân Ngụy Trung Hiền cùng với ông ta và thế lực khắp nơi, những lời hứa hẹn này không biết chừng thật sự làm được.
Sau một chút xúc động, Vương Hữu Sơn kịp sực nhớ tới việc cấp bách nhất, ông ta lắc đầu nói.- Khuông công công phải chăng là cho rằng khuyển tử là người chủ trì, là người xúi bậy phía sau màn.
Khuông công công phòng nghi lễ Ty Lễ Giám kia cười một tiếng, mở miệng hỏi vặn lại.- Từ Châu nơi hẻo lánh ấy, nếu không phải Vương tiểu lang quân thiếu niên anh tài có kiến văn sâu rộng bậc này, ai lại có tài năng mạnh bạo làm ra chuyện lớn như vậy. Vương huynh cũng không cần phải giải thích thêm làm gì, chúng ta cũng hiểu điều này, chẳng qua là chuyện Trần Bình lập nghiệp mà thôi. Vị lệnh lang quả thực đúng mực khiến cho người ta tán thưởng, không ngờ tiếng thơm không tốt.
Cái gọi là chuyện Trần Bình lập nghiệp, Sở Hán giao tranh, khắp nơi phản Tần. Vùng đất Trần Bình ở cũng nổi dậy, thanh niên trai tráng trong vùng muốn tôn Trần Bình làm vua, mẹ của Trần Bình nói nhà chúng ta không có người làm vua, hơn nữa làm vua rất dễ đưa tới tai họa, nhưng con hãy tôn người khác làm vua, như vậy nếu thất bại không có bất cứ tai họa nào, mà thắng cũng sẽ được trọng thưởng phong hầu.
Lấy việc này làm tỷ dụ, chính là nói Vương Triệu Tĩnh không muốn đứng ở trước đài, chỉ ở sau lưng chủ trì, như vậy bất kể thắng bại, đều có cơ hội xoay ngược thế cờ.
Nghe vậy, Vương Hữu Sơn cười khổ không ngừng, có tâm muốn giải thích, nhưng giải thích thế nào mới thông suốt đây. Nghĩ thầm rằng mặc dù là bản thân mình đích thân tiếp xúc qua cũng cũng nghĩ không thông, huống chi những những người ngoài cuộc hoàn toàn không hiểu rõ. Mấy lần toan mở miệng định nói nhưng rồi đến cuối cùng chỉ lắc đầu, lời nào cũng không nói.
- Được, nếu Ngụy công công tán thưởng, thì tại hạ trở về nói với khuyển tử, xem nó rốt cục nghĩ thế nào. Vương Hữu Sơn chỉ đành đối đáp như vậy.
Khuông công công cười gật đầu, thản nhiên nói.
- Người trẻ tuổi chung quy vẫn muốn đi trên con đường chính đạo. Công danh khoa cử, đền đáp triều đình, đây mới là việc người đọc sách nên làm. Đúng rồi, Vương huynh biết vì sao mình bị bắt vào đây không?
Ai cũng không ngờ được đột nhiên chuyển câu chuyện nói đến điều này, Vương Hữu Sơn nhíu mày hỏi lại.- Chẳng lẽ không phải bởi vì có dính líu đến việc Từ Châu mưu phản sao?
Khuông công công cười ha hả vài tiếng, thanh âm buồn bực giải thích nói.- Là Lỗ Vương coi trọng tài vật của Từ Châu các ngươi. Trong vương phủ cấu kết với những người mê muội trong kinh, muốn mưu đồ sản nghiệp của Từ Châu, còn làm ra tội danh mưu phản, kết cuộc gây loạn đến bước này, thật sự là hoang đường.
Vương Hữu Sơn ngẩn người tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi cực kì muốn mắng người, vốn tưởng rằng Từ Châu làm những chuyện kia quá nóng vội, bởi vậy mới bị triều đình để mắt đến, ai nghĩ tới được là vì tham tiền, mong muốn thâu tóm gia sản, đám người này làm việc cũng quá coi trời bằng vung, vô pháp vô thiên không kiêng nể gì nữa rồi.
- Đem người lại đây.- Tiểu Khuông bên kia cất giọng nói. Cửa bên ngoài mở ra, tiếng bước chân vang lên, không bao lâu sau, đã có người bị kéo đến bên này.
Hai gã đại hán thần sắc u ám mang theo một người trung niên hơi béo, người trung niên này miệng bị đút giẻ, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng, cẩn thận dò xét, người trung niên này mặt trắng không râu, không có hầu kết, không ngờ cũng là một nội quan.
Khuông công công mới vừa rồi vẻ mặt còn tươi cười vậy mà giờ thần sắc lại vô cùng chán ghét, nhìn chằm chằm người này nói.- Tống Vương huynh vào ngục, gây ra những chuyện thị phi này chủ mưu không phải người trong kinh sư mà chính là người này. Làm sai vặt ở phòng văn thư, không yên ổn làm việc thì thôi, lại ngu xuẩn cấu kết cùng với nội quan phiên vương, làm việc khốn kiếp ngầm chiếm gia sản này.
Vương Hữu Sơn nhìn người đó vài lần, việc lặt vặt ở phòng văn thư Ty Lễ Giám là trông coi tất cả các văn kiện của Ty Lễ Giám, cũng chính là toàn bộ tấu chương của thiên hạ, thánh chỉ và chuyện bí mật khẩn yếu, cũng là một chức quan cực kì trọng yếu trong triều đình, muốn phát tài chỉ sợ là nói một câu thôi, liền có vô số người đến nịnh hót, vị này lại cấu kết cùng với phủ Lỗ Vương, đích thực là ngu xuẩn.
