Cũng không trách được chưa gặp phải tình hình làm lạnh thân pháo, hỏa pháo quan quân nhét thuốc súng không đủ, khoảng cách mỗi lượt bắn ra quá thấp, vốn dĩ sẽ không xuất hiện, hoặc là đã xuất hiện thế nhưng không thèm để ý, kết cuộc nổ nòng.
Nhìn điểm rơi của đạn pháo không ngừng biến hóa theo nâng hạ góc độ hỏa pháo, Triệu Tiến hài lòng không ngừng gật đầu. Hỏa pháo di chuyển theo đại đội, điều chỉnh được tầm bắn mới là vũ khí quyết định thắng lợi trên chiến trường. Còn về loại cách dùng của quan quân kia, chiến đấu trên đất bằng cũng chỉ mạnh hơn chút đỉnh so với cung tiễn và súng hỏa mai.
Triệu Tiến gật đầu khen ngợi.- Tốt lắm! Tốt lắm!
Nghe thấy lời khen ngợi này, thợ rèn Vu Sơn trên mặt lộ rõ vui mừng. Dù sao hỏa pháo làm ra được cái dạng này cũng có công lao của y, cái giá xe ổ lửa kia được dùng luôn cả ở nơi này. Tiến gia thích thú như vậy, chỗ tốt ngày sau khẳng định không thiếu được.
Trên mặt Lộ Dịch lại không có thần sắc đắc ý gì, gã và Lão Dịch kia trao đổi mấy câu, Lão Mạch nói không ít. Một người là kẻ đầu cơ lưu lạc khắp các nước, một kẻ là lính đánh thuê bán mạng cho người ta, các nước Châu Âu đều đi qua, tất nhiên tìm được ngôn ngữ am hiểu để nối liền với nhau. Chỉ có điều lúc Triệu Tiến khen ngợi, bọn họ ở một chỗ dùng ngôn ngữ mọi người nghe không hiểu nói chuyện với nhau, đã coi như thất lễ rồi. Trên mặt thân vệ sau lưng Triệu Tiến đã có sắc giận.
Tuy nhiên bên đó rất mau đã trao đổi hoàn tất, Lộ Dịch quay đầu sang nói.- Tiến gia, hỏa pháo này còn có rất nhiều chỗ không đủ. Lão Mạch nói tầm bắn điều chỉnh không có quy luật. Mặc dù đinh gỗ cỡ lớn nhưng tầm bắn góc độ khác nhau biến hóa cũng không có con số chuẩn xác. Còn phải không ngừng mày mò điều chỉnh mới đúc kết ra được.
Triệu Tiến gật đầu, điều này quả thật cũng là một loại chính xác. Trên chiến trường, nhất định phải nắm giữ khoảng cách vô cùng chính xác, nhất là thời đại này hỏa khí càng lúc càng nhiều, khoảng cách không được chính xác trên chiến trường rất có khả năng mang tới hậu quả chết người.
Nhưng muốn chính xác hoặc là nói chuẩn xác sơ sịa, vào thời đại này đều không dễ dàng như thế. Dựa vào đinh gỗ đóng vào điều chỉnh góc độ, vốn dĩ chỉ cầu mong ở mức thô sơ đơn giản. Nhưng mặc dù như vậy, bề mặt nghiêng đóng vào bao lớn, nâng cao được bao nhiêu tầm bắn, cái này cũng cần phải đúc kết ra quy luật, muốn cho ra con số cặn kẽ thì cần phải không ngừng đem ra bắn thử.
Nhưng Triệu Tiến vẫn rất hài lòng với vật hoàn thành trước mắt này, mặc kệ nói thế nào, hiện tại hỏa pháo này đã dùng được rồi.
Lão Mạch kia một bên nói, Lộ Dịch một bên không ngừng giải thích.- Lão Mạch còn nói, quả thật hỏa pháo chân chính không cần dùng tới tấm ván trên xe ngựa này. Chỉ cần bánh xe bên dưới làm cái giá, sau đó kéo dời hỏa pháo càng dễ dàng hơn nữa. Hỏa pháo này bắn ra cũng có loại thước nhắm bắn. Còn có đinh gỗ điều chỉnh tầm bắn kia cũng đều có vật cố định. Nếu như thử đi thử lại từng lần một như vậy sẽ rất phiền phức cũng sẽ rất lãng phí thì giờ. Nếu như tìm được người am hiểu chân chính, hoặc là một vật hoàn chỉnh tới từ Châu Âu, lập tức sẽ làm ra thứ càng dùng tốt hơn nữa.
