Hiện giờ phủ Lỗ Vương và phủ Lộ Vương này thượng tấu kể lể bám riết không tha, khóc lóc than vãn tủi nhục của mình, chửi bới Từ Châu bạo ngược hung tàn, sớm muộn có một ngày, tin tức sẽ tới được chỗ thiên tử Thiên Khải, sẽ làm ra quyết đoán thích đáng. Tới lúc đó cục diện trước mắt vất vả làm ổn định không còn tồn tại, lại phải lần nữa bắt đầu hưng binh động đao.
- Lúc ấy hẳn không nên lui binh, đánh thẳng tới hạ phủ Lỗ Vương đã không còn những cái đuôi không dứt ra được này, bên chỗ phủ Duyện Châu đã không còn binh rồi.
- Lúc đó quả thật không còn quan quân rồi. Chúng ta một đường đánh tới cũng sẽ không gặp phải chống cự gì. Nhưng tới được dưới thành Tư Dương, cổng thành nơi đó vừa đóng, đệ làm sao công thành. Giống như lưu dân bắt bá tánh lấp sông phá thành sao? Hay là dùng tính mạng gia đinh chúng ta lấp vào. Lương thảo phải làm sao? Hơn nữa tới nước đó chính là hoàn toàn lật mặt với triều đình rồi. Sơn Đông không có binh lính, nhưng triều đình sẽ có đại quân các nơi khác đánh tới.
- Vậy phải để mặc cho hai cái vương phủ khốn khiếp đó làm cho chuyện này bùng lớn lên, chúng ta vội vàng ứng chiến lần nữa sao?
- Lúc này không phải thời cơ tốt giải quyết phiền toái, chúng ta cũng không nên tùy tiện động thủ, phải nhìn xem có cơ hội tốt hay không nữa.
Tin tức truyền tới, mấy người huynh đệ không thiếu được phải nghị luận một phen, Trần Thăng cũng muốn chen mồm vào, lại bị Triệu Tiến cười nói.- Đệ sắp tới phải làm tân lang rồi, chuyên tâm bận rộn chuyện chung thân của đệ, cái khác không cần hao tâm phí sức.
Với địa vị của Trần Thăng ở Triệu Tự Doanh, chuyện chung thân của y tất nhiên có vô số người muốn đi qua nịnh hót góp vui. Mặc dù Trần Thăng rất kín tiếng, nhưng người thận cận với Trần gia đã truyền tin tức ra ngoài, sĩ thân, thương gia giàu có trong phương viên Từ Châu, người nào người nấy đều bu lại đây, e sợ mình không được mời tham dự.
Khiến mọi người đều không ngờ tới chính là, Trần gia không ngờ sửa lại ngày cưới, nói là đổi sang năm tới cử hành. Điều này khiến cho mọi người kinh ngạc, tuy nhiên những người trẻ tuổi Triệu Tự Doanh này làm việc không hợp lẽ thường cũng không phải ngày một ngày hai. Tất cả lầm bà lầm bầm cũng không đếm xỉa tới nữa, chỉ nói với Trần gia, sang năm nếu như bày tiệc rượu mừng, nhất định phải kêu mọi người. Náo nhiệt vừa mới vì cuộc hôn sự này trở nên ồn ào nhanh chóng bình ổn trở lại.
Nhưng chuyện khiến cho mọi người không ngờ tới không chỉ một điều này, ngày cưới của Trần Thăng kỳ thật vẫn là mồng một tháng chạp vốn dĩ không có thay đổi. Sở dĩ tung ra tin tức này, chính là không muốn làm lớn. Kẻ nhận được thiếp mời đều là thân tộc của Trần gia còn có đám người quen biết trong nội bộ Triệu Tự Doanh, đều là người một nhà, người ngoài một kẻ cũng không có gọi.
Ở riêng một chỗ Trần Thăng và Triệu Tiến nói chuyện.- Đệ tội gì như vậy, với thân phận của đệ hiện giờ, lý ra nên nở mày nở mặt.
Lúc Trần Thăng trả lời, vẻ mặt thản nhiên như thường.
- Trong mấy người huynh đệ chúng ta, có một người phô trương cũng đủ rồi, người khác không cần đường hoàng như vậy.