- Không biết tốt xấu, không hiểu tiến thoái, gây ra việc lớn như thế, người như vậy giữ lại có ích gì, nên ở đây có lời ăn nói với Vương huynh. Tiểu Khuông sau khi nói xong, dùng tay ra hiệu.
Hai gã đại hán giữ người trung niên kia liền lập tức động thủ, một người nắn mở khớp hàm của tên hoạn quan trung niên kia, người còn lại lấy ra một viên thuốc nhét vào, lại thuốc này thấy hiệu dụng cực nhanh, hoạn quan trung niên này muốn giãy giụa hô đau, lại bị người bên cạnh một mực đè lại, cử chỉ giãy dụa liền từ từ chậm dần, trên mặt nổi lên một mảnh đen thui. Thật sự không cam lòng
Lúc này sắc mặt của Vương Hữu Sơn cũng trở nên trắng bệch, đối phương đây cũng là giết gà dọa khỉ cho ông xem, nói nhiều lời chiêu hàng như vậy, cuối cùng là cho một lời công đạo, cũng là cho một lời cảnh cáo, lời nói "không biết tốt xấu, không hiểu tiến lùi, gây ra đại sự" kia, không chỉ là nói cho riêng thi thể này nghe.
- Gia sản tiền bạc bị tịch thu của Vương huynh một tháng sau sẽ được hoàn trả, đến lúc đó Vương huynh hãy kiểm kê lại, nếu có gì không đúng, cứ việc đến hỏi, bên này sẽ mau chóng tìm ra và đưa đến. Cách lúc tào vận đóng băng còn không đầy hai tháng nữa, việc chiêu hàng, chiêu an phải nhanh chóng hoàn tất. Cho nên cũng không để Vương huynh ở lại kinh sư nghỉ ngơi, hôm nay ra thiên lao liền lập tức trở về Từ Châu, cố gắng khuyên nhủ lệnh lang, đừng làm cho sự tình trở nên không thu xếp được, mai sau cố gắng báo quốc mới là phải đạo.
Vương Hữu Sơn gật đầu đồng ý, vị Khuông công công kia cách phòng giam hành lễ nói.- Có lẽ tháng ngày sau này Vương huynh còn muốn hồi kinh làm quan, đến lúc đó lại tán gẫu là được. Vương huynh trên đường chớ nên chậm trễ, sứ giả triều đình phái cùng lên đường với Vương huynh. Y sẽ đi thẳng về hướng Phượng Dương, đến hòa giải chiêu hàng chính là Thôi công công Tổng đốc tào vận và Quách tuần phủ Phượng Dương.
Ở trong thiên lao Chiếu Ngục này bị đè nén mấy tháng, đến lúc mà cả người tưởng chừng sắp phát điên thì lại ngay lập tức được thả ra. Lúc Vương Hữu Sơn đứng dưới ánh mặt trời, cảm thấy tất cả đều rất không chân thực, hoảng hốt giống như nằm mơ vậy
Sự việc thật sự rất gấp, Vương Hữu Sơn mới vừa ra khỏi nhà giam, liền có quan sai Cấm Y Vệ tìm đến, lời nói vô cùng khách khí. Nói là mời Vương đại nhân lập tức lê đường, ở Thông Châu dùng cơm rửa mặt là tốt rồi, có bất cứ đòi hỏi gì cũng cứ việc nói ra, bên này sẽ tận sức làm được.
Đòi hỏi của Vương Hữu Sơn rất đơn giản, tùy tùng của chính ông phải được thả ra. Hà Thúc và tôi tớ hầu hạ ông lần này đều bị liên lụy. Chiếu theo khuôn phép phá án của Đông xưởng, chủ nhà không cung khai, nô bộc tôi tớ đều bị cho là tòng hoặc bị ép làm tòng phạm, chưa kết án sẽ không thả ra.
Quan sai đến đây cũng không hai lời, ngay lập tức đi an bài, không lâu sau tin tức được truyền lại, nhưng thứ được mang về chỉ có tin tức, một người cũng không đi theo cùng về.
Quan sai mặt không cảm xúc trả lời.- Tôi tớ trong nhà Vương đại nhân, chỉ có Hà Thúc vẫn ở đây, những người khác đều đều bệnh chết trong lao rồi.
- Hà Thúc đâu?
- Hà Thúc cũng lây nhiễm dịch bệnh, đã bị tàn tật, cần tĩnh dưỡng một thời gian mới đi lại được, đến lúc đó sẽ đưa người về Từ Châu.
Nghe được tin tức này, thân mình Vương Hữu Sơn thoáng lắc lư, ông tất nhiên biết người hầu tôi tớ trong nhà không bị mắc bệnh mà chỉ sợ đều bị tra tấn cho đến chết thôi, mà Hà Thúc kia dựa vào thân thể cường tráng chỉ sợ cũng hấp hối. Nếu đã vu cáo chính mình, đương nhiên muốn ở trên người tôi tớ hỏi ra chứng cớ, bọn họ không dám ra tay độc ác với Vương Hữu Sơn người mang mũ quan, còn người hầu tôi tớ đương nhiên không cần để ý rồi.
- Bọn họ nhiều nhất chính là đưa tin, biết được gì đây.
Vương Hữu Sơn thốt ra, quan sai nói chuyện lại không có biểu hiện gì, nói.- Vương đại nhân hãy nhanh chóng lên đường.
Vương Hữu Sơn lắc đầu, cắn răng nói.- Đi, hiện tại lập tức đi.