Thợ rèn Vu Sơn bên cạnh ho khan mấy tiếng hạ thấp giọng nói.- Lão gia, Lão Mạch kia không quá bằng lòng nán lại nơi này làm việc, chỉ muốn tìm người đánh bạc.
Triệu Tiến cười lắc đầu, tâm tình này thật cũng là nguyên nhân Lão Mạch không có giấu diếm. Triệu Tiến kế đó nói.- Cải tiến lần này của các ngươi rất tốt. Lão Mạch, Vu Sơn thưởng mỗi người năm trăm lượng. Chủ tớ Lộ Dịch bốn trăm lượng. Những kẻ giúp đỡ khác mỗi người năm mươi lượng.
Mức thưởng này vừa nói ra, toàn trường vang lên một tiếng kinh hô, trong giọng điệu phần đông là tán thưởng và cực kỳ ước ao. Mọi người đều biết Triệu Tiến giàu ngang một nước, nhưng ngày thường tiêu dùng rất là hà tiện, duy nhất tiêu tiền như nước chính là trên hỏa khí này. Nếu như làm đúng, mấy lần đã kiếm đủ tiền tiêu xài cả đời này. Vu Sơn tính cả món tiền này, trong tay gần như có hơn ngàn lượng rồi, đã xem như gia đình giàu có bậc nhất trên đất Từ Châu.
Vu sơn kia cuống quýt xua tay từ chối.- Không được! Không được! Tiến gia, tiểu nhân không có công lao lớn như thế, đảm đương không nổi trọng thưởng như thế. Bọn họ đối với Triệu Tiến chính là kính sợ lạ thường, cầm được trọng thưởng hiển nhiên vui sướng, nhưng nếu như lấy thứ không nên lấy, sau khi xong việc truy cứu, hậu quả đó cũng khiến người kinh sợ dị thường. Xưởng rèn nơi này, lúc mua đồ giở trò gian lận, lúc rèn đúc ăn bớt cắt xén nguyên liệu còn có cấu kết trong ngoài, có mấy người bị ném vào trong lò luyện sắt trước mặt mọi người.
Triệu Tiến cười trấn an một câu.- Không có ổ lửa của ngươi, cũng không có khẩu hỏa pháo này hiện giờ, xứng đáng được điều này. Ngươi làm tốt lắm. Nếu còn làm ra được thứ hữu dụng hơn, vẫn sẽ có trọng thưởng.
Vu Sơn bên kia kích động liên tục gật đầu, Triệu Tiến lại mở miệng hỏi.- Khẩu hỏa pháo này nặng bao nhiêu?
Vu Sơn mở miệng nói.- Bảy trăm cân, về sau thay đổi xê xích nhiều nhất cũng chỉ xấp xỉ hai mươi cân tới ba mươi cân.
Triệu Tiến lắc đầu, nét cười trên mặt biến mất không ít.- Hơn bảy trăm cân.
Xe ngựa Từ Châu đã do thợ giỏi tạo ra, đồ gỗ vật sắt đều là rắn chắc bền chặt. Song một chiếc xe ngựa cũng chỉ chở nặng được mấy trăm cân tới ngàn cân, loại xe ngựa này vì bảo đảm cước bộ, còn phải dùng song mã kéo đi.
Khẩu pháo ngoại lai này cân nặng không nhẹ, nặng hơn nữa khả năng cần phải càng nhiều trâu ngựa hơn nữa kéo đi, giá pháo hiện có cũng rất khó chịu được sức nặng.
Nhìn thấy Triệu Tiến thu lại nét cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, náo nhiệt vừa mới bởi vì trọng thưởng mà xôn xao lên cũng nguội lại. Triệu Tiến trầm ngâm một hồi, mở miệng nói.- Pháo như vậy trước hết hãy tạo ra mười khẩu. Nhớ kỹ một việc, đạn pháo khẩu pháo này dùng được, pháo khác cũng phải dùng được. Chổi lau, que thông nòng dùng trên khẩu pháo này, cũng phải dùng được trên hỏa pháo khác. Thuốc súng nhất định phải cùng một dạng, liều lượng làm tốt gói kỹ.
Cái gọi là chổi lau, que thông nòng đều là dụng cụ hỏa pháo cần. Trước lúc nã pháo cần phải dùng chổi lông ẩm lau sạch sẽ lấy ra cặn thuốc súng bên trong nòng pháo, sau đó lại dùng chổi lông ra vào mấy lần lau khô vệt nước, cuối cùng lúc nhồi đạn, phải dùng cái que thông nòng này nén chặt thuốc súng, ép sát đạn pháo vào bên trong. Nói là đơn giản nhưng không có mấy cái dụng cụ này, hỏa pháo không khai hỏa được. Triệu Tiến coi trọng chính là thông dụng, không được công cụ của một khẩu pháo dùng không được trên hỏa pháo khác. Hắn để ý chính là dùng được hàng loạt.