Câu trả lời này khiến Triệu Tiến cười khổ, lời lẽ cũng có chút cam chịu.- Chúng ta làm huynh đệ nhiều năm, đệ không cần phải cẩn thận như vậy. Đại Thăng đệ càng làm cảnh tượng náo nhiệt, mọi người chỉ sẽ theo đó càng vui mừng. Huynh đệ chúng ta tuổi tác cũng không lớn, nếu như quá mức cẩn thận dè dặt, vậy nhiều năm kế tiếp há không phải buồn chán tẻ nhạt sao.
Trần Thăng trả lời như chẳng việc gì.
- Đệ có nở mày nở mặt cũng không có gì. Đệ biết rõ huynh sẽ không hiềm nghi. Nhưng trong mấy người huynh đệ chúng ta, nếu như có người lấn át huynh. Người một nhà chúng ta không có gì nghi ngại, nhưng sẽ làm người ngoài nghĩ ngợi lung tung, khiến kẻ dưới không gần gũi không rõ. Hôn sự của đệ là chuyện nhà của đệ, nào có dính gì với người ngoài, như vậy đã rất tốt.
Nghe thấy lời này của Trần Thăng, Triệu Tiến trở nên trầm mặc, Trần Thăng do dự lại mở miệng nói.- Hiện giờ nếu như không lập nên thể thống khuôn phép, về sau mới lập nên thật không dễ dàng.
Hiện giờ gần kề châu thành Từ Châu vô cùng náo nhiệt, đã nhìn thấy được lều trại dựng lên đất trống ngoài trời, các lộ nhân mã tụ tập, người quen thuộc lẫn nhau hoặc là bằng hữu xưa tương phùng, hoặc là kẻ thù gặp lại.
Bề ngoài không cho phép giang hồ chém giết, nhưng tranh đấu ngầm lại cấm nhiều lần chẳng đặng, chết bị thương đã không có gì lạ. Sức mạnh Triệu Tự Doanh an bài ở châu thành Từ Châu cũng không cách nào chu đáo mọi mặt. Vả lại đối phương bề ngoài tuân thủ khuôn phép Triệu Tự Doanh, không tụ chúng chém giết. Những tranh đấu ngầm này cũng chỉ đành ậm ờ cho qua. Điều Triệu Tự Doanh phải làm chỉ là thu lượm thi thể, sau đó trừng trị những kẻ chưa chịu dừng tay kia.
Bận rộn đến mức như vậy, Trần gia lại muốn cử hành hôn lễ trong thành, thật sự là tưới dầu vào lửa. May mà Trần Thăng không muốn bày tiệc lớn, phương viên tiệc cưới khống chế rất nhỏ, chỉ là mở tiệc rượu cận kề nhà cũ. Mảnh đất đó vốn dĩ chính là đất cấm của người ngoài, cho nên cũng không có phiền toái như trong suy nghĩ, thậm chí cũng không có bao nhiêu người biết Triệu Tiến đi vào thành Từ Châu.
Thật sự ra ai cũng biết, lúc này đây rắc rối và sứt đầu mẻ trán là nguyên cớ ra làm sao, chính là bởi vì tin đồn đại hội tỷ võ giả dối hư ảo càng làm càng lớn này. Hiện giờ truyền càng lúc càng quá đáng, cái gì mà phải quyết chọn lựa ra thiên hạ thập đai anh hùng. Cái khác không nói, người Thiếu Lâm Tự phái tới đều là đại hán cao to, khỏe mạnh chính hợp đánh nhau.
Với khống chế của Triệu Tự Doanh với Từ Châu, chỉ cần hạ quyết tâm dọn dẹp toàn trường, những người tụ chúng này ai cũng không dám cãi lời, khả năng còn sẽ có người thích chuyện lạ nơi khác làm mới toàn trường lần nữa. Náo nhiệt phồn thịnh cỡ này, không biết có bao nhiêu người từ bên trong nhìn ra cơ hội buôn bán và chỗ tốt. Trong một thể thống nhất Triệu Tự Doanh cũng đang được lợi rất nhiều bên trong đó, song ngân lượng kiếm được so với tiêu tốn giữ gìn khuôn phép trị an chính là thâm hụt tiền vốn. Nhưng cộng thêm món tiền đánh cuộc thắng thua kia thì lại là chuyện khác.