Tất cả khom người nhận lệnh, đối với đòi hỏi này của Triệu Tiến lúc chế tạo súng hỏa mai mọi người đã có lãnh giáo cho nên chẳng còn thấy kỳ lạ, chuyện đã tạo thành thói quen không ai cảm thấy phiền phức.
Nói xong lời này, Triệu Tiến đứng ở nơi đó nhưng có điều suy ngẫm, thật sự ra điều nhìn thấy hôm nay, đã nói rõ hỏa pháo này đưa vào chiến đấu thực sự được rồi, đã dùng được rồi, nhưng Triệu Tiến còn có chỗ chưa hài lòng.
Hắn ở nơi đó suy nghĩ thoáng chốc, những người khác cũng không dám lên tiếng, tình cảnh theo đó yên lặng. Sau khi Triệu Tiến sực tỉnh lại cười hỏi Lộ Dịch.- Lão Lộ, ngày thường ngươi cất giấu muốn đổi những cái hiểu biết được thành tiền, sai hiện giờ lại hào phóng thế này rồi?
Nghe Triệu Tiến nói tới, người biết nội tình và người đoán ra được nội tình đều cười vang, thông dịch kia cười rất lớn tiếng, tính toán nhỏ nhặt của Lộ Dịch kia chính là y mật báo lên đầu tiên.
Lộ Dịch bị người ta chế giễu không thấy đỏ mặt ngược lại vô cùng trịnh trọng khom người thi lễ, khả năng cảm thấy lễ độ này chưa đủ trang trọng, dứt khoát quỳ trên đất dập đầu mấy cái nói.- Tiến gia, thuộc hạ nguyện vì Tiến gia làm càng nhiều chuyện hơn nữa, nguyện vì Tiến gia trung thành tới chết.
Khẩu âm rất lạ lùng, lại nói vô cùng trịnh trọng, Triệu Tiến quay đầu nhìn về phía thông dịch kia cười hỏi.
- Mấy câu này là ngươi dạy sao?
Thông dịch kia cũng không dám chậm trễ, vội vàng khom người trả lời.- Lão gia, đây không phải tiểu nhân dạy, là Lộ Dịch này từ chỗ tiểu nhân hỏi ra cho bằng được đấy.
Là đích thân muốn được truyền dạy, hay là hỏi ra cho bằng được, hai cái này có khác biệt rất lớn. Nghe thấy câu trả lời của thông dịch, Triệu Tiến cười xoay đầu, không có bảo Lộ Dịch kia đứng dậy chỉ mở miệng nói.- Muốn vì ta làm càng nhiều việc hơn, ngươi giúp được ta huấn luyện pháo binh không?
- Được! Giọng điệu Lộ Địch cũng có chút run rẩy, vốn dĩ cho rằng còn phải khẩn cầu nhiều lần lại không ngờ tới lập tức được hứa hẹn.
Triệu Tiến cười nói.- Phải bắt đầu đúc pháo, phải bắt đầu huấn luyện pháo binh, những việc đó ngươi trước hết trông coi thay cho ta, hãy làm chức tổng quản hỏa pháo đi.
Thân thể Lộ Dịch cũng trở nên run rẩy, cái chức danh tổng quản hỏa pháo này lần đầu tiên nghe thấy, tuy nhiên ý nghĩa hai cái từ "hỏa pháo" và "tổng quản" này gã đều biết, tất nhiên đoán ra được chức vụ gì. Không ngờ rằng lãnh chúa trẻ tuổi phương đông này hào phóng như vậy, vừa mới đầu đã cho địa vị như thế. Lộ Dịch xúc động nói không ra lời, chỉ không ngừng dập đầu. Nó là cách thức cao nhất biểu đại thành kính và cảm tạ của Đại Minh gã hiểu được.
- Ngươi không cần vội vàng tạ ơn. Làm chức tổng quản pháo binh này, thì không còn tiền thưởng gì nữa rồi. Ngươi mỗi tháng cầm được chính là tiền lệ thường hàng tháng. Làm tốt được ghi công, làm sai trừng phạt. Ngươi hiểu rõ ý của ta không? Ông dịch lại những lời này cho hắn nghe.
Nói xong lời này, Triệu Tiến còn bảo thông dịch dịch qua một lượt nữa.