Sở dĩ không có ngừng, là bởi vì Triệu Tự Doanh ở khắp nơi đều đang chiêu mộ nhân đinh trong khách tới từ bốn phương tám hướng. Đội Nội Vệ đang chọn lựa rút ra tai mắt bên ngoài đáng dùng, Vân Sơn Hành tuyển dụng hộ vệ khắp nơi. Những người giang hồ chu đáo này rất được ưu ái, không ít chuyện làm ăn buôn bán của cửa sông Thanh Giang đều cần có những người này chăm nom lo liệu. Sau đó còn có đội thuyền trên biển, nơi đó lúc nào cũng thiếu người, Dư gia ở bên chỗ Tùng Giang cũng cần có hộ vệ đáng tin cậy.
Những người võ công xuất chúng này cơ hội càng nhiều hơn. Võ nghệ gia đinh, đoàn luyện Triệu Tự Doanh tuy rằng đơn giản, nhưng cũng cần có nhiều hơn nữa những thứ khác. Bọn người mới đến này về sau đề sẽ thả ở trong võ quán khắp nơi cầm lấy một phần tiền công cố định.
Ngoại trừ những người muốn một bước lên trời này, người đi vào Từ Châu cũng có không ít là cầu kế sinh nhai, xem náo nhiệt, có con đường ra bày ở trước mắt, rất nhiều người đều là vui vẻ đi theo.
Chính là bởi vì Triệu Tự Doanh ở khắp nơi đều đang được lợi trong đó, cho nên cũng không có người muốn tới ngưng giữa chừng việc này. Thậm chí có người đề xuất về sau hai năm làm một lần thậm chí một năm làm một lần, thu hút khách tới từ bốn phương tám hướng, khoản thu vào từ thu tiền xâu đánh cuộc cũng đủ lời to, vì sao phải để cho người khác đi làm.
Người giữ gìn sứt đầu mẻ trán, nhưng người khác lại rất thoải mái. Cái ngày hôm Triệu Tiến tham dự đám cưới của Trần Thăng cố ý cho gia đinh có gia đinh trong thành đi theo tới nghỉ phép một ngày, bảo bọn họ trở về nhà tề tụ với người thân, sau đó hẵn trở về tập hợp, Bời vì cực diện châu thành là ngoài lỏng trong chặt, không cần phải dùng nhiều người như thế, thanh thế tầm vóc quá lớn, ngược lại rước lấy người khác nhìn chăm chú.
Hiện giờ tình cảnh tuy rằng đã dịu đi, nhưng bọn gia đinh vẫn không có ngày nghỉ như trước, phải phòng bị động tĩnh khác thường của quan quân. Ở bên trong thành Từ Châu, sức mạnh Triệu Tự Doanh đã là không mở rộng nổi nữa rồi. Gia đinh bản thành hộ vệ bọn người Triệu Tiến coi như có phúc, được trở về nhà đoàn tụ một ngày, ngày nghỉ của gia đinh bản thành cũng có một tầng suy xét khác ở đấy. Đó chính là gia đinh bên trong thành Từ Châu rất khó làm đào binh, không có nỗi lo lắng bỏ trốn không trở về nghe lệnh.
Không nhắc tới sưu cao thuế nặng, bọn nông dân còn có đất đai an thân lập nghiệp, dựa vào hoa mầu làm ra đủ sinh sống. Còn bọn bá tánh trong thành không có may mắn tốt như thế, vào lúc Từ Châu là điểm then chốt tào vận trăm nghề phồn thịnh, bá tánh trong thành không lo lắng kế sinh nhai, thợ khéo ra sức cũng trải qua được cuộc sống thật tốt. Ngay khi Vận Hà đổi dòng, Từ Châu khốn khổ khốn sở, cho dù kẻ nào muốn tác oai tác quái đều phải xem nhà mình có đủ lòng dạ độc ác hay không, bản lãnh đủ lớn hay không. Bằng không đường chính không làm được, bàng môn tả đạo cũng không cách nào lăn lộn, ai nấy đều quẫn bách.
Hiện giờ tình cảnh dân chúng Từ Châu không có quá nhiều thay đổi tốt hơn so với trước. Nghề kiếm sống đủ loại dính tới tửu phường không dùng hết được người làm công, muốn kiếm được nhiều việc sống tốt được, phải dời tới Hà Gia Trang hoặc là các nơi khác kiếm ăn. Nhưng rất nhiều người lại là đất tổ tiên khó rời, lưu luyến không nỡ dời đi, cũng chỉ đành hao tổn như vậy.